Chính Là Không Ly Hôn

Chương 89-1




Gần đây Cận Hằng có điểm không thích hợp, hoặc là nói...... Cực kỳ kỳ quái.

Từ khi hắn biết Yến Thù Thanh lại mang thai, cả người hắn đều lâm vào một trạng thái cực kỳ cuồng nhiệt, lúc trước hắn đối với bất luận chuyện gì đều lãnh đạm xa cách, mặc dù chuyện liên quan đến mình, thế nhưng hắn vẫn không hề để tâm. Nhưng hiện tại nghe nói gần đây lại có thêm một đứa con, tất cả tâm tư của hắn đều đặt vào chuyện này, theo Yến Thù Thanh nói quả thực giống như mỗi ngày đều bị tiêm máu gà, cũng không biết lấy đâu ra sức mạnh lớn như vậy, đối với anh cùng đứa nhỏ, một mình ôm lấy toàn bộ mọi việc, thậm chí so với anh chân chính mang trong bụng một đứa nhỏ còn cẩn thận khẩn trương hơn.

Đối với chuyện này, Cận Hằng vẫn luôn tức giận, mặt không thay đổi nói, "Em thì biết cái gì, đánh giặc tựa như bổ dưa hấu, kẻ thù đánh không chết nhiều nhất chính là đền mạng, nhưng nếu như chiếu cố em và đứa nhỏ không tốt, đến lúc đó chẳng may xảy ra chuyện gì sai lầm, có thể đem em tìm trở về sao?"

Lời này lập tức khiến Yến Thù Thanh không còn lời nào để nói, trong lòng thế nhưng còn có cảm giác cảm động, nhưng thực nhanh loại cảm động này liền biến thành dở khóc dở cười, bởi vì từ khi anh không ngăn cản, mặc cho Cận Hằng bắt đầu "Nổi điên", toàn bộ ngôi nhà liền trở nên người ngã ngựa đổ.

Lúc trước có Quyển Quyển, hai người đều là "Tay mơ", ai cũng không hiểu phải chú ý chút cái gì, hơn nữa đang ở chiến đội Liệp Ưng, mỗi ngày đều phải đối mặt tử vong uy hiếp, lúc sau lại đi núi Thương Lan chấp hành nhiệm vụ, cho nên cũng không chú ý chuyện đó, thế cho nên cuối cùng đến khi biết được Quyển Quyển có mặt trên đời, Cận Hằng đã bị bắt cóc tới Á Hi quốc rồi.

Bỏ lỡ toàn bộ quá trình tiểu gia hoả sinh ra cho đến khi lớn lên, trong lòng Cận Hằng vừa tiếc nuối lại áy náy, hiện giờ rốt cuộc lại có thêm một đứa nhỏ, tấm lòng của người làm cha giống như hồng thuỷ bộc phát, rốt cuộc có nơi dụng võ. Mỗi ngày mở mắt ra liền bắt đầu buồn lo vô cớ, sợ Yến Thù Thanh bị va chạm, mỗi ngày bưng trà đưa nước hỏi han ân cần, còn phải thời thời khắc khắc theo bên cạnh, có một lần hắn không màng Yến Thù Thanh phản đối, nhất định phải đi theo đi làm kiểm tra, Trần Lâm vừa thấy hai người dính lấy nhau, liền nhịn không được trợn trắng mắt, "Tôi nói Cận thượng tướng, bộ dạng nâng như nâng trứng, cầm trong tay sợ nát, cẩn thận từng ly từng tý một của anh là sao vậy! Anh đang khoe khoang Thù Thanh nhà anh có thể sinh sao?" Cận Hằng đối với chuyện này chỉ nhẹ nhàng bâng quơ liếc nhìn Trần Lâm một cái, "Anh không hiểu là bởi vì anh vẫn là độc thân, muốn sinh cũng sinh không được."

Trần Lâm suýt bị nghẹn chết, sâu sắc cảm thấy bản thân cần thiết tuyệt giao với hai vợ chồng nhà này.

Nếu chỉ là như vậy cũng liền thôi, gần đây Cận Hằng còn mê mua sắm, hoặc là nói mới tìm được thú vui thoả mãn nỗi lòng của người cha, mỗi ngày ôm thiết bị truyền tin lên mạng, nhìn thấy bất luận đồ vật nào dành cho trẻ con đều nuốn mua, hơn nữa một khi mua liền một đôi, con trai lớn cùng con trai nhỏ đều có không ai phải tranh giành ai.

Có một lần, Yến Thù Thanh muốn ra cửa tản bộ, Cận Hằng cùng đi, hai người đi ngang qua một khu thương mại gần đó, Yến Thù Thanh muốn mua cho Quyển Quyển một ít quần áo, kết quả đi vào, Cận Hằng liền không ra được.

Chờ Yến Thù Thanh mua xong quần áo cho con trai lớn, cái tên này cơ hồ sắp dọn được một nửa khu vực bán đồ trẻ em.

Anh nhìn chằm chằm vài xe đẩy đồ vật, xem đến trợn mắt há hốc mồm, "Anh mua nhiều đồ vật như vậy làm gì, trong nhà không có chỗ để."

"Trong nhà không đủ để, thì đổi căn nhà lớn hơn."

Cận Hằng thản nhiên nói xong lời này, lấy ra thiết bị truyền tin chuẩn bị trả tiền, đầu Yến Thù Thanh vang lên ong ong, giữ chặt tay cái tên phá của này, "...... Trọng điểm không phải đổi nhà được không, trong nhà đã sắp bị chất đầy, anh mua nhiều đồ như vậy, đứa nhỏ căn bản không dùng được."

"Anh đều là vật phẩm cần thiết, tại sao lại không dùng được."

Yến Thù Thanh bị biểu tình nghiêm trang của hắn chọc cười, liếc mắt một cái nhìn xe đẩy có cả đồ dành cho trẻ em mười tuổi, anh nhịn không được nói, "Anh xem nè, đứa nhỏ hiện tại mới một tháng, còn chưa có sinh ra mà, anh rốt cuộc gấp cái gì a."

Cận Hằng không dao động, chỉ từng món đồ trong xe đẩy, "Cái đồ chơi phi thuyền này có thể tháo dỡ, có thể trợ giúp khai phá trí lực của con, đỡ phải giống hiện tại ngu ngốc như vậy, còn có hai áo ngủ hình còn mèo, Quyển Quyển mặc vào khẳng định đẹp, em nhìn cái xe này xem, có thể tự động điều chỉnh nhiệt độ, hai tiểu mập mạp ở trong xe chơi cũng sẽ không cảm lạnh, còn có cái này......"

Nhìn đến bộ dạng Cận Hằng thuộc như lòng bàn, Yến Thù Thanh bất đắc dĩ xoa xoa trán.

Trải qua một loạt khuyên can không có hiệu quả, Yến Thù Thanh hoàn toàn từ bỏ giãy giụa, dù sao tiền là của Cận Hằng, anh cũng không ngăn cản được, gia hỏa này nguyện ý tiêu thì tiêu đi, chỉ hy vọng hắn có thể sớm khôi phục bình thường một chút, ngàn vạn đừng tiếp tục "Tình thương của cha như núi" như vậy.

Đáng tiếc không như mong muốn, sau khi trong nhà gà bay chó sủa hơn một tháng sau, Cận thượng tá lại nấu nướng, nhắc tới chuyện này nhất định phải từ hai tuần phía trước nói lên.

Đối với chuyện mang thai, Yến Thù Thanh trong lòng trước sau có chút xấu hổ mở miệng.

Cũng không phải nói anh bài xích hoặc là không tiếp thu chuyện này, mà trong lòng trước sau cũng khó vượt qua được, tuy rằng đã có một Quyển Quyển, nhưng trong lòng anh trước sau cho rằng bản thân là một người đàn ông là một cầm kiếm giả, hoàn toàn vô pháp nghĩ mình trở thành một phục tùng giả không hơn không kém.

Cho nên ở biết được trong bụng lại có thêm một đứa nhỏ, anh liền nghĩ trước hết xin nghỉ phép một đoạn thời gian, lặng yên không một tiếng động sinh đứa nhỏ xong lại trở về công tác, căn bản không muốn quân bộ cùng những người khác biết chuyện này.

Vừa vặn hôm nay là ngày hoàng thất mở yến hội, anh cùng Cận Hằng tự nhiên được mời đến, ngay từ đầu anh không nghĩ tham gia, nhưng tưởng tượng lúc này mới được mấy tháng, sau khi mặc vào áo choàng quân trang cũng không nhìn ra bụng, anh cũng liền đi theo cùng.

Ai ngờ trong yến hội, Hoàng đế cùng Cận Vinh công tước một bên chơi đùa Quyển Quyển, một bên thuận miệng nói giỡn hỏi bọn họ có định sinh thêm một đứa nhỏ làm bạn với Quyển Quyển hay không, không đợi Yến Thù Thanh mở miệng, Cận Hằng đã nhất thản nhiên, thậm chí có chút kiêu ngạo câu lên khóe miệng nói, "Đã có rồi ạ."

Quyển Quyển thậm chí còn không quên đổ dầu vào lửa, giơ tay nhỏ mập mạp cao hứng gật đầu, "Đúng nha, Quyển Quyển sắp làm ca ca!"

Hai cha con kẻ xướng người hoạ, làm Yến Thù Thanh khóc không ra nước mắt, muốn phủ nhận đều không được, trong lúc nhất thời toàn bộ hiện trường yến hội đều nổ tung nồi, Hoàng đế cùng Cận Vinh công tước vốn dĩ đã rất yêu thích Quyển Quyển, hiện giờ nghe nói lại có thêm một đứa cháu, cao hứng căn bản không khép miệng được, vung lên bàn tay chính là ban thưởng hàng loạt.

Cái gì dược liệu đồ bổ tựa như không cần tiền đưa đến biệt thự hai người, công tước Cận Vinh phái ra hơn phân nửa người hầu Cận gia, Hoàng đế càng là thái quá, trực tiếp đem đầu bếp tay nghề tốt nhất của Hoàng thất đưa cho hai người, thậm chí còn đưa đến cả vú em cùng người máy gia dụng chuyên chăm sóc cho Hoàng tử cùng Công chúa.

Lẽ ra làm ra trận lớn như vậy, trừ bỏ thế giới hai người bị quấy rối ngoài ý muốn, hai vợ chồng cũng không có gì phải nhọc lòng, nhưng người hầu tổng cộng hầu hạ không mấy ngày, Cận Hằng lại không bằng lòng, bởi vì hắn không thể tự tay làm lấy mọi chuyện, vẫn là không thể yên tâm, trong chốc lát cảm thấy người máy này chiếu cố không đúng chỗ, trong chốc lát cảm thấy người hầu kia làm cơm không sạch sẽ...... Cuối cùng thật sự nhịn không được đuổi tất cả bọn họ đi, chính mình tự học nấu nướng.

Vì thế Cận đại thiếu gia mười ngón tay không dính nước mùa xuân chính thức học nấu nướng, thậm chí còn mời cả thầy dạy nấu ăn đầu bếp đỉnh cao toàn tinh tế tiếng tăm lừng lẫy về dạy, một lòng muốn gánh vác ẩm thực trong cuộc sống hàng ngày của Yến Thù Thanh và hai con trai bảo bối, nhưng loại nấu cơm này chính là thiên phú, không phải mỗi người đều có thể đảm nhiệm.

Ví dụ như Yến Thù Thanh, từ nhỏ không học nấu ăn, lại có thể tự tay làm ra một bàn đồ ăn, nhưng cận đại thiếu gia không sợ trời không sợ đất cũng chẳng ngại việc này, hoàn toàn dựa theo thực đơn để nấu ăn, thế nhưng đến khi ra nồi đều hỏng bét.

Mỗi ngày đối với đồ ăn đen tuyền không biết là cái quỷ gì, Yến Thù Thanh cảm thấy bản thân sống không còn gì luyến tiếc, rất nhiều lần uyển chuyển nói cho Cận Hằng, để cho hắn không cần vất vả như vậy, loại chuyện nấu ăn này về sau vẫn là giao cho người máy đi, nhưng Cận Hằng không đồng ý, còn khó được nói lời âu yếm, "Anh thích chiếu cố em và con trai mà."

"......" Yến Thù Thanh cười gượng vài tiếng, yên lặng mà nuốt vào một ngụm cháo dinh dưỡng đen như mực, ở trong lòng vì bản thân đốt nến cầu siêu.

Quyển Quyển quá quen thuộc tay nghề nấu ăn của Yến Thù Thanh, cuối cùng thật sự không chịu nổi tay nghề của Cận Hằng, thừa dịp về thăm nhà cũ Cận gia, đến nhờ cậy ông nội, rốt cuộc được ăn đồ ăn nhân loại, chờ bụng mập lên một vòng về đến nhà, cho rằng có thể giải thoát, lại phát hiện tay nghề của Cận Hằng vẫn kinh khủng như cũ, đứa nhỏ không nhịn được, ôm cánh tay ba ba khóc thút thít.

"Ba ba...... Quyển Quyển không bao giờ nhớ thương đồ ăn biến thành em trai, ô ô...... Ba ba có thể để cho Hằng Hằng không cần nấu cơm nữa được không?"

Đứa nhỏ bĩu miệng, ánh mắt tội nghiệp khiến Yến Thù Thanh cười ngửa tới ngửa lui, vừa vặn Cận Hằng ra tới nghe thấy được lời này, trực tiếp tịch thu con vịt nhỏ của đứa nhỏ, đứa nhỏ giận dữ dẩu mông đem cả người chôn ở bên trong ghế sô pha.

Ăn xong một bàn cơm kinh khủng, đứa nhỏ vẫn đói, Yến Thù Thanh pha cho nó một ly sữa bò, chờ đến khi dỗ tiểu tổ tông này ngủ, ngửi mùi sữa nồng đậm trong không khí, lại tưởng tượng đến hương vị cổ quải của bữa cơm chiều, nhất thời cũng đói bụng.

Thuận tay pha cho mình một ly sữa bò, đến khi chuẩn bị trộm uống xong lại về phòng ngủ, Cận Hằng vừa lúc từ trên lầu xuống dưới.

Yến Thù Thanh trong lòng nhảy dựng một cái, vội vàng đem cái ly giấu ở phía sau, Cận Hằng liếc nhìn anh một cái, "Làm gì đấy, đã trễ thế này còn không ngủ được."

"Không làm gì a, em chỉ...... Tùy tiện đi dạo."

Yến Thù Thanh sợ đả kích tính tình của tên này này, không dám nói bản thân không ăn no, Cận Hằng nheo nheo mắt, đồng tử mang theo ý cười, "Ăn vụng?"

"Không, không a......"

"Vậy đây là cái gì?"

Cận Hằng giơ tay lau sạch khóe miệng dính một vòng vết sữa của Yến Thù Thanh, lúc này Yến Thù Thanh mới nhớ tới chính mình đã quên liếm miệng, không khỏi gãi đầu, "Buổi tối uống sữa bò có ích cho thân thể."

Cận Hằng đem ngón tay dính vết sữa liếm vào trong miệng, thuận tay vén tay áo lên, "Đói bụng? Muốn ăn cái gì, anh làm cho em."

"Còn làm a!?" Yến Thù Thanh theo bản năng mở miệng, nháy mắt cảm giác trước mắt tối sầm.

Cận Hằng quay đầu, nhướng mày, "Em không muốn ăn?"

"Em có thể nói không được sao?"

Hết chương 88-phần 1.