Chinh Phục Trên Đầu Lưỡi

Chương 117: Chương 117





Cái se lạnh do gió và mưa thu mang đến khiến không gian tĩnh lặng lúc này trở nên ảm đạm.

Đừng nhìn Thẩm Giáng Niên ngày thường sẽ dùng hết sức nhào vào lòng ngực Thẩm Thanh Hoà sau đó ôm lấy người, có đôi khi còn vượt cả sức, có thể cõng Thẩm Thanh Hoà đi một đoạn.

Giờ phút này, Thẩm Giáng Niên như kiệt sức, chỉ bất động ôm Nguyễn Nhuyễn, ngước nhìn hai vị thần kia.
....!Mẹ kiếp, chân cô tê hết rồi, có thể lại đây giúp không thế hả? Đáp án là không thể.

Thẩm Giáng Niên chỉ thấy Thẩm Thanh Hoà nhìn Thẩm Giáng Niên, còn ánh mắt như thế nào thì ở góc độ của cô thì chỉ có thể cúng bái chứ không nhìn thấy được.
Tưởng Duy Nhĩ cũng nhìn Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Giáng Niên cảm giác giữa hai người này có gì đó.

Ngày thường thì là những người đầy năng lực thế mà giờ như hai cái đầu gỗ, Thẩm Thanh Hoà thì thôi, Thẩm Giáng Niên có hiểu, nhưng mà trong lòng vẫn còn bực tức, tại sao mỗi lần ôm Nguyễn Nhuyễn, đều bị Thẩm Thanh Hoà bắt gặp vậy!
"Nguyễn Nhuyễn làm sao thế?" Rốt cuộc thì Vệ Tử An cũng chủ động trước.

"Tôi cũng vừa đến thì đột nhiên thấy em ấy ngất xỉu." Thẩm Giáng Niên muốn đưa người cho Vệ Tử An, Vệ Tử An cũng muốn tiếp nhận Nguyễn Nhuyễn, nhưng mà lúc hai người chuẩn bị bàn giao thì xuất hiện vấn đề.

Tay Nguyễn Nhuyễn nắm chặt góc áo Thẩm Giáng Niên.
"Đưa đến phòng y tế đi." Rốt cuộc Thẩm Thanh Hoà cũng chịu nói chuyện.
Người đã được Vệ Tử An bế đi, nhưng Thẩm Giáng Niên cũng đi theo, đi được hai bước, Thẩm Giáng Niên quay đầu lại nhìn Thẩm Thanh Hoà, vẻ mặt đáng thương, "Thẩm Thanh Hoà....." Thẩm Giáng Niên nhìn thoáng qua hộp bento dưới đấy, ở trước mặt người ngoài, không có mặt mũi để nói, nhưng mà tim đau nhói, cái kia là cô tốn nhiều tâm sức để làm.
Thẩm Thanh Hoà lãnh đạm nói: "Mọi người đi trước đi, tôi và Thẩm tổng sẽ đi qua đó sau." Lúc này, Thẩm Giáng Niên mới đi theo Vệ Tử An.

Thẩm Thanh Hoà chủ động nhặt hộp bento lên, "Đi thôi, đi với tôi lên trên một chuyến, rồi quay lại." Tưởng Duy Nhĩ không lên tiếng nhưng mà cũng đi theo.
"Nhìn tôi làm gì? Quần của cậu ướt rồi, thay đi." Thẩm Thanh Hoà đi vào trong phòng ngủ, "Cậu lấy đồ cho Vệ Tử An và Nguyễn Nhuyễn thay đi, còn đồ của Thẩm Giáng Niên để tôi lấy." Thẩm Thanh Hoà đi vào trong.
Tưởng Duy Nhĩ vẫn còn buồn bực, nhưng mà cũng lấy quần áo cho hai người kia, khi liếc mắt nhìn vào chiếc túi trong tay Thẩm Thanh Hoà, nhịn không được mở miệng, "Đến cả đồ lót mà cậu cũng lấy à?" Ánh mắt Thẩm Thanh Hoà hơi chuyển, "Ừ."
"Xem ra là đã làm rồi nha." Tưởng Duy Nhĩ quăng lại một câu, "Biết cả size của người ta luôn."
Thẩm Thanh Hoà không nói chuyện, vào thang máy đi xuống dưới, Tưởng Duy Nhĩ nói tiếp: "Này, cậu đối với Thẩm Giáng Niên là thật vậy sao?" Mặt Thẩm Thanh Hoà vô cảm nói, "Thật hay không là chuyện của tôi với em ấy, nói chuyện của tôi, không bằng nói nghe xem, cậu và Nguyễn Nhuyễn sao thành thế này."
"Không có gì." Nhắc tới Nguyễn Nhuyễn, Tưởng Duy Nhĩ lại bực.

Phòng y tế của Nhã Nại cũng không xa, ngay đối diện.

Này thường ở trong toà nhà cũng có người đến khám, nghỉ ngơi, nhưng giờ này thì mọi người đã tan sở.
Hai người cầm ô đi tới, Thẩm Thanh Hoà dường như nghĩ tới điều gì, hỏi: "Hôm nay, cậu để Nguyễn Nhuyễn đứng dưới lầu?" Tưởng Duy Nhĩ ậm ừ, Thẩm Thanh Hoà quay đầu nhìn cô: "Tại sao cậu cứ làm khó dễ người ta vậy hả? Người ta cũng chỉ là cô nhóc, tới Nhã Nại cũng chỉ muốn làm việc kiếm tiền."
"Ai bảo em ấy không nghe lời." Thấy Thẩm Thanh Hoà cứ nói giúp cho Nguyễn Nhuyễn, Tưởng Duy Nhĩ hờn dỗi lại.
"Như thế nào là không nghe lời hả? Cậy bảo người ta đi lên lầu, người ta liền đi, cậu với Tiền tổng ăn trưa gọi cô bé lên đấy làm gì?" Thẩm Thanh Hoà không để bụng đến chuyện này, cho nên cũng không nghĩ sâu xa, lúc này mới nghĩ đến, hỏi, "Hay là cậu muốn làm cho người ta ghen cho nên mới cố ý kêu lên đó để k1ch thích?"
Tưởng Duy Nhĩ ngẩn người ra hỏi, "Nguyễn Nhuyễn có đi lên trên à?"
"Ừ."
"Sao cậu biết."
"Thấy ở cửa chứ đâu."
Tưởng Duy Nhĩ đơ người, thế là...!cô hiểu lầm cô bạn nhỏ à? Nhưng mà cô bé Nguyễn Nhuyễn này cũng bướng bỉnh thật.

Trong phòng y tế, Nguyễn Nhuyễn đã được truyền dịch, có lẽ cũng an ổn hơn nên cũng buông góc áo Thẩm Giáng Niên ra.

Thẩm Giáng Niên và Vệ Tử An đứng ở bên trong, Thẩm Thanh Hoà và Tưởng Duy Nhĩ thông qua kính đều thấy hai người, trước khi đi vào, Thẩm Thanh Hoà nói rõ: "Chuyện đời sống riêng tư của cậu, tôi không muốn hỏi, nhưng mà vẫn câu nói, nếu muốn chơi cũng phải phân biệt đối tượng."
"Nói mình tôi muốn chơi?" Tưởng Duy Nhĩ không phục, đáp lại.
"Chơi hay không chơi, tự bản thân cậu biết rõ là được."
"Bản thân cậu cũng chơi nhiều năm vậy rồi, cậu có phân biệt rõ được bản thân đối với Thẩm Giáng Niên không giống những người khác không?"
Thẩm Thanh Hoà từ từ quay đầu, ánh mắt nhìn vào Tưởng Duy Nhĩ, ánh mắt sau thẳm, nhìn Tưởng Duy Nhĩ chằm chằm vài giây nói, "Cậu và tôi không giống nhau, đừng lấy Thẩm Giáng Niên ra so sánh với bất cứ ai." Tưởng Duy Nhĩ nhún vai, "Được rồi, không nói đến cô ấy."
"Bản thân thật lòng hay đùa giỡn, có phải chơi đùa hay không, cũng không phân rõ, cậu nên ngồi ngẫm nghĩ lại bản thân đi." Thẩm Thanh Hoà dứt lời, đẩy cửa đi vào.
Ánh mắt Thẩm Giáng Niên lập tức nhìn về phía Thẩm Thanh Hoà, sau đó mới nhìn Tưởng Duy Nhĩ ở phía sau.

Vệ Tử An nhanh chóng đi qua, nhẹ giọng giải thích với Tưởng Duy Nhĩ vài câu, cũng không có gì lo lắng, chẳng qua là mệt mỏi.

Vệ Tử An khó hiểu, công việc cũng không nhiều mấy, cho dù đứng đợi cả buổi, cũng không đến mức mệt xỉu đi chứ.
"Có thể là do áp lực tâm lý quá lớn." Sau khi Thẩm Giáng Niên báo lại tình huống với Thẩm Thanh Hoà, Thẩm Thanh Hoà nói: "Nguyễn Nhuyễn có nhiều tâm sự, không sao đâu, các người cứ từ từ mà giải toả cho người ta." Khi cô nói từ các người, là nhìn Tưởng Duy Nhĩ lẫn Vệ Tử An.
"Chúng tôi giải toả làm sao bằng Thẩm Giáng Niên giải toả chứ." Tưởng Duy Nhĩ sẽ không thừa nhận là cô cố ý, "Em nói thử xem, có đúng không Giáng Niên?" Thẩm Giáng Niên cười cười, "Tưởng tổng nói vậy, thì với tư cách là bạn đương nhiên có thể giải toả được cái gì thì giải toả, nhưng mà có tâm sự không chỉ giải toả là xong, tâm bệnh cần tâm dược." Lời nói hiển nhiên có hàm ý.

"Tưởng tổng, chỗ này giao lại cho cậu đấy, tôi và Thẩm Giáng Niên vẫn chưa ăn tối, đi ăn trước đây." Thẩm Thanh Hoà tỏ vẻ quan tâm nhưng lại gạt vấn đề sang một bên, "Nếu như hai người không có thời gian, thì cho người đến đây canh." Thẩm Thanh Hoà quay người liếc nhìn Thẩm Giáng Niên, "Đi với tôi, đi thay quần áo trước."
Trong phòng ý tế, có mấy gian phòng trống, nhân viên y tế dẫn họ đến cửa, Thẩm Thanh Hoà mở cửa, "Đi vào đi, tôi đợi em ở cửa." Thẩm Giáng Niên cầm lấy, liếc nhìn thấy bộ quần áo bên trong, mặt không khỏi đỏ lên, nhìn nhân viên y tế đã đi xe, cả người dán lên người Thẩm Thanh Hoà, khoác cánh tay Thẩm Thanh Hoà, làm nũng, "Vào với em đi~"
Thẩm Thanh Hoà không nhúc nhích, thế là Thẩm Giáng Niên kéo người đi vào, kéo vài cái, Thẩm Thanh Hoà đã vào trong.

Sau khi vào trong, trong phòng bệnh, có hai chiếc giường, ngoại trừ wc ra, thì không còn chỗ trống nào.

Sau khi Thẩm Giáng Niên đi vào, cô thở phào nhẹ nhõm và nói: "Em đi thay quần áo trước, có chuyện khác sẽ nói với người sau." Thẩm Thanh Hoà ậm ừ, Thẩm Giáng Niên quay lại, Thẩm Thanh Hoà đang nhìn cô, cô nhịn không được bật cười, "Bảo người đi vào, người thật sự nhìn à?" Thẩm Thanh Hoà mím môi bất lực và dỗ dành: "Được rồi, đi thay đồ nhanh đi, tôi nhìn thấy quần của em ướt, mặc không thoải mái."
"Quần thì ướt đó." Thẩm Giáng Niên giơ tay cởi cúc quần, vừa đi về phía Thẩm Thanh Hoà vừa cởi cúc quần.

Thẩm Thanh Hoà đang đứng dựa vào cửa, khi Thẩm Giáng Niên đi tới thì không chỗ nào có thể trốn được: "Qu@n lót của em không ướt." Thẩm Giáng Niên nhẹ nhàng dựa vào người Thẩm Thanh Hoà, "Theo lý thuyết mà nói, không ướt thì không cần thay." Thẩm Giáng Niên cúi đầu, cơ thể nhẹ nhàng cọ vào người Thẩm Thanh Hoà, "Nhưng mà người cũng đã mang đến rồi, em lại muốn thay~ giờ làm sao đây?"
"Em muốn làm gì nè?" Thẩm Thanh Hoà hỏi.
"Người cũng đã mang đến, không phải đã chuẩn bị sẵn hết rồi à?" Thẩm Giáng Niên ngước mắt, ánh mắt sáng người, càng ngày dựa càng sát, nhắm mắt lại, trong không khí có mùi hương của Thẩm Thanh Hoà, cảm nhận được hơi thở ấm áp của người kia.
"Tôi đây chỉ phòng ngừa." Giọng Thẩm Thanh Hoà vẫn bình thản, Thẩm Giáng Niên không hài lòng cho mấy, lại dán sát hơn nữa, "Là người muốn phòng ngừa thôi à?" Thẩm Giáng Niên hôn lên tai Thẩm Thanh Hoà, khẽ li3m nhẹ một cái, hơi thở cô, bắt đầu rối loạn..