Chinh Phục Trên Đầu Lưỡi

Chương 149: Chương 149





Người đàn ông bên cạnh cười ngượng nghịu không nói gì.
Trước cửa nhà Thẩm Giáng Niên, Tần Thư quay đầu nói: “Bấm chuông cửa.” Lê Thiển không nói gì nữa, hai tay trống rỗng, bấm chuông cửa, thật là chuyện lớn.
Sau khi bấm chuông cửa, Thẩm Giáng Niên mở cửa, "Hai cậu đến cùng nhau à?” Lê Thiển trả lời trước, "Không."
“Này Tiền Xuyến Tử, Tần Thư xách nhiều như vậy, sao cậu không giúp?” Thẩm Giáng Niên trách cứ, Lê Thiển vội vàng giải thích: “Trước đó là mình xách, đến cửa cậu ta mới xách mà.”
Thẩm Giáng Niên không nói tiếp, Lê Thiển oán giận trừng mắt nhìn người có lòng tốt ở kế bên, Tần Thư mím môi, rất là vô tội.
“Đến.” Thẩm Thanh Hoà chào hỏi ngắn gọn.
“Ừm, đã lâu không gặp.” Tần Thư cười, chủ động vươn tay bắt tay.

Tần Thư cũng đã bắt tay rồi, cô mà không bắt tay thì hình như không ổn lắm, Lê Thiển cũng chủ động vươn tay, “Đã lâu không gặp.”
“Ừ, mọi người đừng khách sáo.” Lời này của Thẩm Thanh Hòa, khiến Lê Thiển có cảm giác đến nhà hai vợ chồng làm khách, được chủ nhà chiêu đãi, “Giáng Niên?” Thẩm Thanh Hoà gọi một tiếng, Thẩm Giáng Niên ở trong bếp lên tiếng, “Ừa, em rót nước cho các cậu ấy, người có muốn uống không?” Thẩm Thanh Hòa nói có.
Nhìn đi, hai người chẳng khác vợ chồng, Lê Thiển đột nhiên cảm thấy chua xót trong lòng.

Người bạn thân cô đặt lên đầu quả tim giờ thế này, thấy Thẩm Giáng Niên bưng ba ly nước ra, ly thứ nhất cho cô, trong lòng cô còn thoải mái đôi chút; ly thứ hai là cho Tần Thư, Tần Thư nói cảm ơn; ly thứ ba chắc chắn là cho Thẩm Thanh Hòa rồi, Lê Thiển híp mắt lại, lại thấy Thẩm Giáng Niên nhấp một ngụm, rất tự nhiên ngồi trên tay vịn của ghế sô pha bên cạnh Thẩm Thanh Hoà, tay chống vào lưng ghế, thân thể dựa vào người Thẩm Thanh Hoà, đồng thời đưa ly qua, “Em rót cho cô một ly vị dâu.” Giọng nói rất nhỏ, nhưng Lê Thiển vẫn nghe thấy, nhìn sang ly của cô, là nước cam.
Trong tầm nhìn ngoại vi của Lê Thiển, cô nhìn thấy Thẩm Thanh Hoà đang nhấp một ngụm nước ép dâu tây, này là đang hôn nhau gián tiếp.


Mẹ kiếp, bị cho ăn cẩu lương! Lê Thiển có chút phiền muộn khó tả, bảo bối mà cô yêu thương nhất năm xưa lại rơi vào tay người khác, cô đau lòng vô cùng, nhìn đôi mắt nhỏ trìu mến kia, chắc đã quên mất sự tồn tại của các cô rồi nhỉ? Lê Thiển, người đang nhìn chằm chằm, cảm thấy chân mình bị đá, cô cúi đầu xuống nhìn, theo tầm quan sát, thì chân của cầm thú, cách chân cô khoảng cách là -0,1mm!
Lê Thiển lén lút đá Tần Thư, Tần Thư ho khan một tiếng, Thẩm Giáng Niên ngẩng đầu cao hứng nói: “Hôm nay thật hiếm có, ba người chúng ta có thể ngồi cùng nhau.” Tần Thư trả lời, “Ừ, hiếm có thật, có thể được ăn tối với Thẩm tổng.”
“Đừng gọi tôi là Thẩm tổng, cứ gọi tôi là Thanh Hòa là được.” Thẩm Giáng Niên cầm lấy cái ly trong tay Thẩm Thanh Hoà, nhấp một ngụm nữa, sau đó cầm trên tay nói, “Tối nay, có thể uống với nhau mấy ly.” Đồng thời, cơ thể đẩy đẩy vai Thẩm Thanh Hòa, “Thanh Hòa, người có uống không?”
“Tôi không uống, phục vụ bọn em được rồi.”
“Cái phục vụ này của chị, cũng quá ‘tiêu chuẩn’ rồi.” Lê Thiển trừng mắt nhìn Thẩm Giáng Niên đang dán chặt vào người Thẩm Thanh Hoà, vô cớ cảm thấy hít thở không thông, nhớ lại trước đây, bảo bối cao lãnh ngự tỷ của cô đi đâu mất rồi? Này rõ ràng là người phụ nữ bé bỏng.
“Đều là người một nhà, phục vụ gì chứ.” Tần Thư nói, Thẩm Giáng Niên đáp tiếp, “Đúng rồi, đều là người một nhà.” Lê Thiển liếc nhìn cầm thú bên cạnh, đúng là kẻ nịnh hót!
“Thẩm Giáng Niên, mình đi nấu ăn, cậu có muốn học không?” không muốn bị đút cẩu lương nữa, Lê Thiển đứng dậy.
“Muốn, Thanh Hòa, em đi giúp Lê Thiển nha, Thần Thư, hai người nói chuyện đi.” Thẩm Giáng Niên nháy mắt ra hiệu.
“Mẹ kiếp, cậu thế mà uống cùng cái ly với Thẩm Thanh Hòa!” Lê Thiển đi vào bếp, lập tức nhỏ giọng gào thét, “Không thấy ghê hả?” Thẩm Giáng Niên cười ngọt ngào, “Ghê đâu mà ghê?”
"Ăn nước miếng của nhau không ghê sao?"
“Nhiêu đó đã là gì chứ, bọn mình còn hôi môi nữa mà.” Trước mặt Lê Thiển, không phải Thẩm Giáng Niên không biết xấu hổ, nhưng cô hiểu bạn thân của mình, phải lấy “bạo chế bạo", cậu muốn chơi bạo à? Ok mình bạo hơn.
"..." Lê Thiển vỗ ngực, “Hú hồn má ơi, bảo bối cao lãnh dè dặt thần bí đáng yêu của mình đi đâu mất rồi....” Thẩm Giáng Niên đá cô, "Này, cậu bớt diễn đi~”
Lê Thiển hừ một tiếng, nói: "Rửa rau cho bà đây đi, nhanh lên!"
“Mẹ kiếp, không phải nói dậy mình nấu ăn sao? Giờ bắt mình làm ô sin đi rửa rau?”
“Không rửa rau, sao mà nấu hả?” Lê Thiển hừ một tiếng, “Nếu như cậu muốn cho Thẩm đại nhân nhà cậu ăn chưa rửa, mình không có ý kiến.” Lê Thiển đem rau diếp với xà lách ném vào bồn.

“Mình không thích rửa rau.” Thẩm Giáng Niên rửa cho có.
“Vậy thì đứng có ăn!” Lê Thiển hung hăng nói, “Rửa sạch sẽ, đừng làm gãy lá cây!”
“Tần Thư!” Thẩm Giáng Niên rống to một tiếng, Tần Thư đáp lại, “Làm sao vậy?”
"Tìm kiếm sự giúp đỡ ngay tại chỗ."
Tần Thư xuất hiện ở cửa, Thẩm Giáng Niên tỏ ra đáng thương và bất lực, "Tiền Xuyến Tử chê mình không chịu rửa rau.” Sau đó, còn cố ý xé xà lách, Lê Thiển lần này ghét bỏ vô cùng, “Cậu xê ra một bên đi.” Lê Thiển tương đối là người kén chọn, đồ ăn cũng có tôn nghiệm, trước khi cho vào nồi lần cuối, vẫn cần thiết rửa sạch, cần phải được rửa sạch sẽ.
“Để mình làm.” Tần Thư biết điều, xắn tay áo vào phòng bếp.
"Nói cho cậu biết, không được rửa hư.” Lê Thiển như tướng quân ra lệnh.
Tần Thư không nói lời nào, tay vừa chạm vào nước có chút lạnh, liền thu tay về, thò vào rửa lá rau.

Thân là bác sĩ, Tần Thư không chứng sạch sẽ nhưng mà vẫn thích sạch sẽ hơn người bình thường, một cái lá rửa đi rửa lại mấy lần.

Lê Thiển nấu nồi nước sôi, “Tránh ra.” Lê Thiển đổ ít nước ấm vào bồn, tay Thần Thư ấm hơn, phảng phất ấm đến tận tim.
Ngoại trừ tiếng nước chảy và thỉnh thoảng có tiếng xoong chảo vang lên, căn bếp gần như yên tĩnh.


Ngược lại, trong phòng khách thỉnh thoảng lại vang lên tiếng cười, cùng với tiếng hờn dỗi, là của Thẩm Giáng Niên.

Đúng là đứa không có tiền đồ, Lê Thiển dùng sức đập một phát vào đầu cá.
Tần Thư giật mình một cái, nhìn Lê Thiển, vung dao làm bếp...!Đằng đằng đằng, tiếng đằng rất có nhịp điệu, khiến Tần Thư rùng mình một cái.
Kể từ lần say rượu xấu hổ lần trước, hai người không gặp lại nhau nữa.

Chắc có lẽ nhiều người không nhớ, chuyện say rượu xấu hổ là sao? Khi nào say? Làm sao xấu hổ? Thật ra, chính là vào cái ngày Thẩm Giáng Niên vì chuyện giữa Ngô Thi Nghiêu và Thẩm Thanh Hòa mà ghen, một mình Thẩm Giáng Niên uống rượu giải sầu ở quán bar, sau đó gọi Lê thiển đến.
Thẩm Giáng Niên say rượu được Thẩm Thanh Hoà bế về, trong khi Lê Thiển bị Tần Thư đưa đi.

Sau khi mang Lê Thiển say mèn về, Tần Thư ăn đủ khổ.

Nửa đêm, Lê Thiển nằm mơ, trùng hợp là nằm mộng xuân, trông cơn mê mang nửa tỉnh nửa ngủ, cho rằng người nằm kế bên là người trong mơ, thế là hôn người ta, mà khi đó Tần Thư chưa ngủ lập tức giật mình ngồi bật dậy, thế này trán đập vào trán, Lê Thiển vì đó mà tỉnh táo đôi chút, thấy bản thân hôn Tần Thư, thế là giả vờ say tiếp, ồn ào đòi uống nước....!Tần Thư lập tức xuống giường lấy nước, lúc đưa qua còn nói: “Nước đây.” Sau khi màu đỏ trên mặt vì say dịu xuống, thì màu đỏ của xấu hổ dâng lên, đúng là tác hại của say rượu, Lê Thiển uống nước xong, đêm hôm đó, không ngừng liếm môi, giống như đang muốn rửa sạch.
Mẹ kiếp, nụ hôn đầu của bà đây!!!
Trời ạ! Muốn giết chết Tần Thư ghê gớm!
Mà do cô chủ động hôn người ta a!
Mẹ kiếp, tao tự bóp cổ tao!
Cứ như vậy, đêm đó, Lê Thiển vùng vẫy trong mớ suy nghĩ hỗn loạn muốn thắt cổ mình và Tần Thư!

Cũng may sau đó Tần Thư cũng không có nhắc tới chuyện này, Lê Thiển thừa lúc xoay người lấy đồ ăn, liếc nhìn Tần Thư.

Ngón tay thon dài linh hoạt, rửa rau rất giỏi, Tần Thư ho nhẹ một tiếng.

Lê Thiển ánh mắt hướng lên trên, Tần Thư dùng đầu lưỡi liếm liếm môi, lại ho nhẹ một tiếng, tựa hồ không phải cố ý ho ra tiếng, nhưng cổ họng thật sự rất khó chịu.
Một cẩu độc thân không biết tự chăm sóc bản thân, nghĩ đến bệnh tình của Tần Thư lúc trước, Lê Thiển lộ ra vẻ chán ghét, vừa rửa rau vừa nghĩ, cổ họng không thoải mái nên ngậm kẹo gì đây?
Trước khi Lê Thiển có thể nghĩ ra, "Để tôi giúp." Thẩm Thanh Hoà xuất hiện ở cửa, theo sau là cái đuôi nhỏ của chính cô.
"Không cần, để tôi làm được rồi.” Tần Thư lúc này mới mở miệng nói.
“Tôi không cần cậu, tôi chỉ cần một người.” Lê Thiển xoay người hất cằm, "Cậu!"
Thẩm Giáng Niên đứng sau lưng Thẩm Thanh Hoà, đầu ngón tay câu lấy ngón tay út Thẩm Thanh Hòa, còn vờ vô tội, “Cậu đang nói mình à?”
“Đúng thế, là cậu đấy, hai vị này có thể lui ra ngoài.” Lê Thiển nghiêm mặt nói, Thẩm Giáng Niên biết nếu cô không đồng ý, người này nhất định sẽ có ý kiến.

Thẩm Giáng Niên cọ cọ vào người Thẩm Thanh Hoà, “Thanh Hòa, người đi ra ngoài nghỉ ngơi đi.” Sau đó cười nói, “Tần Thư, cậu cũng đi ra ngoài nghỉ ngơi đi.”
“Muốn đóng cửa sao?” Thẩm Giáng Niên đợi hai người kia đi ra ngoài rồi hỏi.
“Đóng.” Lê Thiển chỉ nói một chữ.
Thẩm Giáng Niên biết Lê Thiển có điều gì đó muốn nói..