Chờ Gió, Đợi Em

Chương 29





 
 
Nói xong, Thời Cấm và Lâm Tịch vẫy tay tạm biệt rồi đi về phía tiểu khu nhà mình.
 
Trên đường trở về Thời Cấm vẫn một mực chau mày, trong lòng ngũ vị tạp trần, cô bỗng nhiên cảm thấy câu nói kia của Kỷ Hoài hoàn toàn đúng.
 
Tại sao phải làm một giao ước không thực tế như vậy?
 
Lúc ấy cô thực sự đã đánh giá quá cao bản thân mình, quả thực là tự lấy đá đập chân mà.
 
Thời Cấm cứ thế lắc lư suốt cả quảng đường về nhà, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy Dư Thu và Thời Quần đang ngồi thẳng người trên sofa chờ mình.
 
“Bố mẹ?’’
 
“Cấm Cấm, thế nào con, được mấy điểm?’’ Dư Thu vô cùng khẩn trương nhìn cô.
 
Thời Cấm vừa chuẩn bị mở miệng thì lại nghe thấy mẹ cô kêu lên một tiếng, “Đợi một chút, đợi một chút, để mẹ hít thở một hơi đã.’’
 
Thời Quần bất đắc dĩ nhìn vợ mình, ông đưa tay đẩy mắt kính trên sống mũi một cái, “Cấm Cấm, bất kể còn được bao nhiêu điểm thì con vẫn là bảo bối của bố mẹ…’’
 
“Sáu trăm  ba mươi điểm.’’ Thời Cấm vừa cúi người đổi giày vừa bình thản nói.
 
Dư Thu và Thời Quần hơi sững sốt, hai người đưa mắt nhìn nhau một cái.
 
“Cấm Cấm, con chắc chắn là sáu trăm ba mươi chứ, không phải là năm trăm ba mươi sao?’’ Dư Thu hơi khiếp sợ hỏi.
 
Thời Cấm đổi giày xong ngẩng đầu lên, “Chắc chắn, sáu trăm ba mươi.’’
 
Điều này thực sự khiến cho hai vợ chồng Thời Quần vô cùng hạnh phúc và vui mừng.
 
Số điểm  này chắc chắn sẽ vượt qua điểm chuẩn của Học viện Điện ảnh Nghệ thuật tới hai mươi điểm, lúc đầu bọn họ còn cho là con gái mình chỉ có thể miễn cưỡng treo đuôi hạc*, kết quả… Lại là sự ngạc nhiên mừng rỡ bất ngờ này.
 
(Từ "treo đuôi hạc’’ xuất phát từ "Min Namese", có nghĩa là  trang trí treo ở phía sau xe ngựa, và sau đó được mở rộng ra để chỉ sự cuối cùng, áp chót. (baidu))
 
“Cấm Cấm, buổi tối con muốn ăn gì, mẹ sẽ nấu cho con ăn.’’ Dư Thu mỉm cười, ý cười trong ánh mắt không thể nào che giấu được.
 
Thời Quần thường ngày luôn tỏ ra nghiêm túc lúc này cũng nở một nụ cười hiền hòa.
 
Thât ra trong lòng Thời Cấm không có tâm trạng để nghĩ đến chuyện ăn uống chút nào, nhưng thấy bố mẹ mình vui mừng như thế, cô cũng không muốn cho hai người lo lắng, nhanh chóng nói ra một loạt các món ăn yêu  thích.
 
Dư Thu tươi cười bắt tay vào chuẩn bị.
 
Lúc ăn cơm tối, Dư Thu hăng hái liên tục gắp thức ăn cho con gái mình, muốn cô ăn nhiều hơn một chút.
 
Thời Cấm nhìn thức ăn trong bát mình sắp chất thành một ngọn núi nhỏ, hơi bất đắc dĩ.
 
“Mẹ, mẹ không cần phải gắp cho con nữa đâu, mẹ nhìn xem, sắp rơi hết ra ngoài rồi này.’’
 
Dư Thu nhìn thoáng qua, quả đúng là như vậy, bà cũng vui tươi hớn hở đồng ý không gắp nữa.
 
“Bố thực sự không nghĩ rằng con gái của bố lại có thể đạt điểm cao như vậy, bố cảm thấy vô cùng hạnh phúc.’’ Thời Quần tự hào nói.
 
Thời Cấm cười một tiếng, vì muốn thi vào trường đại học S nên cô mới  cố gắng đến mức kia, mặc dù cuối cùng vẫn không có may mắn như vậy, nhưng thành tích cuối cùng cũng đã rất cao so với tưởng tượng của mọi người rồi, có thể làm cho bố mẹ vui lòng, cô cùng thấy nguôi ngoai nổi tiếc nuối phần nào.
 
Dư Thu, “Mùa khai giảng sắp tới con gái chúng ta đã là sinh viên đại học rồi, vào đại học rồi vẫn phải chăm chỉ học múa thật tốt, đừng phụ lòng mong đợi của cô Cố con.’’
 
Thời Cấm vừa nhai cơm vừa gật đầu đồng ý.
 
“Vâng ạ.’’
 
Ăn cơm xong, Thời Cấm ngồi trước bàn học, hai tay chống cằm ngẩn người nhìn điện thoại di động đặt trên mặt bàn.
 
Cô đang suy nghĩ phải nói như thế nào với Kỷ Hoài về chuyện cô không đủ điểm đậu vào trường đại học S đây, nêu như bây giờ cô đổi ý thì có được không?
 
Mấy phút sau, cuối cùng cô vẫn gửi  cho Kỷ Hoài một tin nhắn.

 
“Kỷ Hoài, hôm nay em biết điểm rồi.’’
 
Nửa phút sau.
 
“Ừ, mấy điểm?’’
 
Thời Cấm khẽ cắn môi.
 
“Kỷ Hoài, em có thể thương lượng với anh một chuyện không?’’
 
“Ừ?’’
 
“Chuyện đó… Cái giao ước không thực tế lúc trước của chúng ta có thể xóa bỏ được không?’’
 
Thời Cấm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, trái tim trong lồng ngực tựa như một chiếc cung tên đang sẵn sàng chờ bắn ra, kéo căng đến mức độ cao nhất.
 
Khoảng chừng bốn năm phút sau.
 
“Từ trước đến nay tôi chưa từng đồng ý với em giao ước nào cả.’’
 
Thời Cấm nhìn vào câu trả lời này, hơi sững sốt, cô đang suy đoán ý tứ của Kỷ Hoài  trong những câu chữ này, sau mấy giây, cô bỗng nhiên bật dậy từ trên ghế.
 
Cô thoát khỏi QQ, ấn nút gọi cho Kỷ Hoài, cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.
 
“Kỷ Hoài, ý anh là sao?’’ Cô không thể kiên nhẫn thêm được nữa, vội vàng mở miệng hỏi.
 
"Ừ, em hiểu như thế nào thì chính là như vậy.’’
 
Tâm trạng chán nản của Thời Cấm  hoàn toàn bị quét sạch, bây giờ cô vui vẻ muốn nhảy cẫng lên.
 
“Kỷ Hoài, em hiểu…’’
 
Lời nói của Thời Cấm còn chưa nói xong, đã nghe thấy tiếng Kỷ Hoài ở đầu giây bên kia cùng với âm thanh sột soạt, có vẻ như anh muốn ra ngoài.
 
“Thời Cấm, bây giờ tôi bận chút việc, cúp máy trước đây.’’
 
“Vâng.’’
 
*
Một lần nữa gặp lại Kỷ Hoài đã là vài ngày sau đó ở Nhất Trung,  ngày đó đúng dịp học sinh lớp mười hai đi đến trường điền nguyện vọng của mình.
 
Thời Cấm vừa bước vào cổng  đã nhìn thấy Kỷ Hoài đứng dưới giàn nho trong khuôn viên trường.
 
Anh đang tập trung nói chuyện cùng với thầy Cao cho nên không hề phát hiện ra cô đang đứng cách đó không xa.
 
Nhưng thầy Cao đứng đối diện anh lại nhìn thấy Thời Cấm, cô lễ phép cúi người gật đầu chào hỏi, thầy Cao mỉm cười với cô rồi quay lại nói cái gì đó với Kỷ Hoài, anh liền quay đầu nhìn lại.
 
“Kỷ Hoài.’’ Thời Cấm nhỏ giọng gọi,  phấn khích vẫy vẫy tay với anh.
 
Kỷ Hoài nhìn vẻ mặt rạng rỡ của cô, trong đầu bất chợt nghĩ đến cái cảm xúc mềm mại ướt át của nụ hôn ngày hôm đó, anh mất tự nhiên ho khan một cái, sau đó xoay người lại.
 
“Sao vậy Kỷ Hoài ?’’ Thầy Cao khó hiểu hỏi anh.
 
Sắc mặt anh hơi kỳ lạ, ngay cả lỗ tai cũng ửng đỏ.
 
“Không sao ạ.’’
 
Thầy Cao nhìn cô gái nhỏ đang ở cách đó không xa một cái, lại nhìn Kỷ Hoài đứng đối diện, bình thản mỉm cười.
 
“Được rồi, em muốn tài liệu thầy sẽ giúp em chuẩn bị, yên tâm đi.’’
 
“Cảm ơn thầy rất nhiều.’’
 
“Không sao, đi đi, tiểu cô nương nhà người ta còn chờ em đấy.’’ Cao Minh  cười nói.

 
“Thầy Cao…’’
 
“Được rồi, được rồi, mau đi đi, thầy có việc phải làm rồi.’’ Vừa dứt lời, hắn đã xoay người rời đi.
 
“Kỷ Hoài, thầy ấy nói chuyện gì với anh vậy ?’’
 
Thời Cấm vừa thấy Cao Minh rời đi thì đã nhanh chóng bước đến bên cạnh anh, ngẩng đầu lên hỏi.
 
Kỷ Hoài cúi đầu nhìn cô một cái, mím chặt đôi môi rồi nhìn đi chỗ khác, “Không có gì.’’
 
Thời Cấm tựa như đã khám phá một lục địa mới, bởi vì cô nhìn thấy gò má của Kỷ Hoài hơi đỏ.
 
Cô rủ mắt xuống suy nghĩ một chút, tự nhiên cũng nghĩ đến nụ hôn kia.
 
Vì vậy, một Thời Cấm luôn luôn mặt dày mày dạn lúc này lại hiếm khi lộ ra một nét  thẹn thùng nhút nhát.
 
Một lát sau, Kỷ Hoài đã điều chỉnh xong tâm trạng của mình, “Tới điền nguyện vọng sao?’’
 
“Vâng.’’ Thời Cấm cúi đầu trả lời.
 
“Lần trước em còn chưa nói cho tôi, thi được bao nhiêu điểm?.’’
 
“Sáu trăm ba mươi điểm.’’’
 
“Sáu trăm ba mươi sao, cũng không tệ lắm, khá cao, không cần băn khoăn về đầu vào của Học viện Điện ảnh Nghệ thuật nữa rồi.’’
 
Nghe đến đây, Thời Cấm vô thức ngẩng đầu nhìn anh lần nữa.
 
Cô chợt nghĩ đến việc nếu như  không thể học chung một trường đại học với Kỷ Hoài , hai người bọn họ sẽ một Nam một  Bắc, hơn nữa bên người anh còn có một Trịnh Tư Nhã vẫn đang nhìn chằm chằm như hổ rình mồi.
 
“Kỷ Hoài, nếu như em học Học viện Điện ảnh Nghệ thuật, chúng ta sẽ không thể học chung một trường.’’
 
Kỷ Hoài gật đầu, “Ừ, tôi biết.’’
 
“Nhưng, nếu như chúng ta…’’
 
“Thời Cấm, em phải biết, khoảng cách địa lý chưa bao giờ là vấn đề.’’ Kỷ Hoài nhàn nhạt mở miệng.
 
Thời Cấm đột nhiên dừng bước, không thể tin được ngẩng đầu nhìn gương mặt tuấn tú của người thiếu niên trước mặt , hốc mắt vô thức ướt át.
 
Khoảng chừng nửa phút sau, cô mới kịp phản ứng lại, nhanh chóng  bổ nhào đến ôm lấy vòng eo rắn chắc của Kỷ Hoài.
 
Kỷ Hoài bất thình lình bị cô đâm vào như vậy, cứ thế lùi về sau mấy bước.
 
“Kỷ Hoài, anh đồng ý làm bạn trai em sao?’’
 
“Phải không, phải không?’’ Thời Cấm  ngẩng đầu tha thiết hỏi anh.
 
Kỷ Hoài cúi đầu nhìn vẻ mặt tươi cười của người con gái trước mặt, môi đỏ răng trắng vô cùng xinh đẹp,  nụ cười của cô dường như có một sức hút đặc biệt lây nhiễm đến anh, anh cong môi, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô, sau đó gật đầu.
 
Thời Cấm cảm thấy mình sắp bị niềm hạnh phúc lớn lao này làm cho choáng váng đầu óc rồi.
 
“Kỷ Hoài, Kỷ Hoài, em thích anh, vô cùng thích anh.’’ Cô chôn đầu vào trong lồng ngực anh, vui vẻ nói.
 
“Ừ, anh biết rồi.’’
 
Mấy học sinh xung quanh đi qua đều đưa mắt nhìn về phía hai người bọn họ.
 
“Khụ, khụ… Mặc dù hai em đã tốt nghiệp, nhưng hiện tại vẫn còn trong trường học đấy, phải khiêm tốn một chút chứ.’’ Lúc này, Cao Minh không biết từ nơi nào đi tới, nhẹ nhàng nói một câu.
 
Hai người đòng thời nhìn về phía thầy Cao, nhưng mà thầy ấy đã thong dong bước lên lầu.
 
“Đươc rồi, đi điền nguyện vọng trước đi, anh ở đây chờ em.’’ Kỷ Hoài buông bờ vai của Thời Cấm ra.
 
“Vâng, vậy em đi trước đây.’’ Thời Cấm vui sướng lên lầu.
 
Kỷ Hoài nhìn theo bóng lưng thon gầy của cô, khóe miệng không nhịn được nở một nụ cười dịu dàng.
 
Cho đến tận bây giờ, anh chưa bao giờ trải qua những cung bậc cảm xúc của tình yêu, lần đầu tiên biết rung động, biết thích một cô gái, trước khi quyết định ở bên cạnh Thời Cấm, anh đã  suy nghĩ rất kỹ.
 
Trong giai đoạn bắt đầu trưởng thành của một người đàn ông đích thực, anh cũng bao lần từng tự hỏi chính bản thân.
 
Tuổi mười chín đôi mươi, mình có thể mang lại cho Thời Cấm những gì?
 
Cô muốn hạnh phúc, anh có thể làm được điều đó hay không?
 
Nhưng đồng thời anh cũng đang nghĩ, nếu như mình buông tay, vậy khi anh đã có năng lực mang đến hạnh phúc cho cô, liệu Thời Cấm có còn cần đến nó nữa không?
 
Anh thích Thời Cấm, là điều không thể nghi ngờ.
 
Khái niệm tình yêu của anh vô cùng đơn giản, thà thiếu chứ nhất quyết không ẩu.
 
Bây giờ, được nắm tay cô trải qua khoảng thời gian tươi đẹp nhất của đời người, chỉ mong  tình yêu tuổi mười chín có thể đổi lấy chín mươi tuổi làm bạn cùng nhau.