Cho Tớ Mượn Bài Tập Chép Với!!!

Chương 39-2




" Không phải đánh xong rồi sao? Phan Vĩ cũng không cùng chúng ta đánh."

"Đánh người này." Tiết Nhượng chỉ chỉ một người trên màn hình, Trương Lam nhìn một cái: "Người này không phải mới vừa mắng tớ sao?"

"Ừ." Tiết Nhượng nhận lấy thuốc Phan Vĩ đưa, ngậm, sau đó ngón tay thon dài ở trên màn hình động rất nhanh, Trương Lam còn chưa vào đội, chỉ thấy Tiết Nhượng đã tổ đội với mấy người Phan Vĩ, đi tới mấy người kia, chỉ chốc lát, điện thoại Tiết Nhượng truyền ra thanh âm mắng chửi của người con trai kia.

Mắng cũng thật ngon miệng, Trương Lam tức chết, dám mắng bạn trai cô, vì thế cô cũng vào trò chơi, lại vào đội của Tề Thích, đi tới phía người nọ, lúc đến bên cạnh người kia vừa đánh vừa nói: "Dám mắng bạn trai ta, có phải là không muốn sống nữa không? Mắng cậu ấy chính là mắng ta, mẹ nó, đừng chạy."

Người kia bị giết mấy lần.

Gầm hét lên: " Vợ chồng không dễ chọc, sau này các ngươi thấy đôi vợ chồng vô sỉ ngàn năm XR còn có Tiểu tỷ tỷ này ngàn vạn lần đi đường vòng, mẹ nó..."

Chết.

Thi thể còn ở trên trò chơi run rẩy hai cái.

Trương Lam cười ha ha, cố ý ở trên người hắn đạp thật mạnh, sau đó thi thể sống lại, thuốc trong miệng Phan Vĩ cũng rớt, cậu ta trong lòng lưu luyến nói: "Tiểu tỷ tỷ, cậu cũng quá hung tàn."

Trương Lam cười đắc ý, người hướng vào ngực Tiết Nhượng ngã xuống, Tiết Nhượng ngậm thuốc lá nâng tay cao, ôm cô, hỏi: "Lạnh không?"

" Không lạnh, nhiệt huyết sôi trào." Trương Lam ôm cậu, lắc đầu.

Tuy rằng nói như vậy, nhưng Tiết Nhượng vẫn đưa tay sửa sang lại khăn quàng cho cô, đem khăn quàng kéo tới cằm, bọn họ ngồi ở bên ngoài quảng trường xếp hàng, gió vù vù thổi, thổi vào mặt đau rát, Annie lẩm bẩm: "Thật là đói mà."

Chu Nghệ cũng nói: "Tớ cũng đói."

Lời nói vừa dứt, rốt cuộc cũng gọi tên, mấy người bọn họ lập tức vào nhà hàng, bỗng chốc liền ấm áp, bởi vì nhiều người, nên cần có hai bàn trống cho bọn họ,vì thế mới chờ lâu như vậy.

Ăn hải sản, một bàn bốn người.

Sau khi ăn xong, bọn họ cũng cảm thấy ấm lên, ra nhà hàng, đi tới quảng trường ăn gà rán uống bia, từ 23 giờ 59 phút, LED trên màn hình lớn bắt đầu đếm ngược, đám người chen chúc đi dưới đèn LED, vốn Trương Lam ôm cánh tay Tiết Nhượng, Tiết Nhượng sợ cô bị chen, đem cô kéo vào trong ngực, ngửa đầu nhìn màn hình lớn, trên màn hình đang đếm ngược: "10, 9, 8, 7, 6, 5, 4, 3, 2, 1, chúc mừng năm mới!"

Tiếng chuông vừa vang lên, không ít người nhảy lên, hoan hô, Trương Lam ngẩng đầu, đều tựa trên ngực, nhìn cậu, Tiết Nhượng cúi đầu, hôn trụ môi của cô, Trương Lam há miệng, tùy ý để đầu lưỡi mang theo mùi thơm của cậu tiến vào, cánh tay Tiết Nhượng ôm eo cô, gắt gao ôm, đầu gối cô bủn rủn.

Trằn trọc hôn, đôi mắt Tiết Nhượng đen như mực, gặm cắn môi cô, ở trong đám người đang ồn ào hoan hô, bọn họ hôn môi, Trương Lam di chuyển người, ôm lấy cổ của cậu, nhón chân, chạm vào trán của cậu, khóe môi mỉm cười: "Cậu thích tớ sao?"

Tiết Nhượng rũ mi mắt, tròng mắt đen nhánh: "Thích."

"Thích nhiều không?"

"Rất thích."

Tầm mắt cậu dừng trên đôi môi đỏ bừng của cô, hầu kết chuyển động lên xuống, nói: "Hôn lại một lần?"

Trương Lam mặt đỏ lên: " Cậu đừng động."

"Ừ."

Sau đó cô nhón chân lên, ngăn chặn bờ môi của cậu, Tiết Nhượng không hoàn toàn nhắm mắt, cậu rũ tròng mắt, nhìn lông mi cô run run, há miệng, cắn đầu lưỡi cô một cái.

Trương Lam run lên, cậu ôm chặt eo cô, trằn trọc hôn.

Mà ở cách đó không xa, một phụ nữ người tay đút trong túi, mặc áo choàng dài màu đen, quàng khăn, lạnh lùng nhìn hai người đang hôn.

Trên sống mũi của bà đeo một chiếc mắt kiếng, cùng màu với khăn quàng, che mất một nửa cằm.

Đám người vẫn còn đang sôi trào, nghênh đón một năm mới, ở trong gió rét ôm nhau, cùng bạn tốt cởi mở cười to, cùng nhau trải qua đêm giao thừa, người phụ nữ mặc áo choàng màu đen đứng yên một hồi, tầm mắt từ trên hai người đang hôn thu về, xoay người, dung nhập vào đám người, dần dần biến mất.

Mắt kính bị ánh sáng chiếu vào, một tia sáng lướt qua.

...

Phan Vĩ chen qua, rống to: "Hôn đủ chưa, về nhà thôi!"

Tiết Nhượng lúc này mới buông Trương Lam ra, môi Trương Lam đỏ mọng, chóp mũi cũng đỏ, khóe môi cô còn mang theo một tia chỉ bạc, Tiết Nhượng dùng ngón tay lau đi, đem tia chỉ bạc đó lên khóe môi, liếm một cái.

Mặt Trương Lam đỏ bừng, cô đẩy cậu ra, kéo khăn quàng che cằm cùng môi, lôi kéo tay của cậu: "Phải về nhà, đêm nay để cho chú Trần đưa cậu về đi?"

"Được." Tiết Nhượng lười biếng để Trương Lam kéo, ở phía sau cười khẽ đáp lời.

Rất nhiều người, chen chúc, thật vất vả mới đi ra, xe rất khó đi tới, đêm nay vì đếm ngược, xe buýt còn có một tầng cuối cùng, tàu điện ngầm cũng vậy, nhưng từ nơi này chạy tới trạm xe lửa cũng không còn kịp, cho nên mọi người sẽ chờ xe buýt, chú Trần đã sớm đậu xe chờ, Trương Lam kéo Tiết Nhượng đi qua, chú Trần thấy Tiết Nhượng, không hỏi nhiều, để cho bọn họ lên xe.

Tác giả có lời muốn nói:

Ai yêu, làm chuyện.