Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1019: Đánh cho không ra hình người nữa…




"Ýnghĩa đặc biệt...?"

Tuy rằng Thẩm Hãn Thần không cam lòng, cũng không hiểu nổi tại sao Ninh Tịch lại chấp nhất với Thịnh Thế đến vậy.

Còn nữa, sao lời này của Ninh Tịch cứ như là đang tỏ tình với người nào thế nhỉ?

Thẩm Hãn Thần đang muốn hỏi thêm thì một chiếc taxi đã đi tới, Ninh Tịch sợ Thẩm Hãn Thần lại nói thêm câu gì dọa người nên bèn vội vội vàng leo lên xe: "Tôi đi trước đây! Bye bye!"

Vừa rồi cậu ta cố ý nói những lời này với Ninh Tịch trước mặt Kha Minh Vũ là vì muốn chứng minh thực lực của mình, muốn nhắc nhở rằng Kha Minh Vũ không xứng với Ninh Tịch, ai ngờ cuối cùng lại bị Ninh Tịch từ chối thẳng thừng như vậy.

...

Ninh Tịch vừa đặt chân tới Bạch Kim Đế Cung, một lát sau, "Kha Minh Vũ" cũng về đến nơi.

Vừa thấy Boss nhà mình, Ninh Tịch đã lập tức nhảy chân sáo chạy qua cầu khen ngợi: "Hì hì, boss đại nhân! Biểu hiện vừa rồi của em được không? Cầu ban thưởng! Cầu ban thưởng."

Ánh mắt thâm trầm của Lục Đình Kiêu dừng trên nụ cười của cô gái, bàn tay to giữ lấy gáy cô, ra sức hôn lên đôi môi cô…

Dưới ánh trăng sáng, bầu không khí mát mẻ nhờ giờ đây đang nóng dần lên…

"Loảng xoảng!!!"

Sau lưng chợt có tiếng đổ vỡ!

Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch cùng quay sang nhìn. Sau đó, hai người liền nhìn thấy Lục Cảnh Lễ không biết đã đứng đó từ bao giờ, nồi lẩu lớn vốn bê trong tay lúc này đã an vị trên mặt đất bừa bộn, khuôn mặt anh tuấn như có dấu hiệu rạn nứt…

"Cảnh Lễ, anh nghe tôi giải thích đã…"

Nhưng Lục Cảnh Lễ đã bịt hai tai lại không nghe Ninh Tịch giải thích gì hết và bắt đầu gào thét như nữ chính trong truyện của Quỳnh Dao: "Tôi không nghe tôi không nghe tôi không nghe! Anh trai tôi đẹp mã lại nhiều tiền, tính tình trầm ổn trưởng thành, tài trí hơn người, văn võ song toàn, dịu dàng săn sóc... là người chồng tốt nhất thế kỉ, gả cho rồi còn tặng kèm một bánh bao nhỏ dễ thương… Đừng nói là con gái khắp cái đất Đế Đô, ngay cả tôi cũng muốn gả cho anh ấy nữa ấy chứ! Sao cô lại làm ra việc khiến người ta oán hận thế này! Tiểu Tịch, tôi đúng là đã nhìn lầm cô rồi!"

Ninh Tịch đen mặt nhìn "con cá chép" đang giãy đành đạch trước mắt: "Ấy ấy… người anh em à… bình tĩnh chút được không!"

"Bình tĩnh! Cô bảo tôi bình tĩnh thế nào đây!!! "

Lục Cảnh Lễ nói xong còn quay sang quát Kha Minh Vũ: "Khốn kiếp, dám quyết rũ chị dâu tao, không nhìn cho rõ ông đây là ai à, ngay cả chị dâu ông mà cũng dám quyến rũ! Hôm nay ông phải đánh cho mày không ra hình người nữa thì thôi!!!!!!!!"

"Ặc…" Không ra hình người nữa...

Trước khi Lục Cảnh Lễ lao tới trước mặt Kha Minh Vũ tìm chết, Ninh Tịch đã vội lách người tới hóa giải thế tấn công của Lục Cảnh Lễ: "Lục Cảnh Lễ, anh bình tĩnh chút đi, anh ấy là…"

Ninh Tịch còn chưa nói dứt lời, Lục Cảnh Lễ đã gào thét tới tận trời xanh: "Ông trời ơi...! Không còn thiên lý gì nữa rồi!!! Cô... cô... cô còn dám che chở cho tên gian phu này!!!"

Ninh Tịch đỡ trán tỏ vẻ bất lực, hết cách thông não cho tên này rồi: "Được được được… Tôi không che chở nữa… anh đánh đi… đánh cho anh ấy không ra hình người nữa đi! Đánh đi!!"

Ninh Tịch nói xong còn cố ý tránh qua một bước để tiện cho anh ta lao đầu vào chỗ chết.

Lục Cảnh Lễ lập tức lao đến chỗ Kha Minh Vũ với khí thế mãnh liệt.

Sau đó...

"Á Á Á Á..."

Đi kèm theo đó là hình ảnh chú cá chép nhỏ chưa sờ được đến góc áo người nào đó đã bị người ta khóa tay lại, thuần thục bắt chéo tay ra sau lưng…