Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1052: Ghen tị tới phát điên




"Anh có ngủ! Em cảm thấy thế nào? Có chỗ nào khó chịu không?" Lục Đình Kiêu hỏi.

Ninh Tịch lắc đầu sau đó ngửa cổ nhìn anh: "Lục Đình Kiêu, có phải anh có tâm sự gì hay không?"

Thực tế thì ngay từ lúc vừa trở lại cô đã cảm thấy dường như Lục Đình Kiêu có tâm sự gì đó, mặc dù anh đã cố che giấu rất tốt nhưng trạng thái vừa rồi của anh có gì đó không đúng.

Lục Đình Kiêu nghe vậy thì đầu tiên là ngẩn ra, sau đó thì chỉ lặng im đứng đó.

Từ lúc về đến giờ, dù anh đã rất cố gắng không để ý đến nhưng những lời mà Vân Thâm nói vẫn lặp đi lặp lại trong đầu anh.

Thời điểm cô thất vọng nhất, tuyệt vọng nhất, thống khổ nhất là tôi thu nhận cô ấy, là tôi dạy cô ấy kỹ năng sinh tồn...

Cô ấy với tôi mới là người ở cùng một thế giới...

Thế giới dẫu có lớn thế nào nhưng cuối cùng cô ấy vẫn sẽ biết đâu là nơi cô ấy thuộc về...

Nơi chân chính... mà cô ấy thuộc về?

Mặc dù đã rất cố gắng khắc chế cùng tự thuyết phục bản thân, nhưng vẫn không có cách nào tự lừa dối mình.

Anh đang ghen tỵ!

Ghen với tên đàn ông kìa!

Ghen đến phát điên!

Ghen với quá khứ của bọn họ, ghen tị sự ràng buộc đặc thù giữa bọn họ...

...

Sắc mặt của Lục Đình Kiêu ngày càng khó coi, mặc dù ở dưới ánh mặt trời nhưng cả người anh cứ như đang dần dần đóng băng, từng tầng từng tầng đem Lục Đình Kiêu bao lại kín mít…

"Ninh Tịch... em sẽ rời khỏi tôi sao?" Lục Đình Kiêu chăm chú nhìn vào Ninh Tịch, cuối cùng cũng tuyệt vọng mở miệng hỏi, như thể anh sắp mất cô vậy.

Nhưng mà câu trả lời của Ninh Tịch lại là một thân thể mềm mại nhào vào lòng anh, sự ấm áp dường như hòa tan mọi băng tuyết...

Ninh Tịch còn tưởng là chuyện gì kiểu như nợ máu phải trả bằng máu, hay là mấy chuyện to lớn như trời sập chẳng hạn, cơ mà nghe đến đây thì đầu đầy hắc tuyến.

Nhưng mà, nhìn anh như vậy Ninh Tịch thật sự cảm thấy đau lòng, vì thế cô chỉ có thể ôm chặt lấy anh bất đắc dĩ nói: "Rời cái gì mà rời? Anh nghĩ em liều mạng cố gắng như vậy là vì cái gì hả? Còn chẳng phải vì có thể ở cùng anh một chỗ sao, còn không phải là muốn kiếm thật nhiều tiền để có thể oanh oanh liệt liệt cưới anh về sao?"

Ở cùng một chỗ với Lục Đình Kiêu chắc chắn là chuyện ngoài ý muốn nhất trong đời cô, cũng là lần... đánh cược lớn nhất...

Ngay từ lúc bắt đầu cô đã biết rõ chuyện này là không nên, nhưng không hiểu tại sao lại càng ngày càng hãm sâu, biết rõ nên cách anh thật xa nhưng lại từng bước đi về phía anh, càng bước càng gần...

Ninh Tịch cố chống cánh tay mềm nhũn của mình để xoay mình một cái, đặt anh xuống dưới thân mình, cô hung hăng nói: "Lục Đình Kiêu, anh hỏi cái này là có ý gì? Em cảnh cáo anh! Là anh câu dẫn em, là anh cám dỗ em, là anh làm em mê đắm đến nỗi chết đi sống lại! Cho nên nếu có một ngày anh dám phản bội em..."

Ngoài miệng thì Ninh Tịch uy hiếp một cách hung tợn, nhưng trong lòng cô lại đang cười khổ, ha, coi như có ngày đó thật thì cô cũng không nỡ tổn thương anh dù chỉ một chút!

Bất tri bất giác, ở cái lúc cô hoàn toàn không phát hiện thì đã bị anh ăn sạch rồi...

Người đàn ông chăm chú nhìn thẳng vào mắt cô, đôi mắt anh như phản chiếu lại cả thế giới này: "Anh sẽ không phản bội lại "sinh mạng" của mình."

Ninh Tịch xúc động nhưng trong mắt vẫn giữ nguyên sự kiên định y hệt: "Em cũng không! Lục Đình Kiêu, khi gặp được anh em đã được tái sinh."

Cánh tay Lục Đình Kiêu ôm lấy cô bỗng dưng siết chặt.

Đám mây đen giăng trên đầu bao lâu nay bỗng nhiên tan thành mây khói, vạn dặm quang đãng