Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1094: Đâm dao vào lòng




Ninh Thu Đồng ngồi thẳng dậy, nhìn về phía Trang Linh Ngọc: "Chị dâu, chị nói bác trai làm chị chạnh lòng, nhưng theo tôi thấy chị mới là người khiến người ta chạnh lòng đấy!"

"Cô có ý gì?" Trang Linh Ngọc nhíu mày.

"Người ngoài không biết thì thôi không nói, nhưng mọi người ở đây đều rõ Ninh Tuyết Lạc chẳng qua chỉ là một đứa con nuôi, còn Ninh Tịch mới là con gái chị, mới là máu mủ ruột già của Ninh gia chúng tôi, bác trai chia cổ phần cho Ninh Tịch có gì là sai?"

"Tôi không nói ba chia cổ phần cho Ninh Tịch là sai, đấy là quyền của ba, ý tôi là dựa vào cái gì mà Tuyết Lạc không có!" Trang Linh Ngọc trầm giọng nói.

Ninh Thu Đồng hừ một tiếng: "Vậy được, chúng ta lại nói tới việc tại sao lại không chia cổ phần cho Ninh Tuyết Lạc nhé! Ninh Tuyết Lạc chỉ là một đứa con nuôi bị bế nhầm từ bệnh viện về, đã được hưởng mười tám năm vinh hoa phú quý, cơm ngon áo đẹp đáng ra phải thuộc về Ninh Tịch. Sau khi sự thật bung bét ra, nó không về nhà nó mà lại cứ ở lại Ninh gia chúng ta, chiếm lấy danh phận Đại tiểu thư nhà họ Ninh, còn lấy thân phận đại tiểu thư nhà họ Ninh tìm được Tô Diễn, có được cuộc hôn nhân trọn vẹn!"

"Còn Ninh Tịch máu mủ cốt nhục của Ninh gia chúng tôi thì sao, lưu lạc ở ngoài mười tám năm, sống mười tám năm bần cùng khốn khó, khó khăn lắm mới được Ninh gia tìm về, lại chỉ được nhận danh nghĩa là con nuôi. Những thứ thuộc về nó đều bị tu hú chiếm tổ, ngay đến đám hạ nhân cũng bắt nạt nó, mắng nó là gà rừng, là đồ hai lúa! Thế mà vào lúc này, anh chị thân là cha mẹ đẻ của nó lại đang làm gì đây?"

"Cùng người ngoài hùa vào trách nó thô tục không ra hồn người! Các người có tư cách gì mà trách cứ mắng nỏ nó? Các người có nuôi hay dạy nó được ngày nào không? Các người cảm thấy việc đón nó về nhà, cho nó cái ăn cái mặc đã là làm tròn nghĩa vụ làm cha làm mẹ rồi à? Có cha mẹ nào nhẫn tâm như các người không, thế thà để nó tiếp tục ở dưới quê không biết gì, còn tốt hơn thấy hết tình người ấm lạnh, bị cha mẹ đâm dao lên tim mình thế này!!!"

Nghe tới đây, cả căn phòng im phăng phắc, không có bất cứ ai dám ho he lên tiếng.

Ninh Tuyết Lạc cương cứng cả người, ngay đến Ninh Diệu Hoa và Trang Linh Ngọc cũng đen mặt không dám mở miệng nói nữa, Ninh lão gia tử nhìn Ninh Tịch đầy vẻ áy náy và hổ thẹn, Tô Diễn không chút biến sắc siết chặt lòng bàn tay...

Ninh Tịch lẳng lặng ngồi đó, ánh mắt phức tạp nhìn về phía Ninh Thu Dồng, lòng cô vốn đã tê dại, cũng quen với việc bị lạnh nhạt trong gia đình này, nhưng không ngờ... một người từ trước đến giờ luôn thờ ơ với mọi việc như Ninh Thu Đồng lại nói ra những lời này vì cô...

Đây là những lời... chưa từng có ai đứng ra nói giúp cô cả...

Ninh Thu Đồng dừng lại một chút, ánh mắt sắc như dao nhìn về phía Ninh Tuyết Lạc: "Đống tài sản bác trai cho Ninh Tuyết Lạc cũng đủ cho nó nở mày nở mặt gả cho người ta, sống cuộc sống cơm ngon áo đẹp cả đời rồi, một con nhỏ thôn quê như nó, ăn của Ninh gia, ở nhà Ninh gia, cướp lấy danh nghĩa Đại tiểu thư nhà họ Ninh, giờ còn bất mãn cái gì nữa? Đường Tuyết Lạc, tôi hỏi cô một câu, cô còn gì mà bất mãn nữa, cô có tư cách gì mà muốn cổ phần của Ninh gia?!"

Từng câu từng chữ của Ninh Thu Đồng, đặc biệt một tiếng "Đường Tuyết Lạc" khiến vai Ninh Tuyết Lạc run lên kịch liệt, móng tay âm thầm găm chặt vào lòng bàn tay, cô ta cúi gằm mặt xuống, sau đó, đứng phắt dậy, lao ra khỏi cửa...

Tô Diễn thấy vậy lo lắng vội vàng đuổi theo.

"Ninh Thu Đồng, cô thật quá đáng! Kể cả cô là người của Ninh gia, nhưng đây là chuyện riêng nhà chúng tôi, từ bao giờ tới lượt cô chỉ trỏ! Cô không biết gì thì đừng có mà đứng đấy mà lớn giọng!" Trang Linh Ngọc thấy con gái đau lòng chạy đi, nhất thời bùng giận.