Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1145: Nhất định là một nữ ma đầu!




Khi tên cầm đầu ngã xuống, những tên côn đồ vây quanh Ninh Tịch cũng lập tức biến sắc theo. Một tên trong đó mò xuống hông mình theo bản năng nhưng quả nhiên là không có gì cả.

Khẩu súng trong tay người đàn bà kia rõ ràng là súng của gã, không biết cô ta đã cướp được tự lúc nào.

Đáng chết!

Ba lão Đại của bọn họ, một người thì bị đá cho một phát đến giờ vẫn còn đang ngất, một người bị đấm cho máu thịt lẫn lộn còn một người thì bị cô ta bắn một phát chết tươi luôn. Ba tên này vốn cũng chẳng phải là hạng loăng quăng gì, chỉ là gần đây mới bắt đầu hoạt động ở khu vực Đế Đô, chuyên trà trộn vào các sòng bạc lớn làm ít "đơn hàng tươi", thậm chí còn buôn bán cả súng đạn. Ấy vậy mà hôm nay lại toàn bại trong tay một cô gái!

Nếu nói Ninh Tịch vừa rồi lạnh mặt đấm người là một kẻ điên, vậy thì giờ phút này Ninh Tịch đang cầm súng trong tay nhất định là một cỗ máy giết người không có bất cứ tình cảm gì...

Có chỗ nào là một người đẹp nũng nịu gì chứ, đây đường đường chính chính là một nữ ma đầu!

Trang Vinh Quang tận mắt thấy được cảnh tượng Ninh Tịch nổ súng giết người, nên cả khuôn mặt của cậu ta hiện giờ trắng đến không còn giọt máu.

Mặc dù cậu ta cũng thuộc dòng dõi gia đình quân nhân nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta được tận mắt thấy cảnh giết người ở gần thế này, một người đang sống sờ sờ cứ thế mất mạng.

Trang Vinh Quang cũng từng nghe cha và ông nội kể nên cũng coi như biết một chút, dẫu cho tài năng bắn súng có cao cỡ nào đi nữa thì huấn luyện và thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Kể cả có là cảnh sát chuyên nghiệp hay là tay súng bắn tỉa cũng phải được huấn luyện nhiều năm mới dám hướng súng về phía người sống. Thậm chí sau lần đầu tiên giết người thì không ít người phải chiến đấu với bóng ma trong lòng một thời gian dài...

Nhưng mà Ninh Tịch thì bất kể là trước khi nổ súng hay sau khi đã bắn xong đều không có chút biến hóa nào trên khuôn mặt...

Bỗng nhiên thấy cảnh một người còn sống sờ sờ trước mặt mình biến thành một cái xác lạnh lẽo, Trang Vinh Quang tuy có sợ hãi nhưng cảm xúc khâm phục đối với cô gái trước mặt đã áp đi nỗi sợ đó. Đồng thời cậu ta cũng càng thêm phỉ nhổ chính bản thân mình...

Mặc dù cậu ta có hơi dại đời nhưng tuyệt đối không có ngu, lúc nhìn thấy tên đeo vòng vàng kia cầm lấy khẩu súng thì cậu ta đã biết mấy tên này chắc chắn không phải hạng lưu manh bình thường. Nếu chỉ là mấy tên đầu đường xó chợ thì làm sao có súng!

Nếu không nhờ phát súng của Ninh Tịch khiến bọn chúng sợ hãi thì sợ rằng bây giờ đám côn đồ này đã điên cuồng phản công rồi.

"Tiểu Tịch!!!" Trang Khả Nhi nghe được tiếng súng thì lập tức kinh sợ, cố gắng sức kéo tay Trang Vinh Quang đang che mắt mình ra.

Khi thấy người ngã xuống là tên đeo vòng vàng kia còn Ninh Tịch vẫn an toàn đứng đó thì mọi lo lắng của Trang Khả Nhi mới dỡ xuống, đồng thời trong mắt cũng ánh lên sự lo âu...

Phát súng kia... là Tiểu Tịch bắn?

"Con đĩ! Mày... mày chết chắc rồi! Mày... mày giết người! Mày dám giết người!!!" Một tên côn đồ sợ hãi run rẩy hét lên.