Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1190: Có liên quan đến phụ nữ?




Trên trán Ninh Tịch toàn vạch đen, suýt chút nữa chào thua cái gã này luôn...

"Được rồi, được rồi, không tiếp chuyện nữa, bắt đầu từ bây giờ mọi người không nói chuyện nữa, tập trung ăn cơm, đại thần anh ăn đi! Ăn!"

Thế Hàn Kiêu mới thong thả cầm đũa lên.

Tuy bảo là thong thả, nhưng lại chẳng có trở ngại gì đến tốc độ ăn cơm của anh ta cả, đồ ăn trên bàn từng món từng món một bắt đầu bay nhanh đến mức vừa ngẩng đầu lên đã chẳng thấy đâu...

Vừa nãy Hàn Mạt Mạt còn đang mê trai nhìn chằm chằm Hàn Kiêu giờ thì con mắt của cô nàng sắp lồi ra đến nơi, thế này… thế này sức ăn cũng lớn quá đi mất thôi!

"Đại thần, hôm nay anh cứ yên tâm mà ăn, trong phòng bếp vẫn còn." Ninh Tịch vừa cười vừa đi vào trong bếp bê nốt những món còn lại ra.

Dạo này có không ít những vị "bụng không đáy" quay video khoe tài ăn uống, cũng nổi lắm, nếu Hàn Kiêu cũng quay một cái video ăn uống đảm bảo có thể đè bẹp đám người đó trong vòng một giây…

Mời mọi người trong văn phòng cùng đến là vì để họ bày tỏ sự cảm kích của mình, ai ngờ được trong mắt người ta căn bản chỉ có ăn thôi. Nói không chừng còn ghét bọn họ không đủ thành tâm, kéo lắm người đến cướp thức ăn của anh ta ấy chứ.

Thế nên, đám người Cung Thượng Trạch cũng ăn lửng dạ rồi ào ào chào tạm biệt ra về.

Dọn chiến trường cho Hàn Kiêu xong, Ninh Tịch vội hỏi: "Đại thần, hôm nay thức ăn có làm hài lòng anh không?"

"Không tồi, ngon hơn KFC."

Ninh Tịch: "..."

Giờ khả năng nấu nướng của cô đã tụt lùi đến mức bị so với KFC rồi sao…

Ăn uống xong xuôi, Hàn Kiêu đứng dậy chuẩn bi đi về, đi được mấy bước không biết lại liếc thấy cái gì, cả người đột ngột bất động, đứng im tại chỗ.

"Làm sao thế?" Ninh Tịch nhìn theo ánh mắt của Hàn Kiêu.

Hình như ánh mắt của Hàn Kiêu đang nhìn về phòng để đồ của cô thì phải.

Chính xác thì phải nói là đang nhìn một bộ váy trong phòng để đồ của cô…

Ninh Tịch thấy Hàn Kiêu đang nhìn chằm chằm vào bộ váy đó liền hỏi: "Sao thế? Đại thần có hứng thú với bộ lễ phục đó của tôi à? Đó là bộ váy tôi thích nhất đó! Đó là một nhãn hiệu rất trâu bò nhưng lại rất ít người biết, gọi là GE!"

Ninh Tịch tưởng anh ta đang hứng thú với nhãn hiệu này bèn bước hẳn lên trước, vặn một công tắc nào đó đằng sau bàn trang điểm.

Những âm thanh "lách cách" vang lên, nguyên cả một mặt tường đằng sau phòng để đồ đột nhiên tách đôi, bên trong xuất hiện một căn phòng treo đầy những trang phục của nhãn hiệu GE.

Hàn Kiêu vẻ mặt hoảng hốt nhìn chằm chằm vào những bộ quần áo ấy, trong đôi mắt hiện lên những cảm xúc gần như là đau thương, điều này thực sự khiến Ninh Tịch là bất ngờ: "Khụ… Đại thần… Đại thần? Những bộ quần áo này… có vấn đề hay sao?"

"Là thiết kế của tôi." Hàn Kiêu nói.

Ninh Tịch vừa nghe liền ngây ra tại chỗ: "Hả! Thiết kế của anh? Anh chính là nhà thiết kế thiên tài" sớm nở tối tàn" đó hả?"

Thôi khỏi nói nữa… có khả năng đó lắm chứ…

"Cô thích à?" Hàn Kiêu hỏi.

"Ý anh là gì, những bộ quần áo này á? Đương nhiên rồi, đẹp thế này có cô gái nào không thích đâu! Nhưng mà tôi không có bản lĩnh sưu tập đầy đủ thế này đâu, đây là bạn trai tôi tặng đấy…"

"Không có cô gái nào là không thích… vậy thì tốt…" Hàn Kiêu lẩm bẩm, rõ ràng là giọng điệu vui mừng nhưng không biết tại sao lại tiếc nuối và cô đơn đến vậy.

Ninh Tịch xoa cằm, chậc, có biến nha…

Ánh mắt này, vừa nhìn là đã biết có liên quan đến phụ nữ...

"Đi đây." Ninh Tịch đang mù mờ đoán mò thì Hàn Kiêu đã vẫy tay với cô rồi quay người đi thẳng.

"Để tôi đưa anh về?"

"Chẳng phải cô nói cô không đi nghĩa trang còn gì?"

"Hả, anh thực sự ở trong nghĩa trang à? Được được được… anh đi mạnh giỏi nhé…"