Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 1773: Mọi chuyện hôm nay đều tốt




Sau đó, Ninh Tịch được Lục Đình Kiêu chuyển từ viện Điều dưỡng đến thị trấn Lộc.

Đế Đô là nơi tấc đất tấc vàng, vùng ven như mấy cái trấn nhỏ này cũng thuộc diện di dời và cải tạo. Nhưng mà, năm đó cư dân ở đây kháng nghị tập thể, lại cộng thêm việc trong số cư dân ở đây có một nhà địa chất có tầm cỡ quốc tế tốn bao công sức mới xin cho cái trấn này một chứng chỉ di sản văn hóa nên mới bảo vệ lại khung cảnh thiên nhiên nơi đây không bị đồng hóa với bên ngoài.

Chạng vạng tối, ánh chiều tà vương khắp vườn hoa, bên tai là tiếng chim hót líu lo, những giọt sương đọng trên cánh hoa tường vi phản chiếu ra ánh sáng bảy màu.

"Ngài Lục, hôm nay ngài về sớm thế?" Hộ lý nhìn thấy người tới từ xa liền vội vàng đi ra đón rồi nhận lấy áo khoác của người nọ.

"Hôm nay phu nhân thế nào?" Vẫn một câu như vậy, dường như đã thành lệ.

"Phu nhân hôm nay vẫn khỏe." Hộ lý vội vàng trả lời.

"Ừ." Người đàn ông gật đầu một cái rồi bước lên lầu.

Còn vị hộ lý kia lại giống như thường ngày bưng nước ấm lên rồi nhanh chóng lui ra. Mặc dù, bà ta là hộ lý chuyên nghiệp được Lục gia dùng lương cao mời tới, nhưng trên thực tế công việc của bà ta rất ít ỏi. Người đàn ông này đã học hết thảy những kỹ năng của một hộ lý rồi đích thân chăm sóc cho phu nhân của mình. Thậm chí so với một người chuyên nghiệp như bà ta còn muốn giỏi hơn.

Suốt một năm liền mưa mặc mưa, gió mặc gió, chưa bao giờ gián đoạn.

Bà ta làm hộ lý không biết bao nhiêu năm, cũng gặp đủ nhân tình ấm lạnh. Có câu nói rằng "bệnh lâu hiếu mấy cũng hết", mà tình nghĩa vợ chồng cũng giống vậy mà thôi. Đại đa số người lúc mới đầu còn thương tâm khổ sở, tự mình chăm sóc được mấy ngày, nhưng thời gian dần trôi qua... người bầu bạn bên những bệnh nhân này chỉ còn lại những hộ lý như bọn họ mà thôi.

Đây là lần đầu tiên bà thấy được có một người đàn ông có thể làm được đến mức này cho vợ của mình...

Trong phòng.

Lục Đình Kiêu quen tay xắn tay áo sơ mi một cách nhanh chóng, sau đó lại đem khăn lông nhúng vào nước, vắt khô rồi bắt đầu lau người cho cô gái đang nằm trên giường.

Những vết thương của Ninh Tịch đều do người đàn ông thần bí có mái tóc dài kia xử lý, kĩ thuật khâu vết thương của người nọ thì ngay cả mấy bác sĩ tốt nhất của viện Quân y cũng phải thán phục.

Qua một năm khôi phục, lại cộng thêm việc sử dụng những loại thuốc trừ sẹo thì trên người Ninh Tịch dường như đã không nhìn ra bất cứ dấu vết nào.

Trái lại, vì quanh năm ở trong phòng lại thêm hộ lý hết lòng chăm sóc cho nên da dẻ của Ninh Tịch càng thêm trắng nõn trong suốt, cô cứ an tĩnh nằm đó ngỡ như chỉ một giây sau sẽ tỉnh lại.

Lục Đình Kiêu lau người xong thì bắt đầu bôi các loại kem dưỡng da. Sau đó lại tỉ mỉ chải mái tóc dài đen nhánh như thác nước của cô, cuối cùng loại thuần thục đấm bóp khắp cơ thể cô.

Sau khi làm xong mọi chuyện, Lục Đình Kiêu ngồi ở mép giường đặt một nụ hôn trên trán cô.

Mỗi một ngày đều là những chương trình lặp đi lặp lại, những động tác giống nhau như đúc.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân "bạch bạch" chạy lên lầu cắt ngang phút phân thần của anh, sau đó liền thấy Tiểu Bảo ôm một bó hoa tươi vừa mới hái phi vào phòng.

Nhưng mà vì chạy quá nhanh nên lúc chạy qua cửa cậu nhóc không chú ý liền vấp chân một cái, kết quả là ngã sấp xuống sàn, hoa dại trong tay cũng văng khắp nơi.

Lục Đình Kiêu vội vàng đứng dậy bước qua đỡ Tiểu Bảo lên, lông mày nhăn tít nhìn mảng sưng đỏ trên đầu gối của con trai.

"Ngồi im đừng cử động, ba đi lấy thuốc." Sắc mặt Lục Đình Kiêu lập tức trở nên nghiêm túc, anh xoay người đi tìm rương thuốc.

Tiểu Bảo ngồi lặng im trên sàn nhà ngẩn người nhìn vết thương trên đầu gối của mình.

Lục Đình Kiêu cầm thuốc đến bôi cho nhóc, nhưng cậu nhóc vẫn cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm đầu gối của mình mà không nói một lời, từ đầu tới cuối cũng không chuyển mắt.

"Sao thế?" Lục Đình Kiêu cau mày hỏi.

Tiểu Bảo sờ đầu gối của mình một cái, đôi mắt đen nhánh ngước lên nhìn Lục Đình Kiêu: "Mẹ... mẹ sẽ phù phù cho Tiểu Bảo..."

Sắc mặt Lục Đình Kiêu cứng đờ, lớp vỏ ngoài yếu ớt kia tựa như bị thứ gì đó nặng nề đập vào một cái gây ra những vết nứt chằng chịt.

Một hồi lâu sau, Lục Đình Kiêu mới ổn định lại tâm tình của mình, anh nhìn con trai rồi khom người cúi xuống chỗ đầu gối bị sưng của thằng bé mà thổi thổi: "Còn đau không?"

Tiểu Bảo dụi mắt một cái rồi lắc lắc đầu: "Con không phải là em bé năm tuổi nữa rồi."

Mẹ, Tiểu Bảo đã sáu tuổi rồi, mấy tháng nữa là Tiểu Bảo được bảy tuổi rồi đó.

Mẹ, chờ lúc Tiểu bảo bảy tuổi thì mẹ có thể tỉnh lại không?

Mẹ, Tiểu Bảo biết Tiểu Bảo không còn là em bé nữa, nhưng mà mẹ ơi, Tiểu Bảo rất nhớ mẹ...