Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 2069: Ép cô ta đến đường cùng




Ninh Diệu Hoa cũng thành khẩn nói: "Tuyết Lạc, những năm gần đây con vất vả quá rồi! Là một đứa con gái mà cả ngày cứ phải lộ mặt bên ngoài vất vả lo lắng vì công ty! Chờ em trai con lớn lên thành người, chuyển lại công ty thì gánh nặng trên vai con có thể đặt xuống rồi!"

"Trước đây ba vẫn lo lắng chuyện ba với mẹ chỉ có mình con là một đứa con gái! Nhưng bây giờ, chờ khi ba và mẹ trăm năm rồi thì hai chị em con vẫn có thể nương tựa vào nhau, ba với mẹ cũng yên tâm!"

Ha...

Em trai...

Cũng phải ha!

Chắc chắn bọn họ đã đi làm kiểm tra biết được trong bụng quả thực là một đứa con trai, chứ nếu không thì sao lại có thể vui vẻ đến thế chứ.

Ninh Tuyết Lạc nghe từng câu từng chữ của Ninh Diệu Hoa mà trong lòng giận đến phát run.

Chờ em trai lớn lên thành người, nhận lấy công ty!

Cô ta phải phí biết bao công sức mới ép Ninh Tịch rời đi, khiến cho bọn họ nghĩ chỉ có một mình cô ta là con gái nên bọn họ mới có thể một lòng đối tốt với cô ta như vậy. Bây giờ bọn họ đã có con trai, lại còn là máu thịt của bọn họ thì Ninh gia này liệu có còn vị trí nào cho cô ta hay không?

Chắc chắn có con đẻ rồi thì kiểu gì cũng qua sông rút ván, còn nói cái gì mà nương tựa vào nhau, cái gì mà thương cô ta vất vả chứ! Có mà dùng cô ta xong rồi thì ném đi, chẳng hề suy nghĩ cho cô ta chút nào cả.

Hiện giờ cô ta ở Tô gia đã gian nan như thế mà Trang Linh Ngọc lại nhè đúng lúc này mà mang thai, đã thế đứa bé kia còn là con trai, là người thừa kế tương lai của Ninh gia, đây khác nào ép cô ta vào đường cùng đâu!

Ninh Tuyết Lạc mạnh mẽ nuốt ngụm máu uất hận này xuống, vẻ mặt cũng đổi thành kinh ngạc và nở nụ cười vui sướng nói: "Thế thì tốt quá, tốt quá rồi! Chúc mừng ba mẹ!"

Trang Linh Ngọc kéo tay Ninh Tuyết Lạc: "Cám ơn con Tuyết Lạc, con yên tâm đi! Ba mẹ chắc chắn sẽ không vì có em trai mà không thương con nữa, con mãi mãi là cô con gái quý giá nhất của mẹ!"

Ninh Tuyết Lạc thầm cười nhạt trong lòng nhưng trên mặt vẫn là vẻ vui mừng thay cho Trang Linh Ngọc, cô ta chân thành nói: "Mẹ, con biết mà! Con vẫn mong mình có em, càng muốn có em trai! Sau này con với em có thể cùng nhau báo hiếu cha mẹ rồi, còn có thể làm chỗ dựa cho con nữa!"

Nghe Ninh Tuyết Lạc nói thế thì chút bất an và băn khoăn cuối cùng trong lòng Ninh Diệu Hoa cũng tan đi, ông ta nói: "Tất nhiên là như vậy rồi! Em trai con không làm chỗ dựa cho con thì ai làm!"

Trang Linh Ngọc vốn lo Ninh Tuyết Lạc sẽ không vui nhưng lúc này thấy thái độ của cô ta như vậy thì bà ta cũng thở phào nhẹ nhõm: "Khoảng thời gian này con cứ ở nhà mấy ngày đi! Mẹ sẽ bồi bổ cho con thật tốt!"

Nụ cười trên mặt Ninh Tuyết Lạc càng thêm rực rỡ, cô ta nói với vẻ mong đợi: "Mẹ mới phải bồi bổ, nhất định phải chăm sóc em trai con thật tốt! Vừa hay em trai và đứa bé trong bụng con có thể làm bạn với nhau!"

Nhìn cảnh tượng hai mẹ con hòa thuận vui vẻ cười nói với nhau, Ninh Diệu Hoa hài lòng gật đầu một cái rồi ra vẻ người cha hiền nói: "Tuyết Lạc, thời gian này ba sẽ để ý bên Ninh thị giúp con, con không cần quan tâm đâu! Cứ ở nhà nghỉ ngơi với mẹ con cho tốt là được!"

Ninh Tuyết Lạc nghe thế thì sống lưng cứng đờ, móng tay hung hăng nghiến sâu vào lòng bàn tay.

Hừ, cô ta vất vả lắm mới đuổi được con khốn Ninh Tịch kia đi, còn lấy được cổ phần trong tay Ninh Diệu Hoa và Ninh Diệu Bang để nắm thực quyền trong công ty. Nhưng bây giờ chỉ vì một đứa bé còn chưa ra đời mà Ninh Diệu Hoa đã bắt đầu thăm dò, muốn thu hồi quyền lực trong tay cô ta để lót đường cho đứa con trai bảo bối của mình.

Đúng là một "người cha hiền" mà...