Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 2084: Không có hứng thú trùng hôn




Nghe đám thân thích nhà họ Tô ở xung quanh cười giễu chế nhạo, vẻ mặt của Ninh Diệu Hoa hết trắng rồi lại chuyển xanh, giờ phút này ông ta chỉ mong rằng cái vết nhơ hèn hạ này lập tức vĩnh viễn biến mất trên thế giới này.

Ông ta vốn dĩ còn do dự, nghĩ rằng chuyện xấu trong nhà không thể để truyền ra ngoài, xảy ra chuyện như thế sau cùng người mất thể diện vẫn là ông ta.

Nhưng giờ khắc này, ông ta đã hoàn toàn hạ quyết tâm phải tống Ninh Tịch vào tù, phải triệt để loại bỏ cái thứ nghiệp chướng này ra khỏi tầm mắt của tất cả mọi người. Bằng không sau này không biết nó còn gây ra bao nhiêu chuyện mất mặt nữa.

Trịnh Mẫn Quân thấy chắc chắn Ninh Tịch lần này sẽ không thoát nổi, cộng thêm cơn tức vì đứa cháu chưa ra đời đã bị hại chết, lập tức vứt luôn thể diện đi: “Ninh Tịch, mày đừng có mơ mộng hão huyền, cái loại con gái như mày, chỉ cần tao còn sống một ngày thì cả đời này mày đừng hòng lấy được Tô Diễn!”

Nghe những lời đó, Ninh Thu Đồng quả thật tức đến điên người, nếu không phải Ninh Tịch cản lại, thì bà đã sớm cho bọn họ một trận rồi.

Bà biết Tô Diễn là vết thương lòng lớn nhất của Ninh Tịch, vốn dĩ bà còn đang lo cho Ninh Tịch, nhưng thấy cô không giận dữ gì mà ngược lại còn cười như hoa.

Ninh Tịch hạ mi mắt cười khẽ một tiếng, sau đó liền ngẩng lên nhìn thẳng vào Trịnh Mẫn Quân: “Xin lỗi, tiêu chuẩn của tôi cao lắm, lệnh công tử ấy à, sợ rằng còn chưa đủ để vào mắt tôi đâu. Ngoài ra, tôi đã kết hôn từ hai năm trước rồi hơn nữa tôi cũng chẳng có hứng thú trùng hôn* đâu, Tô phu nhân, bà ảo tưởng quá.”

*Trùng hôn: kết hôn lần hai khi chưa ly hôn lần một.

“Mày… mày lớn lối lắm!!!” Trịnh Mẫn Quân tức muốn phát điên, con khốn này thế mà dám nói tiêu chuẩn của nó cao lắm, chướng mắt Tô Diễn nhà bà.

Vừa mới dứt câu, bà ta đột nhiên chú ý đến nửa câu cuối của Ninh Tịch, thoáng cái đã ngây ra: “Mày nói cái gì, mày đã kết hôn rồi?”

Khoảnh khắc câu cuối cùng của Ninh Tịch vừa mới dứt, vẻ mặt của Tô Diễn ngồi gần đó thoắt cái cũng thay đổi.

Ninh Tịch đã kết hôn rồi?

Hơn nữa còn đã kết hôn từ hai năm trước rồi?

Tô Diễn không kịp nghĩ nhiều, buột miệng hỏi ra: “Tiểu Tịch, vừa nãy em nói thế nghĩa là sao? Em đã kết hôn rồi sao? Chuyện này làm sao có thể như thế được!”

Ninh Tịch quay sang hờ hững nhìn Tô Diễn một cái: “Làm sao? Tôi kết hôn chẳng lẽ còn phải báo cáo với anh?”

Những người khác trong phòng dường như cũng không ngờ đến kết quả lại thế này, tất cả đều kinh ngạc nhìn nhau xì xào bàn tán.

“Không thể nha! Ninh Tịch thế mà đã lấy chồng rồi á? Chưa từng nghe thấy chuyện này bao giờ!”

“Nói thừa! Bọn họ hoạt động trong giới giải trí đấy, những chuyện như thế này cần phải giấu kín chứ! Kết hôn rồi thì còn giá trị gì nữa! Mới lại còn chẳng biết cô ta lấy lão già nào ấy, lấy đâu ra mặt mũi mà công bố chứ!”

“Nó chẳng sợ sệt gì như thế chắc không phải là ỷ vào lão chồng đó của nó đấy chứ?”

“Chậc, một con hát như cô ta, hơn nữa hai năm trước còn chẳng nổi như bây giờ, có thể lấy được thằng nào tốt đẹp à? Cùng lắm cũng chỉ là cái đám giàu xổi thôi!”



Ninh Tuyết Lạc nghe tin Ninh Tịch thế nhưng lại kết hồn rồi, vẻ mặt cô ta cũng thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng mà rất nhanh chóng trở về với vẻ châm chọc trước đó, cái thứ giẻ rách đã kết hôn rồi mà còn dám nghĩ đến chuyện tranh giành Tô Diễn với cô ta.

Trên mặt Ninh Diệu Hoa cũng tràn đầy khinh bỉ và coi thường, “Ninh Tịch, tao nói cho mày biết! Tao không cần quan tâm mày lấy cái thứ gì, hay có ô dù gì, hôm nay dù có là bố của ông trời đến đây cũng vô dụng mà thôi!”

Đúng vào lúc này, những tiếng bước chân mạnh mẽ trầm ổn vang lên từ phía đằng xa đang bước lại gần.

Gần như khoảnh khắc tiếng gào rú của Ninh Diệu Hoa vừa dứt, cánh cửa phòng bệnh đã được những ngón tay thon dài đẩy ra…

Người vừa mới đến dáng người cao lớn, vẻ mặt lạnh lẽo như sương, khí thế xung quanh anh ta như thể mang theo cả hơi lạnh của mùa đông, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mang theo sự lạnh giá của quét qua tất cả mọi người, giọng nói trầm khàn lành lạnh văng vẳng trong tai từng người…

“Thật không?”