Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 313: Phiền toái tự tìm tới cửa




Lúc tiếng chuông của vang lên, Ninh Tịch vẫn đang ngủ say.

Mơ mơ màng màng mở di động lên thì thấy cũng sắp 12 giờ đêm.

Lúc này ai sẽ chạy tới tìm cô chứ? Không phải là có chuyện gấp đi...

Ninh Tịch chỉ có thể vội vàng chạy ra mở cửa.

Kết quả vừa mới đẩy cửa ra liền sửng sốt, ngoài cửa là một đám mười mấy người, tất cả đều là diễn viên của đoàn làm phim. Đi đầu là Ninh Tuyết Lạc, đang thân mật khoác tay cô ta là nữ diễn viên đóng vai Thục phi - Phương Nhã...

Ninh Tịch vừa mới tỉnh ngủ, sửng sốt vài giây mới nhớ ra lúc quay xong hôm nay có người nói Ninh Tuyết Lạc mở party tại nhà.

Cho nên những người này không đi chỗ Ninh Tuyết Lạc, mà chạy tới nhà cô làm cái gì?

Bấy giờ, Ninh Tuyết Lạc mới ra vẻ có lỗi mà mở miệng nói: "Ninh Tịch, cô đang ngủ sao? Thật xin lỗi vì đã đánh thức cô, chúng tôi không ngờ cô ngủ sớm như vậy. Tối nay mọi người mở party nhưng cô lại không tới, các chị em đều rất nhớ cô, lại đúng lúc nhớ ra cô ở ngay tầng trên nên tất cả mọi người cùng đến chào hỏi một chút!"

Không đợi Ninh Tịch trả lời, Phương Nhã đã cướp lời: "Tuyết Lạc, Ninh Tịch chắc chắn không ngại rồi! Đúng không Ninh Tịch? Mọi người mau vào thôi! Đứng ở cửa không hay đâu!"

Chưa nói xong đã dẫn đầu đi vào, mọi người phía sau cũng rối rít vào theo.

Ninh Tịch đứng ở cửa, khóe miệng co giật, người cũng đã vào rồi, còn hỏi cô làm cái gì?

Ả Phương Nhã này chính là một ngọn cỏ đầu tường, gió chiều nào thì xuôi chiều đó, lúc trước cô ta thấy cô kí hợp đồng với Thịnh Thế thì đã từng nhiều lần nịnh hót cô, Ninh Tịch cảm thấy cô ta tâm thuật bất chính1 nên chưa từng phản ứng lại.

1Tâm thuật bất chính: có ý nghĩ, mưu đồ xấu xa.

Nhìn bộ dạng bây giờ có vẻ như cô ta lại bám vào Ninh Tuyết Lạc rồi.

Sau khi vào nhà, Phương Nhã lập tức khơi mào oán trách một câu: "Ôi, Ninh Tịch à, sao phòng của cô lại nhỏ như vậy! Chúng tôi còn chả có chỗ đặt chân đây!"

Căn nhà này của Ninh Tịch thực ra không hề nhỏ, là căn nhà có diện tích thích hợp nhất, nhưng cả đống người thế này tiến vào phòng khách to mấy cũng bị chen đầy, không gian trở thành chật hẹp vô cùng.

Vừa mới dứt lời, Phương Nhã lại không thèm đợi chủ nhân đồng ý mà đi thẳng vào phòng quần áo, cô ta vừa đẩy cửa ra

đã lập tức tỏ vẻ khiếp sợ: "Ninh Tịch, đây là phòng quần áo của cô sao? Cũng quá nhỏ rồi!"

Phương Nhã mở lời, những người muốn lấy lòng Ninh Tuyết Lạc khác cũng rối rít phụ họa:

"Đúng vậy, thật nhỏ quá! Phòng khách hay phòng ngủ thôi thì không nói, chúng ta làm nghệ sĩ thì quan trọng nhất là phòng quần áo đấy, nhỏ thế này chắc chắn không đủ dùng rồi!"

"Tôi còn tưởng Thịnh Thế thổ hào như nào, hóa ra cũng chỉ bình thường thôi!"

"Ài các cô không thể nói vậy đâu, cho rằng ai cũng có thể như Tuyết Lạc sao!"

...

Ninh Tuyết Lạc đứng một bên, thỏa mãn nhìn mọi người chỉ chỉ chỏ chỏ Ninh Tịch, rồi mới giả vờ thân thiện mà giải vây: "Phòng của Ninh Tịch có view rất đẹp!"

"View đẹp thì có ích lợi gì, chúng ta cũng không ở nhà nhiều!" Phương Nhã vừa nói vừa đem quần áo của Ninh Tịch lật tới lật lui, sau đó vẻ mặt đồng tình nói:

"Trời ơi, ngay cả một bộ đồ ra hồn cũng không có, này là mẫu thiết kế từ năm ngoái của Chanel đúng không, còn cái của PRADA này cũng quá lỗi thời rồi... Ninh Tịch, không phải nói cho cô chứ cô cũng quá sơ xài mấy cái này rồi, diễn xuất giỏi thì thế nào, ở trong giới này thì quan trọng nhất vẫn là cái ví thôi!"

Ninh Tịch đứng ở cửa phòng quần áo hồi lâu, cuối cùng cũng biết rõ tối nay những người này chạy đến đây làm cái gì.

Hóa ra là vì cười nhạo cô mà tới?