Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 323: Cắn chết cô ta cho tôi




Khóe miệng của Giang Mục Dã hình như giật giật vài cái, thuận miệng ừ một câu: “Ừ.”

Giới giải trí là nơi cực kì chú trọng tư cách và sự từng trải, đối phương dù sao cũng là bậc tiền bối, Ninh Tịch làm hậu bối nếu đã nhìn thấy chắc chắn phải chào hỏi, cho nên mở miệng chào một câu: “Tiền bối ạ!”

Kết quả, Tô Dĩ Mạt làm như không nhìn thấy, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm cho, tiếp tục hỏi han Giang Mục Dã: “Tiểu Dã, nghe nói cậu định nhận đại diện quảng cáo game hả?”

Ninh Tịch chỉ làm những việc mà mình nên làm, nếu Tô Dĩ Mạt đã tỏ thái độ như thế, cô tự nhiên cũng không cần thiết phải nhiệt tình làm gì.

Giang Mục Dã: “Làm sao?”

Tô Dĩ Mạt nhíu mày: “Sao tự nhiên lại nhận đại diện quảng cáo cho game thế?”

Giang Mục Dã: “Nâng đỡ cho Tiểu sư muội mà thôi!”

Tô Dĩ Mạt nghe vậy sắc mặt liền trở nên nghiêm túc: “Tiểu Dã, tôi không biết quản lý của cậu nghĩ thế nào nữa, với địa vị của cậu bây giờ nếu như nhận mấy loại quảng cáo kiểu này, hợp tác với những loại người như thế này sẽ ảnh hưởng rất lớn đến hình tượng của cậu, tôi mong cậu có thể suy nghĩ thật kĩ!”

Nghe đến đây thì Giang Mục Dã không nhịn nổi nữa, cười cợt nói: “Ha ha, cô Tô, sao cô toàn lo chuyện bao đồng thế? Còn nữa, lần sau làm phiền cô gọi tôi là Giang - Mục - Dã!”

Vẻ mặt của Tô Dĩ Mạt có chút cứng: “Tiểu Dã, tôi biết cậu không thích người khác xen vào chuyện của mình, nhưng đây cũng là vì tốt cho cậu mà thôi.”

Thấy bầu không khí căng thẳng, Triệu Mỹ Hinh vội đứng ra nói: “Những việc như thế này Dĩ Mạt là người có quyền lên tiếng nhất, Dĩ Mạt của chúng ta vừa mới nhận được lời mời đại diện thương hiệu cho Chanel ở Trung Quốc, đại diện thương hiệu cho phía tập đoàn Lục Thị cũng bắt đầu thương lượng kí tiếp hợp đồng rồi… ôi, dạo này thật sự là quá bận!”

“Tiểu Dã, tôi là người từng trải, về vấn đề này tôi cho rằng cậu nên nghe theo tôi. Thôi, tôi đi trước đây, khi nào rảnh nói chuyện tiếp nhé.” Tô Dĩ Mạt nói rồi tiếp tục coi Ninh Tịch là không khí, khẽ gật đầu với Giang Mục Dã rồi kiêu ngạo bước đi.

Hai người vừa mới đi, Giang Mục Dã liền phát điên ngay tại chỗ:

“Con mẹ nó chứ! Gọi ai là Tiểu Dã, ai là Tiểu Dã, gọi ai là Tiểu Dã chứ hả! Hai chữ Tiểu Dã này cũng để cho cô ta gọi à! Còn dám chạy đến trên đầu ông đây để quản à! Còn tưởng mình là thím của tôi thật cơ đấy! Nếu không phải vì cô ta cứu Tiểu Bảo một mạng, tôi đã sớm lật mặt với cô ta rồi! Ninh Tiểu Tịch, xông lên cắn chết cô ta cho tôi!”

Ninh Tịch cạn cmn lời: “Xin ông đấy, đừng có dùng cái giọng đóng cửa thả chó đó nữa có được không?”

Giang Mục Dã bắt đầu thao thao bất tuyệt một tràng: “Ninh Tịch, bà không biết đó thôi, cậu tôi căn bản là chưa bao giờ nhắc đến chuyện Tô Dĩ Mạt cứu Tiểu Bảo, chỉ thuận miệng nói một câu, lệnh xuống bảo cấp dưới nâng đỡ cô ta."

"Kết quả con mụ đó ăn quả dưa bở ngon quá thế là tưởng là cậu tôi yêu mụ đó sâu sắc, thầm lặng đứng sau lưng giúp đỡ mụ ta, thậm chí còn tự coi mình là Lục phu nhân! Cứ lần nào gặp là con mụ đó lại dùng cái giọng đó nói chuyện với tôi, thật sự khiến tôi buồn nôn muốn chết!”

Ninh Tịch nhìn về hướng Tô Dĩ Mạt đi khỏi: “Người không phạm ta, ta không phạm người. Nhưng mà xem cái khí thế này của Tô Dĩ Mạt, muốn bình yên vô sự căn bản là không thể được, kể cả ông có không nói, trận chiến giữa hai chúng tôi sớm muộn gì cũng phải đánh.”

Giang Mục Dã: “Không cần phải sợ! Cứ tiến lên! Anh đây sẽ là hậu phương vững chắc cho bà! Tôi thà để bà làm thím của tôi còn hơn là để con mụ ấy trèo lên cái vị trí đó!”

Ninh Tịch: “…Thật đúng là phải cảm ơn ông đấy nhỉ!”

Bên trong xe bảo mẫu1.

1Xe bảo mẫu: chỉ loại xe có phần đuôi xe to rộng, nhét được nhiều đồ, chuyên dùng cho nghệ sĩ.

Triệu Mỹ Hinh cẩn thận lấy một cái hộp quà tinh xảo từ ghế sau đưa cho Tô Dĩ Mạt: “Dĩ Mạt, sáng sớm nay quản lý của Ninh Tuyết Lạc đưa đến, vì chuyện lần trước Ninh Tuyết Lạc cũng coi như kết thù với Ninh Tịch, bây giờ cô ta đột nhiên thể hiện ý tốt với chúng ta như vậy, e là có ý muốn kết minh.”