Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một

Chương 959: Chúc anh hạnh phúc




"À, cái đó ấy à... là nghịch ngợm nghiên cứu chút thôi!" Annie nói.

Ninh Tịch nhất thời bật cười nói: "Annie, em cũng quá khiêm tốn rồi, Lục Đình Kiêu! Anh đừng thấy Annie non nớt như thế mà lầm, thật ra y thuật của cô nhóc này phải nói là cực kỳ lợi hại đó, thiên phú cực cao!"

Annie được khen thì có chút ngượng ngùng liền vội vàng nói: "Không lợi hại như anh Tịch nói đâu..."

Lục Đình Kiêu hơi trầm ngâm, sau đó lấy từ trong ngăn kéo ra một cuốn sách buộc chỉ bìa đã ố vàng: "Vừa hay mấy hôm trước tìm được một quyển sách y cổ, nếu cô không chê thì tặng cho cô làm quà ra mắt đi. Cám ơn cô lúc ở nước ngoài đã chăm sóc Tiểu Tịch."

"Không cần không cần, tôi có chăm sóc anh Tịch đâu, vẫn luôn là anh... chị ấy chăm sóc tôi mà! Hơn nữa.... quyển sách này quá quý rồi!" Annie vừa nhìn đã biết cuốn sách kia giá trị không nhỏ, hơn nữa còn là bản duy nhất, có thể nói là món đồ vô giá.

Ninh Tịch đem quyển sách đặt vào tay Annie: "Em hãy nhận đi, dù sao món này đặt trong tay bọn anh cũng vô ích, hơn nữa ai bảo là em không chăm sóc anh? Biết bao lần anh bị thương đều may mà có em chăm sóc chiếu cố!"

"Này... được rồi, sách em nhận, cám ơn."

Annie trầm mặc, cô cảm thấy mình không cần tiếp tục ở đây nữa nên hít sâu một hơi rồi cười nói: "Anh Tịch, hôm nay được gặp anh em rất vui, muộn lắm rồi nên em về trước đây, không quấy rầy mọi người nữa."

"Ơ! Nhanh thế à..."

"Khoảng thời gian này tạm thời em vẫn ở trong nước, sau này sẽ có cơ hội gặp nhau thôi, chỉ cần anh đừng chê em phiền là tốt rồi ~"

...

Ninh Tịch với Lục Đình Kiêu cùng nhau tiễn Annie xuống dưới lầu.

Lục Đình Kiêu đứng chờ ở cửa chung cư, còn Ninh Tịch tiếp tục đưa Annie đến tận xe: "Đi đường chậm một chút."

"Vâng, anh biết em lái xe chẳng khác gì ốc sên mà, muốn nhanh cũng không nhanh nổi!" Annie cười nói.

Dưới màn đêm yên tĩnh hơi se se lạnh, Annie siết chặt nắm tay, buông ra rồi lại siết chặt lại. Một lúc lâu sau mới ngước đầu, giọng run run nhìn người trước mắt: "Anh Tịch, anh thật sự không thể quay về nữa đúng không?"

Ninh Tịch thở dài ôm cô bé một cái: "Annie, ai cũng có cuộc sống của riêng mình, anh cũng thế và em cũng vậy. Hãy sống tốt cuộc sống của mình đi, đừng lo cho anh nữa! Anh cũng sẽ sống thật tốt mà."

Annie hít mũi một cái: "Em thừa nhận là trước khi tới đây em rất lo lắng, nhưng mà... Tiểu Bảo thật đáng yêu, Lục Đình Kiêu cũng là một người rất tốt... anh Tịch, chúc anh hạnh phúc! Trừ câu này ra thì hình như em nói cái gì cũng đều dư thừa."

"Cám ơn, anh nhất định sẽ hạnh phúc!"

Nói lời từ biệt với Ninh Tịch xong, Annie vẫy vẫy tay rồi lên xe nổ máy, chiếc xe chậm rãi lăn bánh rời đi.

Qua kính chiếu hậu, Annie trông thấy người đàn ông đang khoác một chiếc áo lên người cô gái, cô gái kia ngẩng đầu nhẹ nhàng mỉm cười với anh ta, sau đó hai người họ ôm nhau đi lên lầu...

Hóa ra anh Tịch đang sống rất tốt, anh ấy có người yêu, có ước mơ, có sự nghiệp, so với lúc trước thì tốt hơn nhiều lắm.

Đã như vậy thì cần gì phải khiến anh Tịch trở về chứ?

...

Lên lầu, vừa mới bước vào cửa Ninh Tịch liền ôm lấy eo của Lục Đình Kiêu, ngẩng đầu nói: "Boss đại nhân, cám ơn anh!"

Lục Đình Kiêu dựa lưng vào cửa: "Cám ơn cái gì?"

Ninh Tịch ngước đầu, vẻ mặt chăm chú nhìn người đàn ông trước mắt: "Cám ơn anh đã đối tốt với bạn của em như vậy, anh biết... biết cô ấy là người bên kia chứ?"

Lục Đình Kiêu: "Anh chỉ cần biết, cô bé ấy là người em quý trọng là được rồi."