Chọc Vào Hào Môn: Cha Đừng Đụng Vào Mẹ Con

Chương 88: Em khóc lòng tôi đau




Cô không kịp thét lên, bàn tay người nọ mạnh mẽ nắm bàn tay cầm chìa khóa của cô, đẩy cửa ra ôm cô đi vào, đá mạnh cánh phía sau ‘Rầm!’ một tiếng, cửa đóng sầm lại!

“Ưm…..!” Bất thình lình một bàn tay nóng hổi thò ra bụm miệng, không cho cô phát ra âm thanh!

Dụ Thiên Tuyết mở to hai mắt, cảm giác sau lưng có một thân thể cao lớn uy mãnh, lửa giận ngất trời, bàn tay bụm thật chặt miệng cô không có một chút không khí nào lọt vào, cô dốc sức giãy giụa, mấy ngón tay nhợt nhạt hung hăng gỡ bàn tay của anh ra.

“Dụ Thiên Tuyết lá gan của cô rất lớn phải không? Hả? Cô cư nhiên ở dưới mí mắt của tôi mà thắm thiết với đàn ông, cô lại còn dám mời anh ta vào trong nhà! Cô muốn chết hay sao?!” Giọng nói đậm đà trầm thấp du dương vang lên, thanh âm bị bể khàn khàn cùng sát khí, áp sát vành tai lạnh buốt của cô, từng chữ từng giống như tiếng sấm rền vang dội!

“.....” Khuôn mặt tái nhợt của Dụ Thiên Tuyết đỏ lên, một chữ cũng đều không nói ra được.

Miệng mũi đều bị che, một chút hô hấp cũng không có, vẻn vẹn mười mấy giây, hít thở không thông gần như ngất xỉu.

Nam Cung Kình Hiên nhận thấy được sự vùng vẫy của cô, đó là một loại liều mạng giãy giụa, giọng nói gay gắt anh ách truyền ra từ giữa kẽ tay khít khao của anh, bưng bít như vậy mười mấy giây cô gần như ngất đi, lửa giận trong mắt anh một giây một giây rồi từ từ mất hẳn, nhìn cô tuyệt vọng giãy giụa kề cận cái chết, trong lòng mới có thể tiêu bớt cơn thịnh nộ muốn giết người!

“.....” Mấy ngón tay của Dụ Thiên Tuyết gay gắt bấm vào mu bàn tay anh làm rỉ máu, sắc mặt cô kìm nén đến phát tím, sắp bất tỉnh nhân sự.

Nam Cung Kình Hiên khẽ nguyền rủa, lạnh lùng buông cô ra.

“Đừng!!” Dụ Thiên Tuyết đột nhiên té quỵ xuống trên sàn, cơ thể mềm nhũng lảo đảo, cánh tay chống trên sàn nhà, liều mạng hít thở, từng ngụm từng ngụm hô hấp! Hít vào thở ra, khí ô-xy trong lành làm cho phổi của cô bắt đầu run rẩy theo, phút chốc trong mắt dâng trào nước mắt!

Cô biết đó là ai, biết rõ người đàn ông thình lình xông vào nhà cô là ai!

“Anh muốn làm gì?” Nước mắt của Dụ Thiên Tuyết đã dâng trào kịch liệt, lộ ra một tia sợ hãi, xoay người nhìn anh, run giọng kêu lên: “Nam Cung Kình Hiên, anh muốn mưu sát phải không?!”

Nam Cung Kình Hiên lạnh lùng nhìn cô chằm chằm, như Satan địa ngục tiến tới gần cô. 

“Anh đứng lại đó cho tôi!” Dụ Thiên Tuyết sợ hãi lui về sau, loại cảm giác hít thở không thông suýt chết vừa rồi hù dọa cô, run rẩy lấy điện thoại trong túi xách ra, nước mắt điên cuồng rơi xuống: “Đừng đụng chạm vào tôi, không được! Tôi sẽ báo cảnh sát anh cách xa tôi ra, cách xa tôi ra!!”

Vừa rồi anh không phải trừng phạt cô, anh quả thực muốn giết cô!

Nam Cung Kình Hiên cũng cảm thấy mình huyên náo quá mức, cau mày, túm lấy cánh tay của cô muốn hóa giải sự giãy giụa của cô, ôm cô vào trong lòng, Dụ Thiên Tuyết lại càng vùng vẫy hơn nữa, hoảng sợ không dám tới gần anh một cm.

“Không được.....Anh đừng có giết tôi.....” Dụ Thiên Tuyết chống không lại sức lực ngang ngược của anh, sợ đến co rút trong lồng ngực cường thế, nước mắt rơi xuống boong boong, khóc ròng run giọng nói!

Trong lòng Nam Cung Kình Hiên một hồi phức tạp, muốn an ủi cô “Đừng khóc, tôi không phải muốn giết cô” nhưng một chữ cũng không nói ra được! Trong đôi mắt sắc bén của anh nổi lên gió bão, lạnh lùng ôm thân thể ướt đẫm của cô vào trong ngực, để cho đường cong bại lộ của cô dán sát mình, cúi đầu nghiến răng nói: “Dụ Thiên Tuyết, cô đáng chết mình sai ở chỗ nào chưa?!”

Dụ Thiên Tuyết run rẩy kịch liệt, nước mắt chảy dài trên mặt, nức nở nghẹn ngào, từ trong kinh hãi chưa lấy lại tinh thần.

“Hừ.....” Nam Cung Kình Hiên cười gằn, tiếp tục khàn giọng gầm nhẹ: “Lại dám tùy tiện mời đàn ông vào phòng, cô quên thân thể của cô thuộc về ai rồi à?! Cư nhiên cũng dám để cho đàn ông khác mơ ước! Nếu không phải là tôi dọc đường đi theo cô, có phải đã phá hư chuyện tốt của hai người ở trong này rồi đúng không? Hả? Nói!”

Dụ Thiên Tuyết bị rống rốt cuộc cũng tỉnh táo được một chút, cắn môi, ngước mắt lên anh, một gương mặt tuấn tú lại có thể dọa người như vậy.

“Không đúng.....Anh nói cho rõ ràng đây chẳng qua là bác sĩ của Tiểu Nhu, chúng tôi chỉ là quen biết!” Thanh âm của cô khàn khàn, âm lượng không lớn.

“Chỉ quen biết cô liền dám tùy tiện dẫn về nhà, nếu như tôi phóng túng cô nữa, có phải hai người còn có thể trực tiếp lên giường hay không?!” Nam Cung Kình Hiên càng lúc càng căm tức, nghiến răng hỏi, hơi thở hừng hực phả trên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh buốt của cô.

Đôi mắt của Dụ Thiên Tuyết long lanh nước mắt: “Nam Cung Kình Hiên, anh lý trí một chút được không? Cứ suy đoán lung tung anh không thấy vô vị sao?!”

“Cô chỉ cần trả lời tôi, có đúng hay không!” Anh lạnh lùng nói.

Dụ Thiên Tuyết nhìn anh hồi lâu, chậm rãi nhắm mắt lại, cúi đầu, lòng tràn đầy ủy khuất và tuyệt vọng.

“Đừng vũ nhục tôi nữa.....Tôi là người chứ không phải súc vật, tại sao các người đều vũ nhục tôi ô miệt tôi như vậy!” Cô run giọng kêu lên: “Tôi không có quyến rũ đàn ông, chẳng qua chúng tôi chỉ tình cờ gặp nhau, tại sao anh lại nghĩ như vậy! Nam Cung Kình Hiên, anh có thể hung ác đối với tôi, có thể không quan tâm tới tôi, có thể tùy tiện khi phụ ức hiếp tôi, nhưng tại sao người khác quan tâm tôi yêu mến tôi anh đều muốn xen vào?! Anh bệnh thần kinh, tôi hận anh chết đi được!”

Dụ Thiên Tuyết khóc, xô đẩy anh, liều mạng xô đẩy anh!

Gương mặt tuấn tuấn tú của Nam Cung Kình Hiên xanh mét, cười lạnh nắm cổ tay cô tách qua một bên: “Cô còn chưa bị ngộp đủ phải không?!”

Nhắc tới cảm giác hít thở không thông vừa rồi, Dụ Thiên Tuyết đau ngâm lên một tiếng, thở hổn hển bình tĩnh lại, đôi mắt ngập nước nhìn anh chằm chằm trong mắt là sự hoảng kinh sợ sệt, đúng vậy, cô không dám, cô sợ chết khiếp cái cảm giác bị bức đến hít thở không thông, cô không muốn thử nghiệm nữa!

Lúc này trái tim của Nam Cung Kình Hiên mới mềm xuống, đôi mắt sâu xa lộ ra sự kiềm nén đau lòng và thương yêu, ôm lấy thân thể ướt sũng của cô, hôn lên mi tâm và gò má cô: “Đồ ngốc.....Tôi cũng không phải cố ý muốn em ngộp chết, ai kêu em không ngoan…..Em quả thật là không ngoan rồi!”

Dụ Thiên Tuyết nức nở nghẹn ngào, hoảng hốt, đối với sự yêu thương vỗ về cùng hôn hít của anh căn bản cũng không phản ứng kịp.

Cô cố kìm nén, bị anh khi phụ uất ức đến mức tận cùng! Thật sự là rất uất ức!

Nước mắt chảy xuống một dòng rồi lại một dòng, ức chế không được, Nam Cung Kình Hiên nếm được vị chát chát, có chút kinh ngạc, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn liên tục rơi lệ của cô, hơi nhíu mày, cực kỳ nhẫn nại hôn lên mắt cô từng chút từng chút.

“Đừng khóc nữa…..Em khóc đến trái tim tôi cũng đau rồi, hửm? Đừng khóc…..” Nam Cung Kình Hiên ám ách nói, hoàn toàn không chú mình đang nói cái gì, chừng chú ý tới mới giật mình một cái, đôi mắt thâm thúy đột nhiên mở to.

Tim? Anh nói trái tim sao?

Chết tiệt.....Trong lòng anh căn bản là không dung nạp bất kỳ người phụ nữ nào! Khi nào thì bắt đầu từ từ chứa đựng cô gái này đây!

“Tôi hận anh…..Không được khi dễ ức hiếp tôi nữa…..” Dụ Thiên Tuyết mắc mưa nên đầu váng mắt hoa, sau đó lại bị dằn vặt như thế, thần trí đã sớm mơ hồ thống khổ lẩm bẩm, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

“Làm phụ nữ của tôi, tôi sẽ không khi dễ em…..” Nam Cung Kình Hiên ôm chặt cơ thể linh lung của cô, không thể chờ đợi được mà chạm vào vuốt ve da thịt của cô, bàn tay di chuyển xoa nắn toàn thân cô, hận không thể dụi thân thể nhỏ bé kiều diễm vào trong thân thể mình, hơi thở thô suyễn gấp gáp cuống quýt: “Điều này tôi đã sớm nói với em rồi, bây giờ vẫn còn hiệu lực!!”

“Nói em đồng ý…..Nhanh lên một chút!!” Nam Cung Kình Hiên thừa dịp thần trí cô mơ hồ bức bách cô mở miệng, chống đỡ trán cô dẫn dắt từng bước, giọng trầm thấp gấp rút muốn kéo cô vào vực sâu.

“…..” Dụ Thiên Tuyết cắn môi, muốn làm cho bản thân thanh tỉnh, tỉnh táo nhanh lên!

“Em nghĩ không rõ thì để tôi nghĩ giúp em!” Nam Cung Kình Hiên lạnh giọng quát lên, hơi thở hừng hực phun bên tai cô: “Dụ Thiên Tuyết, từ trước tới giờ phụ nữ duy trì ở bên tôi rất ngắn, không người nào khiến cho tôi hứng thú vượt qua một tháng! Một tháng, em làm phụ nữ của tôi một tháng, em than hồ muốn gì cũng được! Vả lại em cũng đã làm cùng tôi còn gì, em chính là của tôi! Cẩn thận suy nghĩ cho em gái của em, thừa dịp tôi cảm thấy hứng thú với em hãy đưa ra tất cả yêu cầu, tôi sẽ nể mặt em mà đáp ứng tất cả! Em thấy thế nào?”

Dụ Thiên Tuyết chậm rãi nhắm đôi mắt trong suốt lại, cố nén nhục nhã và khổ sở, nhẹ nhàng lắc lắc đầu, cô muốn cự tuyệt, nhưng đúng như anh nói không có biện pháp, thật sự là không còn cách nào!

“Đừng nóng vội cự tuyệt, tôi đã nói là sẽ để cho em suy nghĩ…..” Nam Cung Kình Hiên cau mày, chống đỡ trán của cô, dò xét muốn hôn môi cô, theo bản năng cô né tránh, bị anh bóp cằm vặn lại hôn lên đôi môi, anh kêu rên một tiếng tiếp nhận toàn bộ ngọt ngào vào trong miệng, thưởng thức, dây dưa, dùng tư thái sâu nhất thăm dò vẻ đẹp của cô.

Bàn tay kéo quần áo ướt sũng của cô xuống lướt qua sống lưng cô, Nam Cung Kình Hiên ôm lấy Dụ thiên Tuyết, hôn cô bồng cô đặt lên ghế salon, không để ý cô vùng vẫy đè chặt cô, bàn tay xuyên qua quần áo của cô tới trước bộ ngực mềm mại, hung hăng nhào nặn.

Dòng điện mạnh mẽ vọt qua cơ thể, Dụ Thiên Tuyết bị kích thích có phần hơi thanh tỉnh, nước mắt chảy đầy mặt: “Không được…..Không nên như vậy, hiện tại đừng chạm vào tôi!! Nam Cung Kình Hiên, thân thể tôi còn chưa khỏe, anh không thể như vậy!!’

Coi như là bằng lòng làm phụ nữ của anh, anh cũng không nên cầm thú tới mức như thế này!

“…..” Bụng dưới của Nam Cung Kình Hiên đã căng trướng không thể tưởng tượng nổi, khẩn trương căng thẳng như cung đã kéo căng, thế như chẻ tre! Nhưng anh cũng biết, khoảng thời gian trước cô bị thương cần thời gian điều dưỡng rất lâu, điều dưỡng chưa tốt đã đụng chạm cô thật sự sẽ tạo thành vấn đề sinh con về sau, anh khàn khàn thở hổn hển, kiềm nén siết thật chặt cơ thể cô điên cuồng hôn cô, lúc này mới từ từ buông cô ra.

Trong đôi ngươi trong trẻo lần đầu tiên lấp lánh ý cười đắc ý!

Nam Cung Kình Hiên biết, cô gái này rốt cuộc coi như đã thỏa hiệp, cô bị bất đắc dĩ phải đáp ứng.

“Đáng chết.....Em quả thật khó dây dưa!” Anh khẽ nguyền rủa, hôn đôi môi ngọt ngào của cô, hôn đến cô muốn tránh cũng không được, chỉ có thể để mặc anh thưởng thức hương vị của cô.

Dụ Thiên Tuyết thở gấp, trong mắt long lanh nước, đó là cái giá cao mà cô thỏa hiệp!

“Nam Cung Kình Hiên, tôi muốn nói rõ ràng với anh!” Thanh âm của cô run rẩy, đây là lần đầu tiên vì sinh tồn quẫn bách, cô không thể không cúi đầu khuất phục cường thế! Cảm giác này so với giết cô còn khó chịu hơn!

Nam Cung Kình Hiên nheo mắt chăm chú nhìn cô, ngón tay thon dài vuốt ve môi cô: “Nói!”

Dụ Thiên Tuyết thả lỏng lòng bàn tay sắp bị mình bấm ra máu, đôi mắt trong suốt bướng bỉnh nổi cáu: “Anh nói bất luận tôi nói ra yêu cầu gì anh cũng đồng ý, anh phải giữ lời! Trong vòng một tháng, qua hết một tháng này, chúng ta không còn bất kỳ quan hệ gì nữa!”

Nam Cung Kình Hiên nảy sinh hờn giận, cười lạnh nói: “Tôi nói là sau một tháng tôi sẽ mất đi hứng thú với thân thể phụ nữ, Dụ Thiên Tuyết, em yên tâm, em hẳn không vượt qua hạn định đó, coi như vượt qua, chỉ cần tôi còn muốn em thì em vẫn phải ở lại bên cạnh tôi để cho tôi hưởng dụng!”