Chồng Cũ Của Tôi Mất Trí Nhớ Rồi

Chương 19




Không có Diệp Thi Thi làm phiền, tôi và Hứa Nam Châu cuối cùng cũng trải qua được mấy ngày dễ chịu.

Có lẽ là vì đã thành thật với tôi mọi chuyện rồi nên Hứa Nam Châu không còn giả vờ lạnh nhạt trước mặt tôi như trước đây nữa.

Cả ngày cứ bám dính theo sau tôi như cái đuôi vậy.

Có một hôm vào bữa tối, tôi thật sự không nhịn nổi nữa.

Lại hỏi anh khôi phục trí nhớ từ khi nào.

Anh cười xấu xa, nói là vào ngày tôi đưa anh về nhà.

Anh vừa nhìn thấy ngôi nhà chúng tôi từng cùng nhau chung sống là đã nhớ ra mọi chuyện rồi.

“Sớm vậy à…”

Thế thì diễn xuất của anh đúng là được của nó đấy.

Từ câu “đừng để lại bị đụng nữa” của anh mà tôi mới nhìn ra được manh mối.

Anh bắt gặp ánh mắt lạnh căm của tôi thì lập tức nhào tới lấy lòng ngay lập tức.

“Vậy chẳng phải là vẫn bị vợ anh nhìn thấu đó sao.”

“Vợ anh là thông minh nhất.”



Sau bữa cơm, Hứa Nam Châu nói muốn đi ra ngoài tản bộ.

Anh dẫn tôi đến hồ nhân tạo ở đằng sau tiểu khu.

Lúc đi qua một bụi cây thì anh bỗng nhiên đưa tay bịt lấy mắt tôi.

“Vợ à, đừng nhìn, anh cho em một bất ngờ.”

Lòng bàn tay anh áp vào lông mi tôi làm tôi ngưa ngứa.

Trong bóng tối, tôi vòng tay ôm lấy eo anh.

Có cảm giác như tim anh còn đập nhanh hơn cả tôi nữa vậy.

“Đến rồi vợ.”

Anh bỏ tay ra khỏi mặt tôi.

Trước mắt bỗng sáng bừng lên.

Là một cây hoa long lanh rực rỡ.

Hứa Nam Châu đã treo đầy bóng đèn trên cành cây, tái hiện hoàn hảo lại cây hoa màu trắng hồng trong ký ức thời niên thiếu vào năm ấy.

Anh nhẹ nhàng ôm lấy tôi từ phía sau, thấp giọng thì thầm vào tai tôi.

“Vợ à, em là cô gái anh thích từ năm mười bảy tuổi.”

“Rất lâu trước kia, anh đã muốn một ngày có thể đứng ôm em dưới tán cây rồi.”

“Bây giờ anh làm được rồi, hạnh phúc lắm.”

Chóp mũi tôi còn lấm tấm sương đêm lành lạnh, anh lại cọ nhẹ vào cổ tôi khiến tôi rùng mình.

Tôi mỉm cười quay người lại, đỡ lấy đầu anh.

Nghiêm túc nhìn vào đáy mắt anh, nơi đó như vòng xoáy sâu hun hút mãi không thấy đáy.

Tôi nghĩ mình sắp lạc lối trong đôi mắt quyến rũ này của anh rồi.

Bởi vì, tôi bây giờ.

Hạnh phúc đến mức sắp thổi ra bong bóng rồi.