Chồng Cũ Của Tôi Mất Trí Nhớ Rồi

Chương 3




Hứa Nam Châu có thể xuất viện được rồi.

Tôi đưa anh về nhà, anh đứng ở sảnh trước cửa nhà mình nhìn một vòng, chau mày.

“Vợ à, anh không muốn ở đây đâu.”

Tôi nhíu chặt mày, nhìn miếng gạc trắng quấn quanh đầu anh, đành phải nhịn xuống.

Giờ anh như vậy là vì anh không có ký ức đối với căn nhà này, không trách anh được.

“Được, dù sao thì anh cũng không phải chỉ có mỗi căn nhà này.”

“Em bảo thư ký của anh tới đón anh, anh muốn ở đâu thì anh tự chọn.”

“Tay vừa mới sờ được vào túi áo thì đã bị anh ghì xuống.

“Anh không muốn…”

Tôi hít sâu một hơi, cố dập tắt ngọn lửa vừa nhen lên trong lòng.

Bàn tay Hứa Nam Châu sau đó lại đột nhiên đưa ra sau gáy tôi, anh cúi đầu xuống bĩu môi tỏ vẻ đáng thương không ai bằng:

“Vợ à, lúc nào thì em đưa anh về nhà?”

“Bác sĩ nói rồi, bảo anh phải ở nơi quen thuộc, anh chỉ nhớ ngôi nhà sống cùng với em thôi.”

Ánh mắt của anh vô cùng thuần khiết làm tôi dường như không thể từ chối.

Sau đó tôi chỉ do dự hai giây, anh lại tự giác đóng cửa và bê chiếc hộp lên.

“Đi thôi.”

Cuối cùng thì tôi vẫn chấp nhận, đưa Hứa Nam Châu về nhà mình.

Trước khi ly hôn, chúng tôi từng chung sống với nhau trong căn nhà này một năm.

Sau khi ly hôn, anh tặng căn nhà này cho tôi, tháng nào cũng đưa cho tôi một khoản phí cấp dưỡng khá lớn.

Nhắc mới nhớ, anh là một người chồng cũ khá tốt.

Có thể là vì mới đầu chúng tôi kết hôn theo hợp đồng nên lúc chia tay cũng không xảy ra tranh chấp gì.

Trong bản thỏa thuận trước hôn nhân, anh cứu rỗi tôi khỏi những buổi xem mắt vô cùng vô tận, đồng thời giúp đỡ tôi dành thời gian học tập chuẩn bị cho kỳ thi.

Tôi đóng giả làm vợ của anh trước mặt bố mẹ anh và đồng nghiệp.

Chỉ là hợp tác, đôi bên cùng có lợi.

Anh đã nói như vậy.



Nhưng giờ anh rõ ràng không hề nghĩ như thế.

Ngay khi cửa vừa đóng lại, anh áp cơ thể đầy tính xâm lược của mình lên người tôi.

Ấn chặt tôi vào ngực mình.

Giọng điệu của anh rõ ràng là không vui.

“Vợ! Lâu lắm không hôn rồi…”

Cái này…

Cứu tôi với…

Trước kia anh cũng từng thế này. Ai dạy tôi phải làm như thế nào được không?

Chỉ một giây trước khi anh cầm lấy tay tôi và định hôn xuống.

Điện thoại tôi reo lên.

Là điện thoại của mẹ chồng cũ tôi.

Hứa Nam Châu cũng nhìn thấy rồi, sau đó không tình nguyện buông tôi ra, đằng hắng vài tiếng rồi đi vào phòng bếp.

Tôi cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.

Ngay khoảnh khắc trái tim tôi trở về trạng thái bình thường, tôi lại không thể phân biệt được rằng vừa rồi bản thân chỉ là căng thẳng hay là mong chờ nhiều hơn.