Chồng Hờ Ơi! Vợ Yêu Chồng Mất Rồi!

Chương 9




Nó cứ loanh quanh mãi bên hắn. Ở đây nó đâu có quen ai. Dù nhà nó là một dòng họ Vương cao quý nhưng nó chẳng bao giờ đồng ý đi dự mấy cái tiệc này. Ba mẹ nó cũng chiều, không ép, ép mỗi việc đám cưới. Đấy cũng là cái việc mà nó nghe theo ba mẹ vì có làm gì được nữa đâu! Đời đúng là nhiều kiểu mà.

Đã đến lâu mà chẳng thấy cô gái nào đến. Nó cứ bồn chồn. Như thấy điều đó, hắn cười với các vị khách cực kì giả tạo rồi thì thầm bên tai nó:

- Không thấy phải không? Anh đã nói là anh không có bạn nữ thân nào mà.

- Chẳng lẽ em bị leo cây? Mà cô ấy còn có số em nữa kia. - nó phụng phịu.

- Anh có phải thánh đâu mà biết. Thôi ra kia ngồi đi, đứng mãi em không mỏi chân à? -hắn nói xong thì kéo nó đi.

Nó với hắn ngồi bên nhau, cùng nâng lên một ly rượu đỏ, cụng li rồi uống. Bên cạnh hắn và nó là 2 người phụ nữ nhìn khá trẻ, nhìn nó với ánh mắt ghen tị, hình viên đạn. Nó nghĩ ra một trò rất là "hiền lành":

- Chồng ơi! Hai chị kia nhìn vợ ghê quá chồng ơi! Chắc vợ sắp chết rồi. - nó dựa đầu vào ngực hắn, giọng nũng nịu, mắt thì như sắp khóc.

- Nghe thấy chưa 2 em gái của anh? - hắn quay sang 2 cô gái.

- Không ngờ cũng bị anh phát hiện về nước. Đúng là khó qua mặt anh trai. - cô gái đầu tiên bỏ mặt nạ ra.

- Chị dâu kinh thật đấy. Em sợ rồi. - cô gái tiếp theo không đeo mặt nạ.

Trời ơi, 2 chị em sinh đôi? Hắn có á?

- Em họ về bao giờ thế? - hắn lên tiếng.

- Mới - 2 cô đáp gọn - anh đừng báo với ba mẹ em. Lại phải sang Mĩ. Em ngán lắm rồi.

Hoá ra là em họ. Nó thở thào nhẹ nhõm mà.

- Anh bò già mà ăn cỏ non thế này á?

- Ơ con này hư nhở? Anh mày mới 18, chị dâu thì 17. Cách mỗi tuổi thì già ăn non cái gì nữa? - hắn quay sang mắng yêu.

- Thế cơ? - cô thứ 2 hỏi như kiểu rất bất ngờ.

- Chả thế! - hắn đáp thẳng.

Nó phì cười. Không ngờ anh em họ nhà này nhí nhảnh dễ sợ.

- Chị dâu, đây là Trương Mĩ là chị gái em. Còn em là Trương Tuyết. Bọn em có một điểm khác nhau là cái nốt ruồi ở tay này chị. Em bên phải còn chị em bên trái.

- Thế hả? - nó hớn hở hỏi lại.

- Em nói làm gì kia chứ? Biết thì làm được gì? - Trương Mĩ nói với giọng mỉa mai.

Nó đâu có nhận ra vì đâu biết một sự thật: tuy là anh em họ nhưng Trương Mĩ và hắn từng yêu nhau trước khi phát hiện ra Trương Mĩ là em họ. Hắn coi Trương Mĩ là đồ chơi, nhưng Trương Mĩ thì một lòng một dạ với hắn. Không ngờ hắn bất ngờ báo tin cưới nó, Trương Mĩ khóc nhiều và muốn về " chăm sóc " chị dâu họ.

Vâng. Người bí ẩn mà được nói đến là Trương Mĩ. - người con gái hiểm độc.

Có điều Trương Mĩ lại có đứa em Trương Tuyết cực kì tốt bụng, yêu đời và yêu quý nó ngay lần gặp đầu tiên. Hắn thì luôn coi Trương Tuyết là em ruột và cô ấy cũng vậy.

- Em làm sao vậy Mĩ? Đừng nói chị dâu như vậy? - hắn khó chịu.

- Thế phải nói thế nào hả anh? Chẳng lẽ nói câu giả tạo " chị dâu yêu quý "? - Trương Mĩ nhấn mạnh cụm từ " chị dâu yêu quý ".

- Không cần. Cứ gọi là Mai là được rồi. - nó cố nói. Nó thấy hình như mình bị xúc phạm.

- Anh thấy rồi chứ? - cô ta cười nửa miệng.

- Thôi nào. Anh ơi, cho bọn em ở nhà anh với nhá! Bọn em không về nhà đâu. - Trương Tuyết lên tiếng phá vỡ bầu không khí kì quặc này.

- Được mà. Cứ đến ở đi. Chị sẽ giới thiệu bạn thân của chị nhé.

Cả 4 ra về. Trương Mĩ một lần nữa nhếch môi cười nửa miệng có phần chua xót và nham hiểm:

- Nam sẽ chỉ là của tôi thôi. Đừng cố động vào. Và cũng không được nữa. Tôi sẽ cho cô thấy sự đau khổ và cái chết nó như thế nào...