Chồng Nuôi Từ Bé Của Nhóc Câm

Chương 3




Năm Lục Gia Ninh bảy tuổi, người nhà đưa cậu đến trường học của Thẩm Yến Quân. Lúc đầu Thẩm Yến Quân sợ cậu không quen, cứ ra chơi sẽ tới chơi với cậu. Cũng may giáo viên và bạn học đều quan tâm tới Lục Gia Ninh, ngoại trừ cậu dễ ngại thì không còn gì phải lo lắng nữa. Tan học Thẩm Yến Quân sẽ tới đón cậu, hai người cùng về nhà, Thẩm Yến Quân lại giúp cậu học bài.

Sau khi Lục Gia Ninh lên cấp hai, Thẩm Yến Quân phát hiện có gì đó sai sai.

Ngày Lục Gia Ninh biết mình có thể học trường mà Thẩm Yến Quân từng học, cậu vội vàng chạy đi tìm hắn. Thẩm Yến Quân khi ấy đang nói chuyện cùng ba mẹ Lục, Lục Gia Ninh vừa nhìn thấy hắn vội phi tới túm lấy tay áo hắn, rồi buông ra khoa tay múa chân.

【 Anh Yến Quân, em lại được học trường của anh nè. 】

Thẩm Yến Quân kéo cậu ngồi xuống ghế, xoa xoa đầu cậu: “Ngày hôm qua anh cũng mới biết, bạn học nhỏ à.”

Mẹ Lục cười cậu: “Được học cùng trường anh Yến Quân mà vui như thế hả.”

Lục Gia Ninh lúc này không xấu hổ, gật gật đầu, dường như sợ không đủ, cậu cười tươi ra hiệu với ba mẹ rằng mình rất rất vui. Sau đó cậu nghiêng đầu hỏi Thẩm Yến Quân:

【 Anh ơi, anh còn giữ đồng phục không ạ? Em có thể mặc thử một lát không? 】

“Vẫn còn, nhưng phải đợi anh tìm đã.”

Lục Gia Ninh lôi kéo hắn muốn trở về phòng tìm đồng phục, mẹ Lục gọi hai người lại: “Ăn cơm xong rồi hẵng tìm.”

Lục Gia Ninh lắc đầu một cái, lại nhìn Thẩm Yến Quân, trên mặt đầy vẻ tủi thân oan ức.

Thẩm Yến Quân bất đắc dĩ cười cười, nói với mẹ Lục: “Cô à, con dắt em ấy đi tìm đồng phục rồi xuống luôn.”

Sau đó hắn đưa Lục Gia Ninh về phòng mình tìm đồ. Lục Gia Ninh ngoan ngoãn ngồi trên giường chờ, một lát sau, Thẩm Yến Quân tìm được đồ đưa cho cậu, Lục Gia Ninh cầm quần áo chạy về phòng mình. Đợi một lúc không thấy Lục Gia Ninh trở về, Thẩm Yến Quân đành tới gõ cửa phòng cậu: “Anh có thể vào không?”

Hai giây sau hắn mới nghe được động tĩnh, Lục Gia Ninh mở hé cửa, lộ ra cái đầu.

“Làm sao vậy? Thay xong chưa? Để anh nhìn một chút.”

Lục Gia Ninh suy nghĩ một chốc mới kéo cửa ra, Thẩm Yến Quân lúc này mới phát hiện Lục Gia Ninh chỉ mặc áo khoác học sinh, áo quá lớn, che kín hai đùi của Lục Gia Ninh, đôi chân trắng nõn của cậu lộ hoàn toàn ra ngoài như đang mặc váy.

Lục Gia Ninh còn cười ngốc nghếch với hắn:【 Đồng phục của anh Yến Quân to quá, lúc nãy em mặc quần còn bị tụt cơ, em đang thay quần khác. 】

Thẩm Yến Quân ngẩn người nhìn cậu, Lục Gia Ninh thấy hắn không có phản ứng, giơ ống tay áo rộng khua khoắng trước mặt hắn, Thẩm Yến Quân mới lấy lại tinh thần.

“Em thay đồ đi. Khi nào nhập học trường sẽ lấy số đo làm đồng phục sau.”

Lục Gia Ninh gật gật đầu, vào phòng thay đồ, đưa quần áo đồng phục cho Thẩm Yến Quân, hai người mới xuống lầu ăn cơm.

Đêm hôm ấy, Thẩm Yến Quân nằm trên giường, nhắm mắt lại, trong đầu đều là hình ảnh Lục Gia Ninh mặc đồng phục của hắn. Hắn nằm mơ, Lục Gia Ninh vẫn mặc đồng phục học sinh, bị hắn đè trên tường hôn môi. Tới khi Lục Gia Ninh không thở nổi hắn mới buông tha cậu, lại từ từ mở khoá kéo trên áo khoác. Từng tấc da thịt trắng nõn mịn màng lộ ra, hắn cúi đầu hôn từng chút, từng chút xuống dưới. Hắn ngẩng đầu nhìn đứa nhỏ đang run rẩy, phát hiện Lục Gia Ninh đỏ mắt nức nở, giống như con thỏ nhỏ đáng yêu bị người ta bắt nạt.

Tiếng báo thức đúng lúc này vang lên. Thẩm Yến Quân rời giường dọn dẹp, hắn cầm đồng phục hôm qua bị mình ném trên ghế treo cẩn thận vào tủ quần áo, lại tìm quần lót mới đi tắm rửa.

Xuống lầu ăn cơm, chỉ còn Lục Gia Ninh ngồi trên bàn, ba mẹ Lục ăn xong đã đi làm, hắn đi tới xoa xoa đầu Lục Gia Ninh nói chào buổi sáng. Lục Gia Ninh cười tươi, kéo ghế bên cạnh giúp hắn ngồi.

Thẩm Yến Quân hỏi cậu: “Ngày hôm nay em là học sinh cấp hai rồi, có căng thẳng không? Có muốn anh tới xem em không?”

Lục Gia Ninh lắc đầu một cái:

【 Không cần đâu! Em lớn rồi! Nhưng mà em muốn anh đón em tan học. 】

Thẩm Yến Quân cười cười đáp: “Được rồi, ăn nhanh nào, tới trường sớm một chút, anh dẫn em đi tìm phòng học.”

Đến trường, Thẩm Yến Quân dẫn Lục Gia Ninh tìm phòng học, lại dặn cậu nếu có chuyện thì nháy máy cho hắn, hắn nhất định chạy nhanh tới.

Lục Gia Ninh cười gật đầu cho hắn yên tâm, Thẩm Yến Quân mới trở về trường cấp ba.

Hai người lại trở về sinh hoạt như trước đây, Thẩm Yến Quân tan học sẽ tới đón Lục Gia Ninh về nhà. Trường cấp ba thường tan muộn hơn, cậu sẽ ngoan ngoãn ngồi trong phòng làm bài tập chờ Thẩm Yến Quân tới đón. Trên đường về, Thẩm Yến Quân hỏi chuyện ngày hôm nay của cậu, giáo viên dạy có dễ hiểu không, bạn bè có đối xử tốt với cậu không, có chỗ nào không quen hay không, Lục Gia Ninh cười cười dùng ngôn ngữ kí hiệu trả lời.

Mỗi ngày trôi qua đều vô cùng tốt đẹp.