Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc

Chương 113




Chương 113

Động tác bất ngờ của anh làm Nguyễn Khánh Linh càng hoàng sợ, cô ôm máy tính vào người: “Không cho anh xem.”

Cô nói lớn.

Phạm Nhật Minh ngây ra, dường như không ngờ được cô sẽ phản ứng kịch liệt như vậy, cùng lúc đó, Nguyễn Khánh Linh cũng ý thức được hành vi của mình rất bất thường, chỉ ho hai tiếng, giải thích: “Không có gì đáng để xem đâu.”

“Không có gì đáng xem sao em lại xem cả một ngày? Em không cho tôi xem, lẽ nào…” Phạm Nhật Minh cố ý kéo dài giọng, sau khi nhìn thấy cô trở nên căng thẳng, mới chậm rãi mở miệng: “Là loại tiểu thuyết đó sao?”

Nghe vậy, sắc mặt Nguyễn Khánh Linh đỏ hồng lên, cô nói: “Anh đúng là lưu manh. Chỉ là tiểu thuyết bình thường thôi.”

Anh bị cô mắng như vậy thì tự sờ mũi: “Tôi đã nói gì đâu, em nghĩ cái gì vậy? Tôi hỏi có phải em đọc tiểu thuyết ngôn tình không?”

Nguyễn Khánh Linh bị lời nói của anh chặn lại, không phản bác được gì, cô biết Phạm Nhật Minh đang cố ý chọc mình, thế là không để ý đến anh nữa, quay người rời khỏi phòng sách.

Thấy cô rời đi, ánh mắt Phạm Nhật Minh tối lại.

Vừa nãy anh đã nhìn thấy nội dung trên máy tính của Nguyễn Khánh Linh.

Cô muốn tìm công việc, nhưng lại không chịu cho anh biết.

Trong những ngày chung sống với Nguyễn Khánh Linh, Phạm Nhật Minh đã hiểu được tính cách của cô. Tuy rằng cô còn trẻ nhưng làm chuyện nào ra chuyện ấy, cô không cho anh biết chuyện mình tìm công việc là do không muốn anh giúp đỡ.

Trong lòng Phạm Nhật Minh cảm thấy rất nực cười.

Những người khác muốn anh ban phúc một chút còn không được, cô thì hay rồi, phải phân rõ ràng với anh, chỉ sợ người ta không biết quan hệ của cô và anh.

Nếu như gặp khó khăn, sớm muộn gì cô cũng tìm đến anh.

Anh có một niềm tin như vậy.

Nguyễn Khánh Linh bước ra vườn hoa, cô ngồi ở mái hiên bên cạnh, vừa nghĩ tới công việc, cô liền cảm thấy nhức đầu.

Cô quyết định cầm điện thoại lên, nhắn cho Lăng Huyền một tin qua Zalo.

“Huyền yêu ơi, tìm việc khó quá!”

Lăng Huyền nhanh chóng trả lời: “Khó cái gì mà khó? Nhờ giám đốc nhà cậu đi.”

Nguyễn Khánh Linh nhìn thấy câu này, cảnh tượng trong phòng sách vừa rồi chợt hiện lên trong đầu cô.

Cô gõ nhanh: “Nghiêm túc một chút đi, có cách nào giúp tìm việc dễ dàng hơn không? Chuyên ngành văn học của tớ có thể làm gì?”

“Vậy cậu có cần tiền không?”

Lăng Huyền thấy thật kỳ lạ, trước đây Nguyễn Khánh Linh chưa bao giờ quan tâm đến việc kiếm tiền như vậy.

Nguyễn Khánh Linh giải thích: “Mặc dù tớ kết hôn với Phạm Nhật Minh, nhưng bọn tớ độc lập về tài chính, với lại tớ còn nợ anh ấy nên phải kiếm tiền trả lại.”

Một lúc sau, Lăng Huyền thở dài và gửi qua một tin.