Chồng Tôi Là Tổng Tài Phúc Hắc

Chương 157




Chương 157

Sáng hôm sau, khi Nguyễn Khánh Linh xuống tầng, tình cờ nhìn thấy Chú Hùng đang nhìn Phạm Nhật Minh từ phía sau rồi thở dài.

Cô thấy hơi lạ nên đi xuống hỏi lý do.

“Gần đây hình như cậu chủ gặp phải một số khó khăn trong công việc, ăn uống cũng không để ý gì.”

Chú Hùng tỏ vẻ lo lắng, ánh mắt chú ấy nhìn Nguyễn Khánh Linh  đầy hi vọng, chú ấy nói: “Cô chủ, cô phải nhắc nhở cậu chủ nhiều hơn, cậu ấy sẽ nghe lời cô.”

Nghe vậy, Nguyễn Khánh Linh đang uống nước suýt nữa bị sặc, cô sững sờ: “Anh ấy nghe tôi sao?”

Về vấn đề này, Nguyễn Khánh Linh tỏ ra nghi ngờ.

Thế nhưng, chú Hùng cười gật đầu: “Đúng vậy.”

Không biết vì sao sau khi nghe lời của chú Hùng nói, Nguyễn Khánh Linh không muốn hỏi thêm nữa, nhưng bất giác cô lại thấy tâm tình mình vui hơn.

Cô nghiêng đầu nghĩ thầm, thì ra chú Hùng nghĩ Phạm Nhật Minh Phi thật sự nghe lời cô? Thú vị thật đấy.

Sau khi ăn sáng xong, cô đi đến hiệu sách, gần đây cô đang viết một bản thảo mới, cần mua một số sách.

Trong tiệm có rất nhiều sách, Nguyễn Khánh Linh ngồi xem gần như cả buổi sáng, mãi đến lúc cô nhìn điện thoại thì mới biết đã là buổi trưa rồi.

Thế nên, cô cầm cuốn sách đã chọn và đi thanh toán.

Ra khỏi hiệu sách, Nguyễn Khánh Linh nhìn quanh, chợt nhớ ra, hình như trụ sở tập đoàn nhà họ Phạm ở gần đây.

Không hiểu sao, cuộc trò chuyện với chú Hùng vào buổi sáng lại xuất hiện trong đầu cô.

Nếu chú Hùng đã nhắc nhở, vậy thì cô vẫn phải làm phận sự của một người vợ.

Nguyễn Khánh Linh không nghĩ nhiều, liền đi vòng qua nhà hàng sushi bên cạnh, định mua bữa trưa cho Phạm Nhật Minh.

Nhưng lúc đó, nghĩ đến Phạm Nhật Minh khó chiều, cô sợ mua đồ ở ngoài không hợp khẩu vị của anh nên đã gọi điện hỏi chú Hùng.

“Chú Hùng, cháu định mua cho Nhật Minh một ít sushi, anh ấy có không hợp gì không?”

Chú Hùng cẩn thận nói: “Cậu chủ không ăn tôm, cậu ấy thích cá hồi, nhưng không ăn bụng cá, đồ nhiều dầu mỡ cậu ấy cũng không thích ăn.”

“Vâng, còn nữa không ạ?”

Thật ra, lúc Nguyễn Khánh Linh hỏi câu này, cô đã thầm than thở rồi, Phạm Nhật Minh quả thật khó chiều, cũng may cô gọi điện thoại hỏi chú Hùng trước, nếu không, có lẽ đến lúc đó anh sẽ không thích đồ ăn cô mua.

“Cũng có thế thôi, cô chủ đã vất vả rồi.”

Chú Hùng cảm thấy rất nhẹ nhõm.

Sau khi Nguyễn Khánh Linh cúp điện thoại, cô cẩn thận lựa chọn sushi theo lời nhắc nhở của chú Hùng, sau đó đóng gói hai phần rồi đi đến công ty.

Cô lên thang máy và đi thẳng lên tầng cao nhất.