Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con

Chương 224: Anh hùng cứu mỹ nhân (1)




Editor: Quỳnh Nguyễn

Lãnh Vân Lâm nhìn đến cũng lập tức lấy tay nhanh chóng đoạt một con. Dùng phương pháp cô đã dạy chính mình thử lột một con quả nhiên rất mĩ vị!

Thẳng thắn nói, Lãnh Vân Lâm như vậy ở trong mắt Mộ Thanh Vũ ngược lại xa xa so với cái loại hình tượng tinh anh lạnh lùng lý trí ban ngày ở trong công ty có mị lực hơn!

Cái này giống như là một cái định luật... Giống những cái này kiều đoạn kinh điển xuất hiện trong tiểu thuyết cùng điện ảnh: Cao phú đẹp trai, vĩnh viễn đều đã đối với loại cửa hàng ven đường này cảm thấy tươi mới cùng tò mỏ.

Bởi vì buổi tối không có ăn thứ gì đó, khẩu vị Mộ Thanh Vũ hiển nhiên tốt lắm. Mà Lãnh Vân Lâm tại Lãnh gia, bởi vì có mẹ cùng Triệu Hiểu Huyên kẻ xướng người hoạ, hiển nhiên không như thế nào ăn no. Hai người ngươi một phen ta một phen, rất nhanh đồ ăn trước mặt không sai biệt lắm đều bị tiêu diệt rồi.

Ngẩng đầu vừa thấy, Lãnh Vân Lâm còn đang tại cùng một con tôm hùm chiến đấu hăng hái. Khóe miệng của anh dính một chút tương, bởi vì con tôm nướng cay quá nóng, đều đã nóng cả miệng tiên diễm chói mắt giống như nhiễm son môi.

Nhìn đến anh cố gắng giống như lần đầu tiên cùng anh đã không có khoảng cách, thiên thần giống như đi xuống trần gian, chìm ngập trên người quá nhiều nghiêm túc liền giống như cô, là người bình thường.

Một thịt tôm trắng nõn bỗng nhiên tiến vào trong chén anh. Lãnh Vân Lâm ngẩng đầu liền nhìn đến sóng mắt Mộ Thanh Vũ ôn nhu chiếu vào trong ánh mắt anh. Cùng anh liếc mắt một cái, bởi vì tôm hùm cay quá, chân gà lại quá nóng, trên gương mặt cô hiện lên đỏ ửng, sắc môi no đủ đỏ tươi để cho Lãnh Vân Lâm không tự chủ được hô hấp dồn dập, cơ hồ đều đã quên nói chuyện.

Nhưng mà...

Đáng tiếc, đêm nay Lãnh Vân Lâm nhất định sẽ không bình tĩnh rồi.

Bên tai bỗng nhiên vang lên một cái thanh âm bén nhọn mang theo vài phần ác độc giống như độc xà.

"Nơi này không phải có vị trí sao?" Chỉ thấy bốn năm đại hán, xem ăn mặc, có đầu bóng lưỡng, có hình xăm có vẻ mặt dữ tợn, không để ý nhân viên cửa hàng ngăn cản xông vào, tìm lung tung xung quanh như là phải tìm chỗ trống. Nhìn vài người này hung hoành cơ hồ còn kém ở trên mặt viết mấy chữ "Tôi là người xấu", rõ ràng vừa thấy, liền cũng không người lương thiện!  

Mà bọn họ ngắm đến, tự nhiên là một bàn Lãnh Vân Lâm cùng Mộ Thanh Vũ ngồi này.

Vốn Lãnh Vân Lâm cùng Mộ Thanh Vũ đã ăn không sai biệt lắm chuẩn bị rời khỏi. Bọn họ ngồi là bàn bốn người cho nên mới bị vài người này để mắt.

Một người cầm đầu trên mặt có chút sẹo, ánh mắt lành lạnh nhìn chăm chú hướng bọn họ, sau đó ánh mắt quét đến trên người Mộ Thanh Vũ không khỏi ngẩn ra.

Đại khái mỗi người đàn ông nhìn thấy Mộ Thanh Vũ trời sinh vưu vật như vậy đều đã có loại khoảng khắc thất thần hoảng hốt này!

Mặc dù nói cô cũng không phải tuyệt sắc, nhưng mà cũng tuyệt đối là giai nhân thanh tú rồi. Lại thêm nữa cô toàn thân quần áo đỏ rực này bày ra màu da tuyết trắng cùng thân thể linh lung vô cùng nhuần nhuyễn. Còn có bởi vì ăn quá nóng cay quá mà đôi má đỏ sẫm cùng môi no đủ.

Mấy người đại hán đều không ngoại lệ, không tự chủ được ánh mắt liền tiếp cận Mộ Thanh Vũ, trong ánh mắt hèn mọn cùng buông xuống, nước miếng chảy ra không chút nào thêm che dấu.

Nếu ánh mắt có thể ăn thịt người mà nói, chỉ sợ Mộ Thanh Vũ sớm đã bị người ăn được ngay cả xương cốt đều đã không còn đi!

"A! Vị mỹ nữ này là ai a?" Đao Ba Kiểm nhịn không được liếm liếm môi, dùng lực nuốt một phen nước miếng, ánh mắt lại càng không kiêng nể gì: "Phí lên đài giá cả bao nhiêu?"