Chồng Trước Ra Lệnh Truy Bắt: Phúc Hắc Boss Ngốc Manh Thê

Chương 81: Chúc hai người bách niên hảo hợp




Ngày đó ở trận đấu đua xe, Mục Lăng ôm cô, mời Dương Sâm, cô chính tai nghe được, cô không có chút nào coi là thật, bằng thân phận của Dương Sâm, làm sao có khả năng xuất hiện tại lễ đính hôn của cô và Mục Lăng, vì lẽ đó nên không để ý, cô chưa bao giờ nghĩ đến Dương Sâm sẽ đến. Đặc biệt sau cuộc điện thoại tối hôm qua, Dương Sâm có thể tới, đây tuyệt đối là kỳ tích, cũng không định đến, hắn thực sự đến rồi, bên người còn một cô gái mỹ lệ, vóc người thon thả.

Thân thể Cố Bình An cứng ngắc, ánh mắt**, này thực sự cho cô một sự kinh hãi quá to lớn, nhất thời không biết nên phản ứng gì, khóe môi Mục Lăng hiện lên một nụ cười châm biếm, cánh tay dài ôm Cố Bình An vào trong ngực, cười lạnh nói, “Người tình trong mộng của em đến rồi, không đi chào hỏi sao?”

Đúng vậy a, người tình trong mộng của cô.

Xuất hiện tại lễ đính hôn của cô, đây là một chuyện trào phúng cỡ nào.

“Anh cố ý?” Cố Bình An nhỏ giọng, cô biết ngày hôn nay có rất nhiều phóng viên tới chụp ảnh, gọi thẳng trực tiếp lễ đính hôn này, cô cũng biết, bây giờ thanh danh của cô thật sự quá kém, hơi hơi có một chút không chú ý, truyền thông sẽ nói ngoa, nếu như Mục Lăng quan tâm mặt mũi của chính mình, có lẽ truyền thông sẽ không dám nói gì, nếu như không quan tâm, truyền thông sẽ điên cuồng đưa tin này.

Cô không thèm để ý người bên ngoài thấy thế nào, nhưng lại để ý Dương Sâm và người nhà làm sao nhìn cô.

“Làm sao vậy, em không hy vọng nhìn thấy hắn sao?” Mục Lăng nói, “Anh mời hắn, hắn tới hay không là quyền tự do của hắn, hắn có thể không đến, đến rồi thì trách anh sao?”

Cố Bình An trợn lên giận dữ nhìn hắn, Mục Lăng cười to, ở người ngoài nhìn thấy, không biết hắn cùng vợ chưa cưới của mình nói cái gì, ngữ khí vui vẻ sảng khoái, chí ít thoạt nhìn là rất vui vẻ, “Bà xã, coi như em với hắn liếc mắt đưa tình, đêm nay cũng không có người nào dám nói cái gì.”

Đúng vậy a, ai dám ở lễ đính hôn của Mục Lăng nói Mục Lăng, vợ của hắn liếc mắt đưa tình với người khác, mấy nhà truyền thông biến mất này, chính là bài học của bọn họ.

“Khốn nạn!”

“Đi, bà xã, theo khốn nạn sang bên kia chào hỏi người tình trong mộng của em.” Mục Lăng nói, ôm Cố Bình An, hướng về phía Dương Sâm đi tới, mặc kệ Cố Bình An không muốn, cô cũng phải lấy tư thái như vậy đi gặp mặt Dương Sâm.

Cô rất không muốn để Dương Sâm nhìn thấy cô vì người khác phủ thêm áo cưới.

Một mực, không thể nào lựa chọn.

“Dương thiếu gia, Lý tiểu thư, thực sự là rồng đến nhà tôm a, hoan nghênh hoan nghênh.” Mục Lăng cười chào hỏi, muốn có bao nhiêu dối trá thì có bấy nhiêu dối trá, quả thực chính là nham hiểm, thời điểm hắn tàn nhẫn, lập địa thành ma, thời điểm ôn hòa, như gió xuân ấm áp, người đàn ông như vậy, thực sự rất đáng sợ.

“Chúc mừng Mục thiếu và Cố tiểu thư.”

Cố Bình An nghe được giọng nói lạnh lùng của Dương Sâm, hoàn toàn không nghĩ ra được, người này ngày hôm qua vẫn cùng cô nói chuyện điện thoại, còn ôn nhu như vậy, đau lòng như vậy.

“Đúng vậy a, vợ của tôi đối với cậu nhớ mãi không quên, luôn nhắc tới cậu, tôi nghĩ a, nếu cậu có thể đến, tâm tình của cô ấy sẽ rất tốt, tôi lấy tất cả niềm vui của bà xã làm chủ, cậu nói, tôi có đạt tiêu chuẩn là một vị hôn phu hay không.” Mục Lăng nói.

“Anh đủ rồi.” Cố Bình An cau mày, càng nói, càng quá đáng.

Cái gì gọi là nhớ mãi không quên, nhiều người như vậy, hắn nói cho ai nghe?

“Đây là sư huynh của em, cậu ấy tới em không vui sao? Tốt xấu gì cũng học chung trường, sau đó bà xã khờ của tôi còn làm phiền Dương thiếu gia đây chăm sóc nhiều.” Mục Lăng nói.

Dương Sâm không nhìn ra tâm tình, “Không vấn đề.”

“Vậy thì cảm ơn.”

Cô gái bên cạnh Dương Sâm lờ mờ mà nhìn bọn họ, cô có thể mẫn cảm mà nhận ra được giữa hai người đàn ông này đang xảy ra sóng ngầm, rồi lại không quá xác định, chỉ có thể ca ngợi Cố Bình An, “Trăm nghe không bằng một thấy, Cố tiểu thư quả là xinh đẹp toàn diện, hôm nay là ngày vui, chúng tôi chúc hai người bách niên hảo hợp.”