Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 200-2




Nói xong Giao tiên ha ha cười to, âm thanh rât chói tai khiến óc tôi cũng vo vẻ theo.

Tôi hơi mất hứng, còn muốn thấy bộ dáng mừng rỡ của nó xem như thế nào, kết quả nó lại đã biết ngay, tâm ý tương thông thật không tốt, tôi có tâm tư gì nó cũng có thể biết.

Tôi âm thầm ảo não còn Giao tiên bên kia đã mừng như điên, nói nó lập tức tới ngay.

Sau khi xong chuyện với Giao tiên tôi liền mở mắt nhìn thời gian một chút.

Hiện mới hơn chín giờ sáng, mặc dù từ nhà tôi tới Lạc Dương mất hơn sáu giờ lái xe nhưng đối với Giao tiên mà nói thì không hề xa, buổi tối trước khi hồ yêu giải phong ấn thì chắc chắn nó cũng đã tới. Tôi liên hỏi Tô Mộc tiêp theo chúng tôi nên làm gì.

Tô Mộc giống như cũng không an bài gì cho ngày hôm nay, sau khi suy nghĩ một chút liền bảo tôi có muốn về khách sạn nghỉ ngơi hay đi dạo phố với bọn họ.

Tối nay đi viếng thăm Diệp gia, mặc dù còn nghi ngờ Diệp gia cùng Lâm Yen Nhi có qua lại nhưng ngoài mặt Tô gia cùng Diệp gia vẫn là bang giao, đi tới cửa cũng không thể đi tay không, anh ấy phải đi chuẩn bị chút lễ vật thay mặt Tô gia.

Tôi liền vui vẻ, mặc dù tôi rất lười nhưng đi dạo phố thì rất thích thú, hơn nữa đây là Lạc Dương, dù tôi tới lần thứ hai nhưng cũng vẫn chưa có cơ hội đi thăm thú một chút, nói tôi đi theo dạo phố cũng lại vừa vặn mẹ Vũ Linh cho tối một trăm ngàn tệ tôi còn chưa có chỗ tiêu, thừa dịp hôm nay đi dạo phố sẽ thỏa sức mua mang về chút quà cho ba mẹ tôi.

Dáng vẻ lúc này của tôi nhất định là hai mắt sáng lên, giống như mê tiền vậy. Tô Mộc nhìn tôi cười cưng chiều một tiếng, vén tóc lại cho tôi, nói với tài xế: “Đưa chúng tôi với chợ đồ cổ lớn nhất của Lạc Dương đi.”

Sao? Chợ đồ cổ?

Tôi liền quay nhìn Tô Mộc, thất vọng hỏi anh ấy chúng ta đi dạo không phải tới trung tâm thương mại sao?

Tô Mộc mỉm cười, giống như đã sớm đoán ra phản ứng này của tôi vậy, gật đầu một cái: “Dĩ nhiên không phải, anh có bảo chúng ta sẽ đến trung tâm thương mại sao?”

“Cái đó thì không.” Sự hứng thú của tôi giảm đi không ít. Chợ đồ cổ tôi cũng từng tới, khi ở Giang Minh tôi đã suýt chút nữa bị gã đệ tử Cản Thi phái đó gài bẫy, sau đó nhờ Đường Dũng chạy tới mới cứu được tôi. Tôi quả thực thưởng thức không nổi với những thứ bằng ngọc bằng sứ đó, không thấy hứng thú bằng đi ngắm nhìn quần áo xinh đẹp. Nhắc tới mới nhớ, từ khi cùng Tô Mộc chung một chỗ dường như tôi cũng chưa mua quần áo mới.

Thấy tôi bĩu môi mất hứng, Tô Đoàn ngồi ở trước mặt tôi nhất thời cười, quay đầu lại nói Diệp gia cùng Tô gia đều là thế gia phong thủy lâu đời, gia chủ nhận lễ vật cũng phần lớn thích đồ có liên quan tới phong thủy, trong trung tâm thương mại đều là hàng hóa do nhà máy sản xuất không có linh tính. Lễ vật muốn đưa phải đi tìm kiếm ở chợ đồ cổ mới có được, dễ dàng tìm được bảo vật giá rẻ còn chưa tính, không chừng còn dễ dàng kiếm được pháp khí, nếu như bà Hai thật sự muốn tới trung tâm thương mại thì chờ mua xong lễ vật sẽ hộ tống bà Hai đi cũng không muộn.

Cậu ấy nói có lý, hơn nữa chuyện của Tô Mộc còn càng quan trọng hơn, tôi không thể làm gì khác hơn là gật đầu một cái, nói: “Cũng chỉ có thể như vậy.”

Nói xong tôi liền nằm trên đùi Tô Mộc, vô cùng nhàm chán lại nhìn chằm chằm anh ấy.

Dáng dấp Tô Mộc thật đúng là vô cùng tinh xảo, một người đàn ông quỷ lại ưa nhìn hơn ngay cả với những nam thần trong ti vi kia, cho dù tôi là nhìn ở góc độ tự dưới lên trên cũng vẫn đẹp một cách rất quá đáng.

Vô tình tôi nhìn ngây dại, chờ đến khi phục hồi lại tinh thần thì xe đã dừng ở một chợ đồ cổ huyên náo.

Hình như kiến trúc các chợ đồ cổ trên cả nước không khác nhau nhiều lắm, nơi này cùng chợ đồ cổ Giang Minh rất giống nhau, cũng là một con phố lớn cho người đi bộ, hai bên trên mặt đất cũng bày đầy các phiên bản đồ cổ nhỏ, bày la liệt, tiểu thương hàng rong cũng đều rất nhiệt tình.

Các cửa hàng hai bên đường cũng có kiến trúc cổ, trên mỗi cửa hàng cũng treo một bảng hiệu, trên đó viết tên cửa hàng cùng loại đồ vật mình kinh doanh.

Tô Mộc hiển nhiên cũng chưa có mục tiêu gì cụ thể, nắm tay tôi lang thang dạo phố, dường như mỗi tiệm đều cũng sẽ vào xem một chút, ngay cả các hàng ngoài vỉa hè cũng không chịu bỏ qua. (Truyện được dịch và đăng tại gác sách)

Tôi đi theo Tô Mộc cũng sắp thấy chán, nhưng quả thực những cái này thật sự tôi không thấy hứng thú, tôi liền nói chuyện phiếm với Tô Đoàn phía sau, hỏi rốt cuộc bọn họ tìm thứ gì, nói cho tôi tôi cũng có thể tìm giúp một tay.

“Cháu cũng không biết, tóm lại chính là tìm đồ có linh tính, bà Hai có nhãn lực tốt hơn cháu, giúp tìm một chút cũng được, chỉ cần có vật gì phía trên hiện lên màu sắc khác thường đều là bảo bối chúng ta muốn tìm.” Tô Đoàn.

Mặc dù cậu ta tu luyện từ nhỏ nhưng dẫu sao cũng không phải là quỷ, cũng không có kết âm hôn, trên người không có âm khí, càng không có thiên nhãn, cho dù bình thường muốn thấy quỷ đều phải dùng nước mắt bò lau mí mắt mới được, để cậu ấy hỗ trợ tìm đồ cổ thật giống như nhờ người mù đốt đèn vậy.

Nghe cậu ấy tâng bốc như vậy trong lòng tôi liền có chút kiêu ngạo, tôi cũng có điểm lợi hại hơn Tô Đoàn.

Khi nhìn những thứ đồ cổ sứt mẻ kia tôi không khỏi chậm lại một chút, sợ bỏ qua bảo bối gì tôi còn cố ý rút ra một tia yêu khí bao trùm ở trong mắt, đi theo Tô Mộc nhìn mọi thứ.

Rất nhanh tôi liền phát hiện ở một gian hàng trên vỉa hè có một hồ lô phía trên có các lia màu đen lượn quanh.

Tôi nhất thời kích động níu Tô Mộc lại, chỉ hồ lô kia nói: “Mau nhìn, bảo bối!”

Tô Mộc nhìn theo hướng tôi chỉ, liếc cái hồ lô một cái, hỏi tôi: “Em muốn nói tới âm khí phía trên kia?”

“Anh cũng nhìn thấy à?” Thấy bộ dáng bình thản của Tô Mộc thật sớm như đã nhìn thấy âm khí kia khiến tôi có chút lúng túng, sờ đầu cười nói.

“Ừ, hồ lô kia cũng không tính là bảo bối gì, chỉ có thể coi như là đồ cổ thật, những thứ khác đều là đồ giả bắt chước theo. Trên hồ lô kia có dính âm khí hẳn là được đào lên từ dưới đất, cũng có thể coi như là đổ cổ.” Tô Mộc nói.

Tôi có chút giật mình, mặc dù biết trong chợ đồ cổ có đồ giả rất nhiều, hàng vỉa hè lại càng không có bảo bối gì là thật nhưng nghe Tô Mộc giải thích như vậy khiến tôi có chút kinh động, thì ra cả một con phố như vậy đổ cổ thật sự cũng không có mấy món!

Những người bán hàng rong kia vẫn nhiệt tình như vậy, nhưng sau khi biết chân tướng này cái nhìn của tôi cho những hàng rong này đã thêm mấy phần chê trách, cho dù đây là quy củ được ngầm thựa nhận trong nghề nhưng bọn họ biết rõ là hàng giả còn dám đường hoàng nói là hàng thật để bán cho người khác, thật là xấu xa!

Tôi đi bên cạnh Tô Mộc cưỡi ngựa xem hoa nhìn bên canh, sau đó lại phát hiện hai đồ vật có âm khí phía trên, nhưng hiển nhiên Tô Mộc cũng đều chú ý nên tôi liền không dám lên tiếng. Đoạn đường này xem ra hàng thật cũng thật ít, mặc dù có số ít phía trên có âm khí nhưng mắt Tô Mộc đều không mở ra một chút. Rốt cuộc anh ấy muốn tìm bảo bối dạng gì nhỉ?

Tôi thầm suy nghĩ trong lòng, nhưng nhìn Tô Mộc rất nghiêm túc khiến tôi không dám hỏi anh ấy.

Ngay thời điểm tôi đã coi như không còn hy vọng thì một ánh sáng xanh đậm đà đột nhiên chợt lóe lên lọt vào mắt tôi.

Có yêu khí!

Tôi liền nghiêng đầu sang hướng đó.

Nhưng ánh sáng xanh kia đã biến mất ở một tiệm nhỏ cuối con phố.

Đi dạo nhìn ngắm sắp hết con phố cũng không tìm được thứ gì, ánh sáng xanh vừa rồi đậm đà như vậy nhất định có yêu khí rất nặng.

Tôi cũng không kịp nói với Tô Mộc là chuyện gì xảy ra liền co cẳng chạy thẳng vào tiệm nhỏ cuối phố kia, rất sợ chậm trễ bị người khác đoạt trước bảo bối.