Chồng Yêu Là Quỷ

Chương 213-4




Thằng nhóc nhiều chuyện.” Mặt Tô Mộc tối sầm, nhỏ giọng mắng Tô Đoàn một câu rồi mới gật đầu nói: “Không sai, đây quả thật chính là đồ quan trọng nhất của Tô gia, phía trên này khảm cũng không phải là trân châu đen mà là vãng sinh thạch*. Chỉ cần đeo chiếc nhẫn này trên tay thì vãng sinh thạch sẽ được kích hoạt, từ hư không sẽ tạo ra một lối đi qua sinh môn. (*Vãng sinh thạch: Đá đi sống)

“Em cũng biết, âm phủ có rất nhiều giới luật, đối với quỷ quản lý cũng rất nghiêm khắc, chỉ có những quỷ hồn chết bình thường được âm sai dẫn đường đi âm phủ mới có thể tiến vào sinh tử luân hồi, còn những hồn phách không lành lặn hoàn toàn như tự sát, chết đuối, chết treo cùng với những cái chết bất ngờ, tất cả cũng sẽ bởi vì oán khí trên người quá nặng mà không được vào âm phủ, biến thành cô hồn dã quỷ.” 

“Bọn họ cuối cùng chỉ có hai khả năng, một là không chống cự được dương khí ở dương gian, tự mình biến mất hoặc sẽ bị những quỷ khác cắn nuốt hết, một cái khác nếu có lòng dạ độc ác sẽ thông qua hút tính khí người hoặc những phương pháp khác ở dương gian tu luyện, gây nhiễu loạn trật tự dương gian, thậm chí lợi hại thì sẽ thông qua phương pháp đoạt xác sống lại. Trên thế giới này mồi ngày nhiều người chết như vậy, cho dù bây giờ là thời đại hòa bình cũng chỉ có hai phần ba hồn phách có thể chết bình thường, tiến vào âm phủ chờ đầu thai. Một phần ba còn lại thi toàn bộ bị ở lại dương gian, lai vãng khắp nơi, vào ban đêm sẽ thế nào em suy nghĩ một chút...”

“Anh đừng nói nữa.” Tôi đột nhiên rùng mình một cái ngắt lời Tô Mộc.

Trước kia tôi vẫn cho là trên thế giới không có quỷ, cho dù gặp Tô Mộc cũng chỉ là ngoại lệ, dẫu sao anh ấy là thông qua cùng tôi lâm chuyện đó mới kết thành âm hôn để đi tới dương gian, quỷ có được cơ duyên xảo hợp như vậy mới có thể ở lại dương gian.

Nhưng như Tô Mộc vừa nói, vậy chẳng phải khắp nơi trong dương gian đều là quỷ, từ xưa tới nay nhiều người chết oan như vậy, huống chi trước kia còn có chiến loạn. Dựa theo cái tỷ lệ này, mỗi đời người đều có một phần ba ở lại dương gian, cùng với quá khứ như vậy chẳng phải ở dương gian quỷ sẽ nhiêu hơn người sao?”

Ban ngày có mặt trời thì còn khá tốt, đến buổi ì tối tất cả quỷ đều ra ngoài lai vãng, đó nhất định phải có hàng trăm con quỷ đi lại.

Không đúng! Là ngàn quỷ! Vạn quỷ! Đầy đường đều là quỷ!

Tôi càng nghĩ càng sợ. Tô Mộc thấy sắc mặt tôi không tốt đột nhiên mỉm cười có chút châm biếm, ngón tay đưa lên cằm tôi nói: “Em cũng không cần quá lo lắng, để anh nói xong đã. Những quỷ chết oan này nếu như không có người quản thì quả thực bây giờ dương gian đã sớm chật ních quỷ, cũng may tổ tiên loài người lúc đầu có không ít dị sĩ tài giỏi, bọn họ liên minh với nhau cách mỗi một đoạn thời gian liền sẽ làm trận đem toàn bộ quỷ ở dương gian đi tới sinh môn đi đầu thai. Lúc ấy tổ tiên Tô gia chính là một thành viên trong liên minh đó. Sau đó vì đưa nhiều quỷ nên bọn họ bị âm sai để mắt tới, toàn bộ thành viên trong liên minh chết thảm, chỉ có một mình Tô gia thoát chết trong đường tơ kẽ tóc, cũng chính khi đó tổ tiên Tô gia lấy đi được Vãng sinh thạch, người ấy vẫn tiếp tục thừa kế sứ mệnh của đồng minh, trăm ngàn năm qua đều là Tô gia gánh vác sứ mệnh đem quỷ chết oan đưa đi đầu thai.”

Nói xong ánh mắt Tô Mộc nhìn lại lên người tôi, ngón tay khẽ di chuyển trên mặt tôi, dịu dàng nói: “Bây giờ Tô gia cũng sa sút, em thật sự nguyện ý nhận lấy vãng sinh thạch, gánh vác trách nhiệm nặng nề như vậy sao?”