Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

Chương 99: Tôi chỉ là tới xin lỗi




Tôi ngồi ở trên bậc thang, dưới bậc là một dòng sông nhỏ, hoàng hôn màu đỏ chanh in bóng lên dòng nước đang chảy qua, trên giày vải dính chút bùn đất, tôi cứ thế ngồi ngẩn người.

Có khi đi xe trên đường cũng không thể ngừng suy nghĩ, có khi nhàm chán, cũng sẽ ngồi nghĩ xem tôi đã đi vào thế giới vừa quái dị vừa kỳ diệu này như thế nào. Đáng tiếc không có đáp án.

Đứng lên phủi phủi ống quần, tôi đạp xe đạp đi tiếp. May mà tôi chỉ là say xe mà không phải mù đường, cho nên khi tôi đi vào một con phố nhỏ yên tĩnh, nhìn thấy căn nhà có nóc màu đỏ nhạt, tôi biết mình đã tìm đúng nơi.

Để bản đồ vào trong túi quần, tôi dựng xe đạp trước cổng, nơi này gần như riêng biệt với các khu phố của Esme, tôi đạp xe khoảng một ngày mới đến được đây, không biết chủ nhân nơi này có chào đón một người khách còn chưa ra hẳn Esme đã đạp xe mệt mỏi như tôi hay không.

Cổng thấp và có vườn trước nhà là phong cách kiến trúc thông thường nhất của Esme, tôi đứng ở ngoài cửa cổng nhìn vào, im lặng nhìn người đàn ông đang khom người xới đất cho chậu hoa giữa sân.

Hình như ông ấy cảm giác được tôi, ngẩng đầu nhìn lại, tôi đặt tay lên tay lái, mang theo tươi cười giống như lúc vừa tỉnh lại hồi ba năm trước, đơn thuần và thoải mái “Chú, cháu chào chú.”

Người xem như đã có quan hệ mật thiết với tôi khi tôi vừa vào thế giới này, nhìn thấy tôi đột nhiên xuất hiện cũng không kinh ngạc, con ngươi màu rám nắng bụi vẫn ấm áp như trước, giống như thời gian ba năm qua chỉ là ba phút và chúng tôi chưa từng rời khỏi nhau vậy, ông ấy dịu dàng cười nói: “Chú còn khỏe lắm, Miru.”

“Chú, cám ơn chú.” Cám ơn chú đã cho cháu ba năm sinh mệnh tốt đẹp, tôi nhìn ông ấy, ngượng ngùng cười cười “Cháu đi ngang qua thăm chú, lát nữa cháu còn một nơi phải đi nữa.”

Chú Hunter đi đến cạnh cửa nhìn tôi ngoài cửa, trong mắt ông ấy hiện lên sự hiểu rõ, nụ cười hơi ưu thương, sau đó mở miệng cười “Chỉ cần cháu là Miru, chịu gọi chú là chú thì không cần cám ơn.”

Lúc trước, vì dỗ tôi gọi ông là chú mà không biết ông ấy dùng bao nhiêu biện pháp, hai chúng tôi đồng thời nhớ tới thời gian ở bệnh viện hồi ấy, không khỏi nhìn nhau cười, rất nhiều bất đắc dĩ đều bị cuốn trôi trong tiếng cười thoải mái này. Kỳ thật rất nhiều chuyện không cần phải nói ra miệng mới hiểu, chú Hunter hiểu được, mà tôi cũng vậy.

Tôi và chú Hunter nói chuyện chỉ khoảng hai mươi phút, ông ấy vẫn đứng ở trong cửa, tôi vẫn đứng ở ngoài cửa, trước khi đi, ông ấy cho tôi xem một bức ảnh chụp của mình. Trong đó có bốn người chụp ảnh chung, ngoài chú Hunter với vẻ mặt không được tự nhiên ra, còn có một đôi vợ chồng cùng một đứa trẻ nghịch ngợm. Người phụ nữ xinh đẹp có mái tóc vàng dài, người đàn ông với vẻ mặt hơi hằn vết nhăn có một đôi mắt màu xanh cực kỳ trong suốt, còn đứa trẻ cả người là bùn tiến mặt vào gần máy chụp ảnh trông rất quen thuộc.

“Trước kia, tóc cháu có màu vàng, đáng tiếc sau khi bị bệnh, màu tóc lại bị biến sắc.” chú đưa bức ảnh kia cho tôi “Di vật của bọn họ phần lớn đã bị thiêu hủy, thứ này cháu cầm đi.”

Tôi nhìn bức ảnh chụp kia hồi lâu, ghi tạc dung mạo của bọn họ trong lòng, sau đó lắc đầu nói với chú ấy: “Đây là của chú.” Miru Sylvia đã mất, món quà này tôi không thể nhận.

Miru-chan tóc vàng mắt xanh rất đáng yêu, cô ấy và đứa trẻ trong giấc mơ của tôi giống nhau như đúc. Ba năm trước đây, gia đình này đã hoàn toàn mất đi, bây giờ chỉ còn lại tôi là người kế thừa cái tên Miru Sylvia này. Liệu tôi có xứng với cái chức ‘người xuyên không’ hay không? Không truy tìm trí nhớ vốn có của chủ nhân thân thể, chưa bao giờ nghĩ tới muốn học tính cách hoạt bát của cô ấy để giúp cô ấy sống hết cuộc đời, không yêu những thứ cô ấy yêu, không hận những thứ cô ấy hận, cũng không vì cô ấy mà hoàn thành những chuyện mà cô chưa kịp làm, chắc chắn là tôi rất không xứng chức, ha ha.

“Miru từng có giấc mộng gì không?” Tôi nhẹ giọng hỏi chính mình.

Chú ấy hơi quay người lại, nhìn những đóa hoa đầy vườn của mình, tạm dừng một chút mới trả lời “Miru nói, cô ấy phải trở thành Hunter di tích giỏi như bà ngoại Nina của mình.”

“Đúng là một giấc mộng rất tuyệt vời.” Tôi dắt xe đạp đi “Cháu giúp cô ấy thực hiện.” sau khi chuyến đi này kết thúc, dù tôi chỉ còn sống thêm được một ngày, tôi cũng sẽ cố gắng thực hiện ước mơ của cô ấy.

Lữ hành dưới bánh xe đạp thật dài dằng dặc và cô đơn, tôi thích ngồi một mình ở quán ven đường ăn vặt, ngủ một đêm ở khách sạn nhỏ giá hai ngàn Geny, mua cái chìa khóa vòng có móc búp bê nhồi bông, mặt trời lặn thì ngắm mặt trời lặn, mặt trời mọc thì ngắm mặt trời mọc, rất nhiều lúc cả đêm quên ngủ vừa ngắm sao vừa cắn táo đỏ ba ngàn Geny một cân.

Dù thời gian đáng giá đến mức nào, tiết tấu bước chân của tôi vĩnh viễn sẽ không nhanh bằng tốc độ của một chiếc xe đạp, dù sao có chập đến mức nào thì cuối cùng vẫn sẽ đến đích.

Tôi phải hỏi sáu người mới đi đến con phố có lát đá màu xanh này, hai bên phố là các loại cây nhỏ mọc thưa thớt, tôi nhìn những người khách đi trên đường liền nở nụ cười như trút được gánh nặng, đã đến nơi rồi.

Con phố này rất nổi tiếng ở quanh đây, bởi vì con phố này không có ai định cư cả, từ đầu đường đến cuối phố chỉ có những mộ bia với các hình dạng khác nhau.

Ngẫu nhiên đi ngang qua vài người, gương mặt bọn họ trầm tĩnh và đầy tưởng niệm. Tôi có chút mệt mỏi dựng xe bên cạnh một gốc cây nhỏ, cũng không để ý có thể bị mất hay không. Lấy từ trong túi quần lấy ra một trang giấy có ghi các dãy số địa chỉ cần nhớ, từng bước từng bước chậm rãi đi từ dãy số đầu tiên đến dãy số cuối cùng.

Mộ bia có hình giá chữ thập màu trắng, là một mộ tập thể, trên mặt mộ bia có ghi “Bọn họ đang được an nghỉ”.

Tôi ngồi quỳ một chân, yên lặng đọc lên tên hai người ấy “Isora Sylvia, Sarah Brown.”

Ngồi mệt mỏi, tôi không sợ bẩn trực tiếp ngồi xếp bằng xuống đất, sau đó cười nhìn mộ bia hình giá chữ thập ngụ ý tôn trọng này, nói: “Xin chào, tôi tên là An Hân, ‘An’ trong ‘bình an’, ‘Hân’ trong ‘hân hoan’, kỳ thật tôi sớm nên đến đây thăm hai người, nhưng tôi không có trí nhớ của Miru trước kia, cũng không có ai ngả bài nói cho tôi biết mộ hai người ở đâu, tới tận bây giờ mới đến thăm hai người, đúng là rất thất lễ. Còn nữa, xin hãy tha thứ, ha ha, vì không thể gọi hai người là cha mẹ, bởi vì tôi có cha mẹ của mình, không biết tất cả Thiên Đường có tương thông với nhau hay không, không biết hai người có gặp được cha mẹ tôi hay không? Ha ha.”

Tôi cười khờ một lúc, lấy ngón tay gãi gãi má “Hẳn là Miru đang ở bên cạnh hai người, cô ấy rất đáng yêu, tuy rằng chưa gặp cô ấy, nhưng chắc chắn cô ấy cực kỳ đáng yêu. Sau khi tôi chết, chôn cô ấy ở bên cạnh hai người, phong cảnh của con phố này, tôi đã xem qua, điều kiện không tệ, thanh tịnh sạch sẽ, vị trí cũng rất tốt, ha ha a.”

Lại cười ngây ngô với mộ bia giá chữ thập một lúc, cười cười có chút xấu hổ, mất tự nhiên cuốn cuốn chân tóc màu xám bạc của mình “Ừm, lần này đến là muốn nói một chuyện cho hai người, Chrollo Lucifer, hai người có quen hắn không? Khụ, hẳn là không biết, dù sao hắn vẫn chưa nổi tiếng vì chưa biến thành tội phạm truy nã cấp A, hai người cũng có thể gọi hắn là Lance. Lần này đến...... Khụ.”

Tôi có chút chột dạ ho “Tôi đến để thay hắn xin lỗi, ha ha, tuy rằng cái thằng nhóc hư hỏng kia nói rằng cái chết của hai người không liên quan đến hắn, nhưng cho dù hai người không phải bị hắn giết, thì cũng không thể nào cái tên kia vô duyên cớ vô cớ mang theo đám con nhện chạy đến nhà hai người, cho dù không phải hắn động thủ, thì nhất định hắn cũng có cùng mục đích, giết người không thành nhưng cơ bản cũng có thể coi là phạm vào tội giết người. Ha ha, thật là, cái tên kia thật khiến tôi đau đầu, dù tôi bây giờ đột nhiên biến thành Siêu Xayda đánh thắng được hắn, có khi dù bị bóp chết, cái tên chết tiệt như hắn cũng sẽ không hối cải. Isora, Sarah, rất xin lỗi, không dám mơ tưởng được hai người tha thứ, nhưng tôi chỉ có thể thay hắn xin lỗi hai người.”

Tôi hơi buồn nhìn bầu trời hơi âm trầm, nhẹ giọng nói: “Meteorcity ác liệt hơn rất nhiều so với tưởng tượng, cũng hoàn toàn không thể thuyết phục được, cũng giống như người ngoài không thể lý giải được tại sao bọn họ không quý trọng sinh mệnh, bọn họ cũng không thể lý giải vì sao người ngoài lại coi trọng sinh mệnh như vậy. Lý do không phải tại bị ngăn cách như hai địa vực, mà là khoảng cách xa xôi giống như hai cái tinh cầu mà sinh ra hai tín niệm trái ngược nhau. Tôi cũng không muốn thay hắn giải vây, lỗi chính là lỗi, khổ là tôi luôn phải đau đầu vì hắn.”

Lòng tôi đau vì hắn hai bàn tay trắng, lòng tôi đau vì hắn không hiểu gì, lòng tôi đau vì hắn chết cũng không quay về.

“Hai người biết không? Lần đầu tiên nhìn thấy thằng nhóc này, trong ánh mắt hắn, tôi không hề thấy được một tia ánh sáng. Dù thế nào thì con người chúng ta đều hướng đến ánh sáng, đây là một bản năng, dù là tên điên cũng không thể phủ nhận. Tôi không dám tưởng tượng hắn đã biến bản thân mình thành một người vô cảm, không có hỉ nộ ái ố chân chính như thế nào, ngoài mặt nạ bắt chước người khác một cách cẩn thận ra, cái gì cũng không có, ngay cả sợ hãi, cũng không có. Đúng là con mẹ nó......”

Tôi cười tự giễu “...... đau lòng muốn chết.”

Bầu trời chậm rãi tối dần, gió thổi mang theo những chiếc lá rụng lăn đến bên chân tôi, yết hầu tôi có chút nghẹn ho, bình thản lấy tay lau vết máu bên miệng “Hiệu quả của thuốc càng ngày càng ngắn, à, rất xin lỗi.” thực sự rất xin lỗi.

Tôi đứng lên, cúi đầu nhổ mấy bụi cỏ dại bên mộ, nhổ một cây, nhẹ giọng nói một câu “Rất xin lỗi”, thành tâm thành ý xin lỗi.

“Thằng nhóc kia...... Khụ, rất có thể là cả đời cũng sẽ không học được câu ‘rất xin lỗi’ này, da mặt hắn dày đến mức không hiểu gì cả, à, dù hắn không có cha mẹ, nhưng trên thế giới này, không thể nào ngay cả một người thay hắn nói xin lỗi cũng không có đi, trẻ con không hiểu gì nhưng người lớn cũng đâu thể giả bộ không nhìn thấy, kỳ thật những chuyện tôi có thể thay hắn làm, cũng chỉ có chuyện này mà thôi. Không biết hắn có ăn cơm và ngủ đầy đủ hay không? Khả năng tự chăm sóc bản thân của hắn rất tệ. Thật sự rất xin lỗi.”

Nói ra câu ‘rất có lỗi’ này không phải là muốn xin được tha thứ, quyền lợi sinh tồn quan trọng hơn một câu nói xin lỗi trăm ngàn lần, tôi chỉ là tới xin lỗi.

Tôi chỉ là thay một người không hiểu xin lỗi đến xin lỗi hai người mà thôi.