Chú À Cưng Chiều Tôi Nhé

Chương 1363




Chương 1363

Tô Noãn Tâm gật đầu, cầm bánh mì gặm một cái: “Ừm, hương vị vẫn được”

So với trước đó chỉ ăn lương khô, ít nhất cái bánh mì này còn có vị bơ.

Đợi các cô ăn no xong, đã có người tới mua nô lệ.

Một người đàn ông nhìn vô cùng hèn mọn đước trước mặt mấy người phụ nữ lần lượt nhìn.

Thấy vậy, đa số phụ nữ đều rụt cổ.

Chỉ có một số ít không muốn tiếp tục ở chỗ quỷ quái này, muốn nhanh chóng bị bán đi.

Cái người phụ nữ nước ngoài kia cũng nhắc nhở bọn họ: “Không được để bị mua, đó là một kẻ tâm lý biến thái.

Ba người Tô Noãn Tâm rụt cổ lại, nhao nhao cúi đầu không dám nhìn nhiều.

Chẳng mấy chọn tên kia đã chọn được một người phụ nữ Việt gây yếu.

Đó là người đầu tiên nị mua.

Sau đó có một lão già hơn bảy mươi tuổi đến mua hai người phụ nữ Việt.

Hình như phụ nữ Việt rất được hoan nghênh ở đây.

Khó trách sẽ có đội ngũ chuyên buôn lậu phụ nữ.

Hơn nửa ngày, số phụ nữ đã vơi hơn phân nửa.

Chờ đến buổi tối, Tô Noãn Tâm mới biết được cái gì gọi là địa ngục trân gian…

Buổi tối chỗ này không buôn bán, mấy người trông coi chỗ này vọt thẳng đến bắt người…

Tô Noãn Tâm bụm mặt, run rẩy không dám nhìn.

Cái người phụ nữ ngoại quốc kia là người quen của chỗ này, rất nhiều người đều biết cô ta.

Gần như là vừa vào đã đi thẳng tới chỗ cô ta.

Cho dù người đầy thương tích cũng không được bỏ qua.

Tiếng thét, tiếng khóc chói tay vang lên không ngừng.

Trong đó có một người đưa tay ra bắt đám người Tô Noãn Tâm.

Người phụ nữ kia vội vàng chửi một câu thô tục, thu hút sự chú ý của tên kia.

Mấy người đàn ông làm nhục một người phụ nữ không ngừng.

Tô Noãn Tâm, Lan Bảo Khiết và Vương Đình bị dọa gần chết, không dám động đậy, co thể run lẩy bẩy không ngừng.

Tô Noãn Tâm biết một chút võ, nhưng ở đây có quá nhiều người, nếu tùy tiện ra tay đánh mà không thắng, kết quả sẽ rất thảm.

Cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ nước ngoài kia bị làm nhục mà không thể làm gì.

Cuối cùng đến nửa đêm rạng sáng, ác mộng kết thúc.

Người phụ nữ thoi thóp nằm trên mặt đất.

Tô Noãn Tâm nghẹn ngào đỡ cô ta lên.

Người phụ nữ khô khốc nói: “Bẩn..”

Tô Noãn Tâm lắc đầu, âm thanh nức nở nói: sạch sẽ, sạch hơn tất cả mọi người chúng tôi…”

“Bởi vì tôi cứu các cô sao?”

“Trong mắt tôi, cô rất “Không phải… bởi vì tâm hồn cô sạch sẽ, linh hồn cũng vậy…”

Người phụ nữ nghe vậy thì cười.

“Cô là người đầu tiên nói với tôi như vậy?”

“Vê sau sẽ có người nói, tất cả sẽ tốt hơn thôi”