Chú À! Đừng Nên Thế!

Chương 424: Cậu chỉ là so với tôi khiêm tốn hơn....




Gió bắc lạnh thấu xương, Đoàn Ngọc Tường bó chặt chăn mỏng, băng lãnh thấu xương.

Cô ta không thể tin nhìn người phụ nữ trước mắt, thân thể run run, nhưng mà một câu đều đã nói không nên lời, chỉ có sợ hãi thật sâu.

Trải qua chuyện xảy ra vừa rồi tại Thi Dịch, sự tự tin sau cùng của cô ta cũng bị đả kích tiêu tán, không còn có một tia ý chí chiến đấu.

Lúc này, cô gái bị mất hai cái răng của kia bỗng nhiên tiến lên một bước, hướng Đòan Ngọc Tường oán độc cười rộ lên, thấp giọng nói một câu.

Đoàn Ngọc Tường mạnh trợn to mắt, sợ hãi nói không ra lời.

"Tôi sẽ lại tới tìm cô." Cô gái kia nói xong câu này, bọc khăn trùm đầu, xoay người rời đi rồi.

Cô gái kia hẳn là trước đó đã nghiên cứu kỹ đường đi nước bước, lúc này quen thuộc, tránh được camera theo dõi, rất nhanh liền biến mất ở tại đường cái.

Đoàn Ngọc Tường ngơ ngẩn nhìn phương hướng cô ta rời đi, câu nói sau cùng kia giống như là ma chú một dạng, ở trong đầu cô ta phóng đại.

"Không!" Đoàn Ngọc Tường lui vào trong góc, cúi đầu nhìn đến quần áo rơi trên mặt đất, cúi người nhặt lên, cũng bất chấp sẽ bị người ta thấy, run rẩy mặc vào tại chỗ.

Một lúc sau, cô ta đem áo lông khẽ quấn, ba chân bốn cẳng chạy đi. Hoàn toàn quên chính mình đến tìm Tô Thi Thi, là muốn cầu xin cô đi để cho cô ta cùng Đoàn Chấn Ba gặp mặt một lần.

Mấy ngày hôm trước Đoạn Chấn Ba đột nhiên bị Bùi Dịch đón trở về Đoàn gia, từ đó về sau liền cùng các cô đoạn tuyệt liên hệ.

Đoàn Ngọc Tường hiện giờ đang làm tại một quán bar rất nhỏ, là tiểu thư tiếp rượu (tự hiểu đi ha, nghề nghiệp tế nhị ấy), thu nhập càng ngày càng kém. Hiện tại toàn bộ Bắc Kinh đều không có một công ty nào dám thuê cô ta, cô ta càng không có những đường ra khác.

Phương Thanh Hoa sống an nhàn sung sướng nhiều năm như vậy, từ đầu liền không có năng lực làm việc. Hai người không có thu nhập, chỉ có thể gởi gắm hi vọng ở trên người Đoàn Chấn Ba đã trở lại Đoàn gia.

Đoàn Ngọc Tường vừa chạy một bên vừa khóc, trong lòng đến dũng khí tức giận cũng đều không có.

Cô ta đã không còn là đại tiểu thư Đoàn gia kiêu ngạo kia rồi.

Đêm nay này toàn bộ, giống như là một vở hài kịch.

Người của Bùi Dịch rất nhanh liền điều tra ra Đoàn Ngọc Tường là bị một người phụ nữ thần bí lôi đi, mà người phụ nữ kia cũng là chính mình đi tới.

Ngày hôm sau chạng vạng, trong văn phòng tổng giám đốc tầng 20 của xây dựng Tiệp Khắc, Tần Phong bắt chéo hai chân, trên tay cầm một cái cốc có chân dài, nhấp một ngụm rượu đỏ, hướng Bùi Dịch nhìn qua: "Không điều tra ra cô gái kia là ai?"

Bùi Dịch ngồi ở sô pha bên kia, trên đùi đặt một máy tính, hai tay ở trên máy tính gõ, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên nói: "Nếu cậu có thể điều tra được, phỏng chừng có thể biết được người phụ nữ kia là ai."

Tần Phong xùy một tiếng: "Trùm thành kín mít như vậy, thấy rõ là ai thì đúng là thiên tài."

"Nếu biết Đoàn Ngọc Tường, như thế có thể với các người có quan hệ hay không? Hoặc là, chính là hướng về phía các người tới?" Tần Phong vẫn lại là lo lắng hỏi han.

Bọn họ vốn tưởng rằng cô gái kia là Phương Thanh Hoa, nhưng mà đã chứng thật, Phương Thanh Hoa tối hôm qua ở nhà đều không có đi ra ngòai.

"Không rõ ràng lắm. Người đã trốn đi, tạm thời không điều tra ra." Bùi Dịch rốt cục đem một phần văn kiện xử lý xong, khép lại Computer, nhàn nhạt nói.

Tần Phong nhíu mày: "Ở Bắc Kinh này còn có người của chúng ta tra không tới, cậu nói xem có kỳ quái hay không?"

Bùi Dịch biết ý tứ của Tần Phong, đứng lên đi đến bên quầy bar rót cho mình một ly rượu, xoay người lại nói: "Thời gian này, cậu nhiều vất vả chút."

Tần Phong động tác uống rượu ngừng một trận, sắc mặt đau khổ vô cùng: "Tôi hai ngày này muốn đi đến nhà trưởng bối bên kia cầu hôn, cũng không có rảnh rỗi như thế."

Bùi Dịch nhàn nhạt thoáng nhìn: "Nói giống như nhà người ta thực cho cậu đi cầu hôn vậy."

"Người đâu mà khó khăn nghìn trùng!" Tần Phong mặt đen.

Bùi Dịch một câu đâm trúng vào vết sẹo của anh. Anh quả thật rất muốn đi Ôn gia cầu hôn, nhưng anh nào biết đâu rằng, Ôn Ngọc khó trị, cha mẹ cô càng khó dụ hơn!

Nhất là vị cha yêu quý kia của Ôn Ngọc, Tần Phong nhức đầu vô cùng.

"Tôi quả thực hoài nghi tôi đời trước có phải hay không đem cha vợ của tôi hiếp xong rồi giết hay không, ông ấy làm sao có thể đối với tôi căm hận lớn như vậy?" Tần Phong thở phì phì nói, "Cậu không biết đâu, ông ấy nhìn thấy tôi, liền giống như nhìn thấy... Nhìn thấy dâm tặc một dạng!"

"Tôi!" Anh nói xong chỉ chỉ mặt mình, lòng đầy căm phẫn nói, "Dáng vẻ của tôi chính nghĩa như vậy, giống sắc lang sao? Giống ác ôn sao?"

Tần Phong nhớ tới cảnh tượng lần đầu tiên cùng Ôn Ngọc tới cửa đi gặp cha của cô, thân thể mạnh run run một phen.

Bùi Dịch tựa vào ở trên bàn làm việc, lúc anh đang nói chuyện vẫn lẳng lặng nhìn anh, ngẫu nhiên nhấp một ngụm rượu.

Cùng Tần Phong phát xong bực tức, anh nhìn chằm chằm người anh em tốt của mình vẻ mặt ỉu xìu, nghĩ nghĩ, kìm nén ra một câu: "Kiên cường chút."

"Phụt..." Tần Phong một ngụm rượu mới vừa ngậm trong miệng, trực tiếp văng lên.

"Cậu! Cậu!" Tần Phong đem ly rượu đặt ở trên bàn trà, chỉ vào Bùi Dịch hồi lâu, bỗng nhiên đổi giọng, gần như cầu xin nói, "Bùi Dịch, cậu liền giúp tôi cùng Thi Thi cầu cái tình, để em ấy đi làm công tác tư tưởng cho Ngọc đi?"

"Tôi thật sự là sắp điên rồi. Không phải chỉ là cưới vợ thôi sao, làm sao có thể khó khăn đến như thế!" Tần Phong suy sụp thất thiểu ngồi ở trên ghế sofa, hiển nhiên là thật sự cảm thấy cực kỳ buồn rầu.

Bùi Dịch nghiêm mặt, bình tĩnh nói: "Cái này, cần bàn bạc kỹ hơn. Thi Thi không chắc có thể sẽ giúp được."

"Em ấy rất nghe lời cậu nói, cậu nói em khẳng định giúp."

Bùi Dịch yên lặng nhìn Tần Phong, tuy là anh em quan hệ tốt, nhưng có chút lời nói anh vẫn lại là nói thẳng ra không nể tình.

"Cậu trước kia quá đào hoa, hiện tại là trừng phạt đúng tội. Muốn lấy vợ kết hôn, khẳng định khó khăn một chút." Bùi Dịch nói những lời này thời điểm, đặc biệt thật sự.

Tần Phong sửng sốt hai giây, lập tức hừ lạnh một tiếng, roạt từ trên ghế sofa đứng lên, tức giận bất bình: "Chúng ta đều giống nhau ngoạn chơi phụ nữ, sao đãi ngộ có thể khác biệt lớn như vậy? Cậu trước khi có Thi Thi, chơi đùa phụ nữ so với tôi không ít đi?"

"Cậu chẳng qua so với tôi khiêm tốn mà thôi." Tần Phong nói xong, bỗng nhiên nheo lại mắt, nguy hiểm nhìn Bùi Dịch, "Thi Thi có phải không biết cậu trước kia tình nhân..."

Đang nói lập tức im bặt. Tần Phong trong lòng hồi hộp, lườm mắt qua nhìn, chỉ thấy Bùi tổng sắc mặt đen.

Ngay sau đó, anh đã bị đuổi ra văn phòng.

Bên trong truyền đến giọng của Bùi Dịch nhàn nhạt: "Cậu dám để cho gia đình tôi xảy ra nguy cơ, tôi liền khiến cho cậu cả đời cô độc."

"A... Tôi cũng không muốn cùng cậu làm ông lão cô độc đâu." Tần Phong run run một phen, quay đầu rời đi.

Hai người đôi khi nhìn qua tranh cãi thật gay gắt, nhưng cảm tình càng ngày càng tốt. Tần Phong cảm tình quả thật gặp phiền toái, Bùi Dịch đang cân nhắc, trở về có nên cùng Thi Thi gợi ý một chút hay không, để cho cô giúp đỡ một chút.

Chỉ là không được một lát nữa, di động của Bùi Dịch thu được một tin tức chấn kinh, là Tô Thi Thi nhắn tin với Ôn Ngọc.

Bùi Dịch mở ra nhìn thoáng qua, trên mặt không chút thay đổi, chỉ là khóe miệng chậm rãi nhếch lên, lộ ra một tia khí tức nguy hiểm.

"Ngọc, tôi lái xe ra ngoài bất tiện, cô có thể đến bên ngoài viện cho tôi không?"

"Thi Thi, cô thật sự muốn rời nhà trốn đi?"

"Nói bậy! Tôi là đi tìm bà nội tôi, không phải rời nhà trốn đi. Chuyện này ngàn vạn lần đừng để bị Bùi Dịch biết. Tần Phong cũng không thể nói!"

"Hiểu rõ. Thi Thi, nếu không tôi với cô cùng nhau rời nhà trốn đi đi."

Bùi Dịch không tiếp tục nhìn xuống nữa, chụp màn hình, chia sẽ cho Tần Phong, sau đó đem di động nhét vào trong túi quần. Xoay người, đem đồ đạc thu dọn xong, không nhanh không chậm rời khỏi văn phòng.

Tô Thi Thi còn không biết, Bùi Dịch ở trong điện thoại di động của cô cài đặt phần mềm cảnh báo, chỉ cần cô trong lúc trò chuyện có chữ liên quan đến chuyện rời nhà trốn đi, sẽ hướng Bùi Dịch báo nguy.

Bùi tiên sinh đối với Tô tiểu thư lần trước rời nhà trốn đi quả thật giữ kín như bưng, nơi chốn phòng bị.

Mọi người ngủ ngon. Mai hơi bận sợ ko có chương, mọi người đùng chờ 😊😊😊😊😊😊

Có ai nói cho tui biết là tại sao đăng từ 23:00 mà giờ chưa có thông báo ko 😭😭😭😭😭😭