Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)

Chương 1356: Anna Và Mèo Con




Cố Thanh Sơn nói: "Bọn họ là người của quân đoàn Hỗn Loạn, đúng là trở về từ quá khứ."

"Vào lúc thế giới Tháp Cao bị hủy diệt, chúng ta và quân đoàn Hỗn Loạn của Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả đánh mấy trận, hai bên đều không thể làm gì được đối phương."

"Mèo Con và Anna ở trong đội ngũ của chúng ta, đồng thời sắp quay trở về đây tìm tôi."

"Kết quả, chuyện này bị Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả biết được, cho nên Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả và Ma Long bố trí Mèo Con và Anna giả mạo của bọn chúng vào, tìm tới tôi trước một bước, hòng dẫn chúng ta vào bẫy."

Mọi người nhìn chằm chằm vào hai người dưới đất.

Chỉ nhìn bên ngoài, hai người đúng là Anna và Mèo Con.

Laura nhịn không được nói: "Các ngươi còn dám tiếp tục giả mạo người của bọn ta? Mau biến trở về diện mạo vốn có của các ngươi đi!"

Hai người kia đành phải giải trừ thuật pháp trên người.

—— rõ ràng là hai tên đàn ông cường tráng.

Hai cô gái xinh đẹp duyên dáng, lại là hai người này biến thành.

Mọi người nhìn bọn họ, từ lông mũi lộ ra ngoài đến hàm răng còn dính rau hẹ kia, rồi lại nhìn những hình xăm trên thân thể để trần.

—— Trên khắp người bọn họ, một kẻ thì xăm hình hoa hồng, kẻ khác là hình hoa bách hợp.

Mọi người im lặng trong một thoáng.

Cuối cùng, Diệp Phi Ly nhỏ giọng nói: "Hai đóa hoa kia... Các ngươi là anh em à?"

"Anh trai thật tinh mắt." Người đàn ông có râu quai nón nở nụ cười nịnh nọt, cúi đầu khom lưng nói: "Các vị, bọn ta cũng không muốn giả làm phụ nữ, nhưng thần linh đã lên tiếng, bọn ta là bị ép mà, tha cho bọn ta đi."

"Đúng vậy đúng vậy, xin các vị cho bọn ta một đường sống." Một tên khác mặt mũi đầy sẹo mụn nói.

Laura nói lầm bầm: "Chẳng biết tại sao... Em càng muốn giết chết bọn họ..."

Lúc này tất cả mọi người giật mình.

Bên trong dòng chảy hỗn loạn của hư không tối đen, gió bắt đầu nổi lên kịch liệt.

Lại có thứ gì đang từ nơi không thể đoán trước nhanh chóng đi tới.

Chẳng lẽ là quân cứu viện của hai người này?

Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ.

Đại Ca trải qua một quãng thời gian nghỉ ngơi, khôi phục không ít thể lực, bây giờ lập tức lấy cây đinh ba màu đen từ phía sau lưng ra, một tay cầm đinh ba, một tay nâng sách, nói về phía hư không:

"Nếu như là kẻ địch, tôi ra tay trước."

"Được, chúng tôi ở phía sau anh." Cố Thanh Sơn nói.

Bọn họ nhanh chóng chuẩn bị sẵn sàng đón địch.

Thời gian vài hơi thở thoáng một cái đã qua.

Hai cái bóng bỗng hiện ra từ hư không, trong nháy mắt xuất hiện trên phi thuyền Kinh Cức.

So với hai tên đàn ông vừa rồi kia, người lần này tới càng nhanh!

Mọi người nhìn lại ——

Một thiếu nữ tóc đen xinh đẹp cầm lưỡi liềm cán dài trong tay, toàn thân tản ra hơi thở thần bí.

Một thiếu nữ tai mèo xinh đẹp mặc bộ áo với đường nét tôn lên cơ thể, váy dài, vớ đen.

Anna.

Mèo Con.

Không ngờ lại là các cô ấy!

Hai người dường như đi hơi gấp, trên thân thể cũng có một vài vết thương.

"Khát muốn chết!" Anna kêu lên.

Cô tiện tay vứt lưỡi liềm màu đen trên mặt đất, băng qua đám người, đi đến trước bàn ăn, mở một bình rượu ra, uống ừng ực ừng ực.

Mèo Con cũng lớn tiếng nói: "Xuyên qua không gian liên tục, mệt mỏi quá!"

Cô tìm cái ghế dựa, đặt mông ngồi lên, thở dốc tựa lưng vào ghế ngồi.

"Cố Thanh Sơn, làm chút đồ ăn lót dạ đi, trên đường em chạy tới đây đã tiêu hao hết thể lực, cần phải bổ sung năng lượng." Mèo Con nói.

Mấy người ở đó quay sang nhìn nhau.

Cố Thanh Sơn vỗ túi trữ đ vật, lấy ra một chút đồ ăn lót dạ, bày lên mâm, nhẹ nhàng đặt trước mặt Mèo Con.

Mắt Mèo Con sáng rực lên, vội vội vàng vàng cầm hai miếng, há miệng bắt đầu ăn.

Cố Thanh Sơn ngồi bên cạnh cô, chậm rãi nói: "Ăn chậm một chút, không cần vội."

"Chịu thôi, không sửa được, hơn nữa anh trai em ăn còn nhanh hơn."

Mèo Con vừa ăn vừa nói.

Cố Thanh Sơn cười lên, bất đắc dĩ lắc đầu.

Mèo Con và Barry từng trải qua rất nhiều năm cực khổ, thường xuyên chịu đói, cho nên vừa nhìn thấy đồ ăn là lập tức phải cho vào miệng, nếu không sẽ bị đối phương cướp đi.

Lúc này, ở giữa hai cô gái đột nhiên xuất hiện một cái đồng hồ báo thức màu trắng.

Bên trên đồng hồ báo thức, kim phút của đồng hồ nhích chầm chậm từng chút một.

Một loạt tiếng máy móc từ bên trong đồng hồ báo thức vang lên: [Chú ý! Chú ý!]

[Các ngươi còn dừng ở đây được ba phút!]

Hai cô gái nghe xong, gấp gáp hơn hẳn.

"A... Đây là cái gì?" Cố Thanh Sơn hỏi hai cô gái.

Anna nhanh chóng nói: "Chúng tôi trở về từ quá khứ để đưa tin cho anh, nhờ có cái đồng hồ báo thức này mới có thể tìm thẳng đến chỗ anh. Thời gian của đồng hồ báo thức kết thúc là chúng tôi phải lập tức quay về."

Mèo Con nói tiếp: "Cho nên chúng tôi phải tranh thủ thời gian!"

Hai cô gái nói xong cũng không để ý tới Cố Thanh Sơn nữa.

Mèo Con ăn như hổ đói, tốc độ ăn uống tăng lên mấy lần.

Anna thì uống sạch hết một bình rượu, sau đó “loảng xoảng” một tiếng vứt bình rượu trên mặt đất rồi đưa tay mở tiếp một bình khác, tiếp tục ừng ực ừng ực rót vào trong miệng.

Mọi người: "..."

Diệp Phi Ly nói nhỏ: "Không phải các cô ây đến đưa tin sao?"

Laura nói nhỏ: "Đúng, các cô ấy nói như vậy."

Cố Thanh Sơn lại nhẹ nhàng thở ra, khua tay nói: "Không cần tiếp tục đề phòng."

Đám người thu vũ khí lại.

Một phút trôi qua…

Một phút rưỡi...

Mèo Con vừa ăn, vừa nghiêm mặt nói:

"Anna, thời gian không còn nhiều rồi, nói chuyện chính!"

Anna đành phải buông bình rượu thứ hai xuống, cất toàn bộ bình rượu còn lại trên bàn vào không gian của mình.

Làm xong những việc này, cô mới xoay người, đi tới ôm Cố Thanh Sơn rồi nói: "Bọn tôi trở về là muốn truyền lại một điều —— Khoan đã, hai người này là người một nhà sao?"

Cô cảnh giác nhìn hai gã đàn ông trên mặt đất.

"A, vừa rồi bọn họ giả mạo các cô, muốn dẫn bọn tôi vào bẫy." Cố Thanh Sơn nói.

Lông mày Anna nhíu lại.

"Bổn tiểu thư là Tử Thần, người giả mạo Tử Thần chắc chắn phải chết." Cô nói.

Hai gã đàn ông kia lập tức nghoẹo đầu, không còn hơi thở.

Bọn họ chết rồi.

Lúc nàyAnna mới quay đầu lại, nói với Cố Thanh Sơn: "Trong thời điểm quá khứ kia, chúng ta giao chiến với quân đoàn Hỗn Loạn vô số lần, có thắng có bại, đánh tới lúc tất cả đồ tiếp tế đều dùng hết mà vẫn không thể nào thắng hoàn toàn được."

Mọi người giật mình.

—— Chẳng trách hai người này giống như quỷ đói đầu thai.

Anna tiếp tục nói: "Có mấy lần rõ ràng chúng ta sắp thắng, nhưng cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc, chủ yếu là vì Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả —— chúng ta đã tìm hết mọi biện pháp nhưng vẫn không thể giết chết nó."

"Thanh Sơn, anh còn đang chủ trì trận đấu, không thể rời khỏi chiến trường, càng không cách nào quay về khoảng thời gian này để gặp mình, cho nên anh muốn chúng tôi trở về nói với chính anh một chuyện."

Cố Thanh Sơn hỏi: "Tôi muốn nói cho tôi biết cái gì?"

"Không thể nào giết chết hẳn Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả, nó có thể hấp thụ linh hồn người khác để hồi phục bản thân."

"Cho nên đừng vội trở lại quá khứ, trước hết phải tìm được thứ đồ kia."

"Thứ gì?" Cố Thanh Sơn hỏi.

Anna bất mãn nói: "Anh không biết bản thân anh cẩn thận lắm à? Anh đâu có nói rõ với tôi là cái gì, chỉ nói cho tôi là anh giữ mảnh vỡ của thứ đó."

Mảnh vỡ!

Cố Thanh Sơn nhớ lại một chuyện trước đây.

Trong thoáng chốc, giọng nói của Người tạo vật của Đất lại quanh quẩn bên tai hắn:

"Khi ngươi cầm mảnh vụn này, lập tức có thể cảm ứng được vị trí của thanh trường mâu."

"Hãy cầm lấy nó, nó sẽ dẫn ngươi đi tìm kiếm thanh trường mâu này—— Ta không thể nói được là vì sao, nhưng ta luôn cảm thấy nó là thứ mấu chốt để có thể đánh gục Linh Hồn Tiêm Tiếu Giả."

"Tất cả hy vọng, đều bắt đầu từ nơi đó."

"Thời gian... đã gấp lắm rồi."

Cố Thanh Sơn tỉ mỉ nhớ lại, ở bên kia, đồng hồ báo thức màu trắng đột nhiên hét rầm lên:

[Năm giây cuối cùng!]

Anna đỏ mặt, hôn một cái lên mặt Cố Thanh Sơn ngay trước mặt mọi người.

Mèo Con thì vội vội vàng vàng đóng gói mớ đồ ăn còn lại.

[Đến giờ!]

Đồng hồ báo thức phát ra tiếng kêu chói tai.

Bụp —— ——

Hai cô gái biến mất trong nháy mắt.

Mọi người: "..."

Diệp Phi Ly khoanh tay nói: "Rốt cuộc chuyện này là thế nào vậy..."