Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)

Chương 1491: Vấn Đề Lớn




“Đúng.” Hai người đồng thanh nói.

Chỉ có một đám mây.

Hoàn cảnh chán ngắt khổ sở như vậy, ai mà muốn đến sinh sống ở một thế giới kiểu này chứ?

Cố Thanh Sơn suy nghĩ một hồi, sau đó xắn tay áo lên, nói: “Để ta thử xem, trước tiên các ngươi hãy cho một người đủ tư cách đầu thai vào Thiên Cung đến đây đã.”

Bạch Chước lấy ra một chiếc đĩa ngọc, nhìn lướt qua rồi nói: “Có một tu sĩ Nhân tộc hi sinh trong trận chiến đấu với yêu quỷ, sau khi chết có tư cách đầu thai vào Thiên Cung và Atula giới, lúc này còn đang do dự... Ta đưa y đến đây trước nhé?”

“Được.” Cố Thanh Sơn nói.

Bạch Chước đánh vào đĩa ngọc, khiến phát ra một tia sáng.

Chỉ nghe “xoạt” một tiếng, một nam tu xuất hiện ở trước mặt ba người.

Y quan sát bốn phía, nghi ngờ nói: “Nơi này là...”

Cố Thanh Sơn bày ra vẻ oai phong lẫm liệt, tiến lên một bước, nói: “Đạo hữu, chúc mừng ngươi.”

"Chúc mừng ta?" Tu sĩ nói.

Cố Thanh Sơn chắp tay trước ngực, thi lễ rồi cung kính nói: “Đúng, ngươi vốn là Tam Thập Tam Thiên Linh Cảm Uy Vũ Chấn Thiên Đại Đế, bởi vì lo lắng cho nỗi khổ của chúng sinh nơi hạ giới mà dấn thân xuống phàm gian, trải qua rất nhiều kiếp nạn, hôm nay viên mãn trở về.”

Tu sĩ ngây người.

Cố Thanh Sơn lại nói: “Xin mời đạo hữu trở về Thiên giới, từ nay về sau chấp chưởng Thiên Cung, chấn nhiếp Lục Đạo.”

“Chấp chưởng Thiên Cung... Chấn nhiếp Lục Đạo...”

Tu sĩ nhỏ giọng lặp lại hai câu này, nhìn xung quanh một chút.

Mây mù lượn lờ.

Thiên Cung.

Y thở dài một tiếng, khàn giọng nói: “Được! Được! Được! Ta, Tam Thập Tam Thiên Linh Cảm Uy Vũ Chấn Thiên Đại Đế rốt cuộc đã trở về Thiên giới.”

.....

“Ngươi vốn là Cửu Thiên Tiên Nữ Dao Quang, bởi vì lo lắng cho nỗi khổ của chúng sinh nên mới dấn thân xuống phàm gian, trải qua rất nhiều kiếp nạn, hôm nay viên mãn trở về.”

“Kế tiếp.”

“Xin mời Ngũ Giới Tịnh Đàn Thần Sứ trở về Thiên giới, từ nay về sau chấp chưởng Thiên Cung, chấn nhiếp lục đạo.”

“Khoan đã! Bọn họ đều làm tiên làm thánh, vì sao ta lại chỉ là sứ giả?”

Cố Thanh Sơn thấp giọng nói: “Cũng không trách sứ giả đại nhân quên mất. Thật ra, tất cả mọi lợi ích trong lục đạo, sứ giả đại nhân là người đầu tiên hưởng dụng. Đây là phẩm cấp dễ chịu và được lợi nhất trong Thiên Cung.”

Người nọ ngầm hiểu, thúc giục: “Đã như vậy, mau nhận ta nhập Thiên Cung.”

“Được.”

“... Kế tiếp!”

“Đạo hữu, ngươi vốn là Tam Giới Đệ Nhất Thánh Vương, bởi vì lo lắng cho nỗi khổ của chúng sinh dưới hạ giới nên mới dấn thân xuống phàm gian, trải qua rất nhiều kiếp nạn, hôm nay viên mãn trở về.”

“Kế tiếp!”

...

“Cũng kha khá rồi nhỉ.” Cố Thanh Sơn hỏi.

Bạch Chước và Thường Ngộ Lễ choáng váng.

Chỉ mới qua một lúc, bảy tám chục người đã tiến vào Thiên Cung.

Có những người này gia nhập, Thiên Cung bắt đầu rung động.

Mây mù dần dần ngưng tụ, từ từ biến đổi hình dạng, tạo thành một Thiên Cung thực sự.

Âm thanh ong ong kỳ diệu truyền tới.

Bạch Chước giật mình.

"Cố đạo hữu, núi thần đã hiểu rõ biện pháp của huynh rồi, nó rất hài lòng về chuyện này." Bạch chước nói.

Cố Thanh Sơn cười nói: “Vậy chúng ta đã làm xong một việc... Chỉ phải giải quyết hai vấn đề đã hoàn thành Tu Di Sơn kiếp, buôn bán như vậy rất có lời.”

Bạch Chước vỗ tay, sau đó nói với Thường Ngộ Lễ: “Học theo một chút đi.”

Hai người biến mất khỏi Thiên Cung trong nháy mắt.

Thường Ngộ Lễ vốn là sứ giả phụ trách chiêu mộ người cho Thiên Cung, bị Bạch chước nói một câu, tất nhiên là trên mặt không nén nổi tức giận.

“Hừ, chuyện đơn giản như vậy mà còn phải học sao... Chỉ là ta không nghĩ tới mà thôi.” Hắn ta lẩm bẩm.

Bỗng nhiên, phía sau có người vỗ vỗ vai hắn ta.

Thường Ngộ Lễ quay đầu nhìn lại, hóa ra là hai người mới gia nhập Thiên Cung cách đây không lâu.

"Sao thế?" Thường Ngộ Lễ hỏi.

Một người nói: “Ta là Tam Thập Tam Thiên Linh Cảm Uy Vũ Chấn Thiên Đại Đế.”

Người còn lại nói: “Ta là Cửu Thiên Thập Địa Tối Thắng Huyền Tôn.”

Hai người đồng thanh nói: “Rốt cuộc ai trong chúng ta có địa vị cao hơn?”

Thường Ngộ Lễ ngây người.

Chỉ thấy ở phía sau hai người này, “Ngũ Giới Đại Tôn Giả”, “Tam Giới Đệ Nhất Thánh Nhân”, “Nam Thiên Môn Tiên Đại Vương” cũng đồng thời nhìn sang, muốn nghe một tiếng xác nhận.

Thường Ngộ Lễ dùng tay áo chấm chấm mồ hôi trên trán, miễn cưỡng cười nói: “Hai vị... chờ một chút, ta tìm người tới giải đáp.”

“Vèo” một tiếng.

Cố Thanh Sơn lại xuất hiện.

“Sao lại kêu ta trở về?” Hắn hỏi.

Thường Ngộ Lễ như được đại xá, đi lên phía trước, hạ thấp giọng kể lại chuyện vừa rồi.

Cố Thanh Sơn nhìn về phía đám người kia, lông mày nhướn lên, nói: “Địa vị của người nào cao hơn, loại chuyện như vậy thì phải đánh một trận mới biết được mà, không phải à?”

Mọi người giật mình suy nghĩ lại.

Đúng vậy...

Nếu như ngươi không đánh lại ta, dựa vào cái gì mà địa vị lại cao hơn ta?

Cố Thanh Sơn bổ sung: “Nhưng có điều, mọi người đều là tiên nhân, ngày sau ngẩng đầu không gặp thì cúi đầu cũng gặp, cứ đánh đánh giết giết như vậy chẳng phải là đánh mất thân phận tiên nhân?”

“Ta kiến nghị, các ngươi cùng nhau kiến tạo Thiên Cung, ai ra sức nhiều hơn, đương nhiên Núi thần sẽ cất nhắc người đó cao hơn một chút. Ngươi nói có đúng hay không, Núi thần Tu Di?”

Trong thiên địa phát ra một âm thanh rung động kỳ diệu, giống như đồng ý lời Cố Thanh Sơn nói.

Trong mây mù, một đĩa ngọc dần dần ló ra, trên mặt viết đầy các loại nhiệm vụ kiến tạo và công đức.

Mấy thứ này đều có chính quả tương ứng, nếu như hoàn thành, không chỉ Thiên Cung sẽ nhanh chóng được xây dựng nên, mà mọi người cũng dần dần thoát khỏi thân thể phàm tục, trở thành cư dân Thiên giới.

Về phần trở thành tiên nhân chân chính...

Còn kém xa lắm.

Mọi người đều nhìn đĩa ngọc, chọn nội dung thích hợp để hoàn thành.

Không ai gây chuyện nữa.

“Không có chuyện gì nữa, ta đi trước một bước.” Cố Thanh Sơn nói với Thường Ngộ Lễ.

Thường Ngộ Lễ thở phào một cái, nhìn dáng vẻ thản nhiên của Cố Thanh Sơn, không nhịn được hỏi: “Cố đạo hữu, trước kia huynh làm gì?”

Cố Thanh Sơn nghiêm mặt nói: "Kiếm tu."

“Ta chưa bao giờ thấy kiếm tu như vậy...”

...

“Vấn đề nhỏ đã giải quyết, bây giờ còn lại vấn đề lớn.” Bạch Chước nói.

“Nói nghe một chút xem.” Cố Thanh Sơn nói.

“Thật ra Núi thần cũng không muốn xếp đặt ra lục đạo như vậy, đây hoàn toàn là chuyện bất đắc dĩ.”

"Sao lại nói thế?"

“Núi thần bị hao tổn nguyên khí suốt một thời gian dài, trong phút chốt không thể hồi phục lại ngay được. Núi thần thiếu nguyên lực thế giới để duy trì một Lục Đạo Luân Hồi bình thường.” Bạch Chước nói.

Cố Thanh Sơn nói: “Nguyên lực thế giới? Sợ rằng ta cũng không có cách nào.”

Bạch Chước nói: “Huynh đừng vội nói vậy. Thật ra, vốn dĩ những mảnh vỡ thế giới ở bên ngoài thành Thiên Trụ đều có thể hòa làm một thể với Núi thần, đáng tiếc sau khi Thiên Trụ gãy, chúng nó không thể dung nhập với Núi thần nữa, nên mới trì hoãn tới tận bây giờ.”

“Hiện tại Thiên Trụ đã tốt rồi mà.” Cố Thanh Sơn nói.

“Những thế giới đó đã quá mức suy yếu, cần phải nghĩ biện pháp dẫn chúng nó lên Núi thần.” Bạch Chước nói.

Cố Thanh Sơn nghiêm túc hỏi: “Chúng nó đều có ý chí riêng của bản thân, sau khi dung hợp sẽ không ảnh hưởng lẫn nhau à?”

Bạch Chước nói: “Sẽ không. Thật ra chúng nó cần một nơi có thể yên ổn dừng chân, bằng không chỉ có thể lang thang khắp nơi, kéo dài hơi tàn.”

Cố Thanh Sơn im lặng.

Đúng vậy, thật ra những ý chí còn sót lại của thế giới kia rất mong muốn chúng sinh tiến vào thế giới của bọn chúng để kéo dài thời gian tồn tại.

Bọn chúng buôn bán bên ngoài thành trì, hy vọng thu được bảo vật có sức mạnh cường đại, chỉ để có thêm được một chút sức mạnh.

Chúng nó ở trong vùng hoang dã không người thăm hỏi, tự mình sưởi ấm cho nhau.

Cố Thanh Sơn liền lên tiếng: “Được, nếu quả thật là như vậy, ta sẽ đón bọn chúng.”

Bạch Chước nói: “Chờ một chút, mấy ý chí thế giới và bản nguyên thế giới còn sót lại đó không thể chứa đựng trong vật gì được, huynh định dùng cái gì dẫn chúng nó tới?”

Cố Thanh Sơn liếc mắt nhìn Bạch Chước.

Bạch Chước không hiểu ra sao.

“Được rồi, nếu như là việc khác thì ta không dám bảo đảm, nhưng việc này tìm ta chính là tìm đúng người rồi đấy.” Cố Thanh Sơn vỗ tay một cái, tiếp tục nói: “Đưa ta xuống phía dưới.”