Chư Giới Tận Thế Online (Ngày Tàn Của Thế Giới)

Chương 1493: Thần Thông Tu Di Biến Dị




Đám mây bốn phía tản ra.

Thiên địa giao cảm, một sức mạnh vô danh tự nhiên sinh ra.

Cố Thanh Sơn đứng ở đỉnh núi Tu Di, lẳng lặng cảm thụ được một cỗ sức mạnh vô hình cuồn cuộn trên bầu trời.

Đây là lực lượng của Núi thần!

Nó yêu cầu Cố Thanh Sơn làm hai chuyện.

Cố Thanh Sơn đều đã làm xong rồi.

Hiện tại, Núi thần chuẩn bị thực hiện lời hứa.

Chỉ thấy trên Giao diện Chiến Thần, dóng chữ nhỏ nhanh chóng xuất hiện:

[Ngài giúp đỡ Thiên Cung bổ sung lượng nhân khẩu đầu tiên, lại giúp đỡ Núi thần Tu Di thu hoạch đầy đủ nguyên lực thế giới.]

[Tù giờ trở đi, Núi thần Tu Di hoàn toàn khôi phục lại tình trạng vận hành bình thường.]

[Núi thần Tu Di căn cứ vào danh cách ‘Miêu vương’ của ngài, thăng thần thông Tự Tại ‘Quất Chi Sơn’ của ngài thành thần thông Tu Di thích hợp với ngài nhất, xem như là báo đáp cho việc làm lần này của ngài.]

[Thần thông Tự Tại của ngài: Trấn Tà – Quất Chi Sơn chuẩn bị tiến hóa.]

[Núi thần đã quen trao đổi với ngài thông qua trường thương của ngài, hãy cứ tiếp tục như vậy, cầm Chân Xích Ma Thương đợi Núi thần liên hệ với ngài.]

Cố Thanh Sơn lấy Chân Xích Ma Thương ra, nắm trong tay.

Chỉ thấy cỗ sức mạnh vô hình trên bầu trời giáng xuống, lượn lờ trên trường thương, sau đó vọt vào trong thân thể Cố Thanh Sơn.

“Ôi...”

Cố Thanh Sơn toàn lực tiếp nhận sức mạnh do Núi thần rót vào.

Bỗng nhiên hắn phát hiện, luồng sức mạnh vô hình trên trường thương đang dần dần tản ra những tia sáng nhỏ vụn.

Trên Giao diện Chiến Thần lập tức hiện lên một hàng chữ:

[Những tàn hồn của chư giới đang chúc phúc ngài, chúng nó cảm kích tất cả những gì ngài đã làm cho chúng nó.]

[Thần thông Tu Di của ngài nảy sinh biến hóa.]

[Xin đợi năm giây, thần thông của ngài sẽ hoàn thành tiến hóa triệt để.]

[Năm.]

[Bốn.]

[Ba.]

[Hai.]

[Một.]

[Hoàn thành.]

[Thần thông Tự Tại của ngài đã tiến giai lên thần thông Tu Di.]

[Đặc biệt nhắc nhở: Bởi có chư giới chúc phúc, nên thần thông đã biến dị.]

[Căn cứ vào danh cách của ngài, ngài chiếm được thần thông Tu Di sau đây:]

[Hóa Thân Quất Hoàng (biến dị).]

[Khi ngài sử dụng thần thông này, ngài có thể hóa thân thành Quất Hoàng, thu được năng lực sau.]

[Hấp Thu Lực Lượng: Ngài sẽ không hấp thu sức mạnh linh hồn bản nguyên từ hư không nữa, mà thông qua ăn uống và thôn phệ, ngài lấy được sức mạnh linh hồn bản nguyên gấp bội.]

[Dạ Mị Quỷ Ảnh: Khi màn đêm buông xuống, ngài có thể kết nối với vật phẩm siêu phàm này. Sau khi nhận được sự đồng ý của bọn họ, ngài có thể mượn dùng một năng lực nào đó của bọn họ, mỗi đêm một lần.]

Cố Thanh Sơn nhìn phần giải thích cho “Dạ Mị Quỷ Ảnh”, chỉ cảm thấy tim mình bỗng đập mạnh một cái.

Sức mạnh của Núi thần Tu Di, lại thêm lời chúc phúc đến từ những thế giới bị tàn phá, nhất định đã hình thành năng lực này.

Cố Thanh Sơn quan sát phía dưới núi.

Tạm thời những người khác còn chưa lên tới đỉnh núi.

Lúc này không còn ai khác ở đây, trong lòng hắn hơi ngứa ngáy, nhịn không được mà phóng ra thần thông “Hóa Thân Quất Hoàng”.

Một con mèo quýt đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh núi.

Mèo quýt nhìn đuôi, tư thái, móng vuốt, rồi sờ sờ từ lỗ tai đến râu mép của mình, từ từ híp mắt lại.

Đây là Quất Hoàng sao?

Đâu có khác gì đâu nhỉ.

May mà thần thông thay đổi...

Mèo quýt nhìn sắc trời một chút.

Lúc này trời mới sẩm tối, nhưng qua hoàng hôn rồi nên cũng được xem là ban đêm.

Mèo quýt xòe móng vuốt ra, giơ lên không trung kêu: “Meo meo meo meo meo meo...”

Giây lát.

Giữa không trung truyền đến âm thanh vù vù nghe có vẻ hứng thú.

Duy Tôn đồng ý!

Mèo quýt nhận được sự đồng ý của nó, phát động Tu Di Thần Thông – Dạ Mị Quỷ Ảnh.

Nó dần dần dung nhập vào màn đêm, triệt để biến mất.

Mèo quýt ngồi chồm hổm dưới đất, nhìn lại người mình một cái.

Nó cũng không nhìn thấy bản thân mình.

Mèo quýt bắt đầu chạy từ từ.

Những nơi nó chạy qua, không hề để lại dấu vết gì.

Như vậy cũng không có bất kỳ ai phát hiện ra hành tung của nó.

Mèo quýt khẽ gật đầu.

“Ngọc Không Tỳ Vết” mượn dùng này rất thú vị.

Ngoại trừ cái này, “Dạ Mị Quỷ Ảnh” cũng rất khác với “Bách Đăng Minh” của Duy Tôn.

“Bách Đăng Minh” có thể mượn dùng sức mạnh của kẻ địch, nhưng chỉ hạn chế một lần.

“Dạ Mị Quỷ Ảnh” lại là mượn dùng sức mạnh của vật phẩm siêu phàm, có thể dùng suốt đêm.

Méo quýt dứt khoát đi bộ một vòng quanh đỉnh núi, lĩnh hội công dụng kỳ diệu của thần thông.

Nếu như có thể dung nhập vào bóng đêm một cách triệt để, sẽ thuận lợi làm rất nhiều chuyện.

Phương thức chiến đấu của bản thân cũng sẽ có những thay đổi mới.

Thần thông Tu Di quả nhiên kinh người, tuy rằng thoạt nhìn không có gì khác với thần thông Tự Tại, nhưng đúng là tốt hơn nhiều!

Mèo quýt vừa nghĩ vừa cất bước về phía trước.

Một khắc nọ, nó đột nhiên dừng lại, thân thể lui về sau.

Lúc này mèo quýt đang đứng ở mặt trái đỉnh núi, ngay trước một tảng đá trên vách núi.

Nó quay đầu nhìn hư không bên ngoài vách núi.

"Meo meo!"

Mèo quýt cúi đầu kêu một tiếng, biểu cảm trở nên nghiêm túc.

Ngay lúc đó, đột nhiên nó phát hiện ở ngoài vách núi lại có một chút linh lực nhẹ nhẹ dao động.

Kỳ quái, đây hình như là linh lực pháp quyết của Bách Hoa Tông...

Mèo quýt chỉ trầm tư chốc lát, rồi bỗng nhớ lại tình cảnh độ kiếp lần trước.

Lúc đó mình đi trước.

Lẽ nào sư tôn phát hiện gì đó ở chỗ này?

Nàng biết mình sẽ quay lại núi Tu Di độ Tu Di Sơn kiếp, cho nên mới để lại đầu mối gì đó cho mình?

Nghĩ tới đây, mèo quýt vươn móng vuốt bấm một bí quyết.

“Meo meo (hiện)!”

Chỉ một thoáng, một thuật pháp hiện ra trên móng vuốt nhỏ, bay về phía ngoài vách núi, dẫn đến vô số linh quang.

Những linh quang quanh quẩn ở trên không trung, hiện ra một bậc thang thông lên bầu trời.

Dòng chữ nhỏ phát sáng nhanh chóng xuất hiện trước mắt mèo quýt:

[Ngài phát hiện Đăng Thiên Lộ của Núi thần Tu Di.]

Mèo quýt hơi do dự, vươn móng vuốt, thận trọng bước lên trên bậc thang.

Móng vuốt giẫm phải một khoảng không.

Mèo quýt vươn móng vuốt giẫm thử vài lần nhưng vẫn không thể chạm được vào bậc thang.

Nó bối rối nhìn vào bậc thang.

Vì sao mình không thể đi lên?

Mèo quýt suy nghĩ thật lâu, cũng dùng nhiều loại phương pháp, nhưng vẫn không cách nào bước lên bậc thang.

Linh quang của thuật pháp kéo dài một hồi, cuối cùng dần dần tan biến.

Thông Thiên Lộ lại ẩn nấp lần nữa, không bị bất kỳ ai phát giác.

Giao diện Chiến Thần đột nhiên hiện ra dòng chữ nhỏ phát sáng:

[Ngài có hai thân phận thần linh Hoàng Tuyền, không thể lên trời.]

“Giao diện Chiến Thần, ta có được hai thân phận Hoàng Tuyền nào?” Cố Thanh Sơn hỏi.

Giao diện Chiến Thần nói: [Trên thực tế, ngài biết mình có hai thân phận nào, nhưng ngài đã hỏi…]

“Ngươi sẽ nói cho ta biết?” Cố Thanh Sơn nói tiếp.

[Ta sẽ thu phí.] Giao diện Chiến Thần nói.

Chỉ thấy con số chỉ hồn lực còn thừa lấp lóe một cái, hắn liền bị trừ mất hai trăm điểm hồn lực.

Cố Thanh Sơn: “…”

Giao diện Chiến Thần nói: [Ngài có được hai Thần khí bên trong thế giới Hoàng Tuyền, theo thứ tự là Trấn Ngục Quỷ Vương trượng và Lục Giới Thần Sơn kiếm, và ngài cũng đã được xác nhận là chủ nhân của chúng, cho nên thân phận của ngài chính là Quỷ Vương Hoàng Tuyền và Lục Giới Sơn Thần.]

[Nếu như ngài muốn lên Đăng Thiên Lộ thì nhất định phải từ bỏ hai thân phận này.]

Cô Thanh Sơn im lặng suy nghĩ, nói: “Cũng có nghĩa là, ta nhất định phải tử bỏ hai binh khí này?”

[Đúng.] Giao diện Chiến Thần trả lời.

“Đừng có mơ.” Cố Thanh Sươn thốt ra.

Đã từng có một “hắn” khác cảnh báo hắn, tuyệt đối không thể từ bỏ thân phận Quỷ Vương Hoàng Tuyền.

Thế nhưng “hắn” đó lại không đề cập tới Lục Giới Thần Sơn kiếm.

Cố Thanh Sơn hơi khựng lại.

Trong lòng hắn, mặc dù Trấn Ngục Quỷ Vương trượng quan trọng nhưng cũng không phải không thể từ bỏ được.

Nhưng Lục Giới Thần Sơn kiếm và hắn đã kề vai sát cánh chiến đấu bên nhau lâu như vậy, là kiếm của hắn.

Một kiếm tu tuyệt đối sẽ không từ bỏ kiếm của mình.

Nếu một “hắn” khác có được Lục Giới Thần Sơn kiếm thì đương nhiên sẽ coi trọng thanh kiếm này, đồng thời sẽ nhắc nhở hắn.

Mà “hắn” đã không nói….

Như vậy, xem ra “hắn” khác đã không có được Lục Giới Thần Sơn kiếm.