Chú Rể Của Tôi Bỏ Trốn Rồi

Chương 63: Hoàn chính văn




Quảng cáo
Edit Độc tem

Kỳ nghỉ ngắn ngủi qua đi, nhoáng cái đã tới mùng bốn, Nguyễn Chỉ Âm đi làm lại.

Mặc dù không phải là nhà cung ứng duy nhất nhưng có thể hợp tác với CF song song với Zhongcun Bio, danh tiếng của Nanyin sáng hơn không ít, thậm chí còn thu hút rất nhiều lời hỏi thăm của các nhà đầu tư, chỉ là Nguyễn Chỉ Âm chưa có ý định theo hướng kêu gọi vốn lớn.

Trong văn phòng công ty, Khang Vũ vừa báo cáo xong cho Nguyễn Chỉ Âm chuyện dòng sản phẩm mới, Nguyễn Chỉ Âm ký xong đưa lại cô ấy, rồi hỏi: "Chuyện tôi kêu cô xử lí tới đâu rồi."

Khang Vũ đương nhiên biết Nguyễn Chỉ Âm hỏi là chuyện gì, cô ấy đáp: "Sau khi Lâm Thành vào tù, Tô Nhuy đã mất đi nguồn kinh tế, sau khi về nước bám riết mãi Lâm Tinh Phỉ, sợ là bà ta sẽ không ở lại Lam Kiều nữa."

Tô Nhuy là nhân tình đã sinh con riêng cho Lâm Thành, trước kia được sắp xếp ở nước ngoài. Lâm Thành bị bắt, tài sản bị đóng băng mẹ con Tô Nhuy không còn nguồn tài chính không thể không về nước.

Còn vì sao lại bám lấy Lâm Tinh Phỉ, đương nhiên là có người tiết lộ với bà ta tin tức của Lâm Tinh Phỉ rồi.

Nói thật lòng, lúc đầu Nguyễn Chỉ Âm không hề muốn gây khó dễ Lâm Tinh Phỉ. Oan có đầu nợ có chủ, cô biết Lâm Tinh Phỉ không có tham gia vào những chuyện người nhà họ Lâm làm trước đó.

Còn những ý đồ kia của Lâm Tinh Phỉ, chưa nói Nguyễn Chỉ Âm chưa từng hiểu lầm mà có hiểu lầm đi nữa cô cũng sẽ không đi gây phiền phức cho người phụ nữ khác chỉ vì chuyện liên quan đến đàn ông và tình cảm.

Suy cho cùng trong một đoạn tình người phụ nữ cần giải quyết chỉ có người đàn ông của mình mà thôi.

Nếu Lâm Tinh Phỉ không lợi dụng Lâm Vĩ để gây hấn với cô sau khi cô đã chia tay với Tần Quyết thì nể mặt Qúy Dịch Quân cô cũng không làm tới bước này.

Sau khi Khang Vũ ra khỏi phòng làm việc, Nguyễn Chỉ Âm nhận điện thoại của Tần Tương gọi đến.

"Chị Chỉ Âm, Lâm Tinh Phỉ đã bán mấy căn bất động sản ở Lam Kiều rồi, với một số trang sức và  tranh chữ nữa, em đã nhờ người mua lại giúp chị rồi.""

"Tương Tương, cám ơn em."" Nguyễn Chỉ Âm mỉm cười đứng dậy, đến bên cửa sổ, "Lát nữa chị nói Khang Vũ chuyển tiền qua cho em.""

"Không cần, coi như là khoản đầu tư của em."" Giọng nói của Tần Tương hơi vội vàng.""Cha em phải ra nước ngoài tĩnh dưỡng, bây giờ em phải đưa cha mẹ ra sân bay trước đã, không nói nữa nha chị Chỉ Âm.""

Điện thoại bị ngắt, Nguyễn Chỉ Âm lắc đầu, cô thật sự lo lắng Tần Tương với với tính cách đơn thuần thế này có ngày sẽ bị người khác lừa mất.

Từ trước đó cô đã nghĩ tới chuyện Lâm Tinh Phỉ sẽ bán mấy căn bất động sản của ông nội để lại.

Lúc trước đối phương thấy lượng tiêu thụ của mấy món đồ nhái khá tốt nên đã vay không ít tiền từ ngân hàng để gấp rút mở rộng sản xuất của công ty.

Bây giờ công ty phá sản, bản thân cô ta thì bị bị tòa án liệt vào danh sách những người mất uy tín cần phải trả gấp các khoản nợ lớn của ngân hàng.

Chẳng qua phía ngân hàng làm việc nhanh đến vậy, cùng với chuyện Tô Nhuy tìm đến Lâm Tinh Phỉ, Nguyễn Chỉ Âm cũng có nhúng tay.

Dù sao cô cũng không muốn tiếp tục bị Lâm Tinh Phỉ quấy rầy. Cô biết rất rõ Lâm Tinh Phỉ là người cực kỳ để ý mặt mũi, nếu đối phương có thể rời khỏi Lam Kiều thì đó chính là kết quả tốt nhất của cô ta.

Lâm Tinh Phỉ vung tay mạnh tình hình hiện tại đã không thể ứng phó nổi phí sinh hoạt, chỉ mỗi Tô Nhuy dây dưa không dứt đã đủ vất vả chắc là không có thời gian nhớ đến cô nữa.

///

Đúng như Khang Vũ nói Lâm Tinh Phỉ đã chịu không nổi sự đeo bám dai dẳng của Tô Nhuy, Lúc này cô ta vừa ra khỏi thang máy của chung cư đã đụng phải Tô Nhuy đang ngồi canh trước cửa.

Lâm Tinh Phỉ bị bà ta kéo tay mãi không buông, cô ta nhăn mặt nhìn đối phương lên giọng rất có thiện ý: ""Tô Nhuy, rốt cuộc bà muốn dây dưa tới khi nào?""

Tô Nhuy cũng không vòng vo, bà nói thắng: ""Yêu cầu của tôi không nhiều, chỉ cần cô bỏ ra tiền học phí ở nước ngoài cho Gia Gia, tôi sẽ không bám lấy cô nữa.""

"Nó có bà là mẹ, liên quan gì tới tôi?""

"Nhưng Gia Gia là em trai ruột của cô, máu mủ tình thâm, sao cô có thể bỏ mặc nó.""

Từ hồi lên năm nhất đại học Tô Nhuy đã bỏ học theo Lâm Thành, từ đó tới nay không có công việc toàn bộ đều dựa vào Lâm Thành chu cấp.

Lúc còn ở nước ngoài, Lâm Gia được học trường tốt nhất, bây giờ tất cả tài sản của Lâm Thành đều đã bị đóng băng, không muốn con trai thất học bà chỉ còn cách tìm Lâm Tinh Phỉ.

"Mẹ tôi vốn chẳng sinh đứa em nào cho tôi cả."" Lâm Tinh Phỉ hất mạnh tay Tô Nhuy ra. "Hơn nữa tôi đã nói rồi, bây giờ tôi không có tiền.""

Tô Nhuy nghe vậy lập tức nổi cáu: ""Mày ngày ngày lái xe sang sao có thể không có tiền?""

Bà ta chỉ nghĩ là đối phương không muốn bỏ ra tiên học phí cho Lâm Gia, đương nhiên không biết xe của Lâm Tinh Phỉ cũng  sắp bị đưa đi đấu giá thế chấp.

Lâm Tinh Phỉ nhìn ả người tình của cha mình chỉ cảm thấy tình cảnh hiện giờ của bản thân thật nực cười.

Năm 15 tuổi, Nguyễn Chỉ Âm xuất hiện tại Nguyễn gia, cô ta khi đó trơ mắt nhìn ánh mắt của mọi người bị Nguyễn Chỉ Âm cướp mất từng chút chút, tất cả ánh sáng tập trung hết trên người Nguyễn Chỉ Âm còn cô ta thì bị Nguyễn Chỉ Âm chèn ép, phải làm nền cho Nguyễn Chỉ Âm bật lên.

Không muốn mất đi mọi thứ cô chỉ có thể dốc hết sức nắm lấy Tần Quyết.

Chẳng bao lâu sau Lâm Tinh Phỉ cảm thấy mình chỉ có một thứ là  hơn Nguyễn Chỉ Âm đó là tinh yêu thương của cha, nhưng bây giờ tất cả đều trở thành trờ hề.

Từ đầu tới cuối, cô không hề muốn tranh giành cổ phần với Nguyễn Chỉ Âm nhưng cho dù muốn cô cũng không thể có được.

Nguyễn Chỉ Âm kiêu ngạo ở trên cao, giống như một ngọn núi lớn trong cuộc đời cô ta, mãi mãi chặn trước mắt cô ta.

Mà bản thân cô ta thì sao?

Đến cuối cùng chỉ có thể sống trong căn chung cư chật hẹp này, còn phải ứng phó với những rắc rối mãi không dứt.

Nghĩ đến đây Lâm Tinh Phỉ mạnh tay đẩy Tô Nhuy không chịu buông ra, cô ta chịu đủ rồi!

///

Tòa nhà Lâm Hằng.

Trong phòng họp, Trình Việt Lâm mặt lạnh ngồi trên vị trí đầu tiên, nghe Trọng Nghi báo cáo năm.

" Lợi nhuận của YT thiếu năm chấm?""

Giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông, liếc nhìn báo cáo tài chính do Bạch Bác vừa trình lên.

Trọng Nghi dừng một lát đắn đo trả lời: ""Về tổng thể thị trường năm nay có xu hướng đi xuống, YT hẳn là cũng bị ảnh hưởng.""

Lúc Trình Việt Lâm lên tiếng, giám đốc Phí ngồi phía sau Trọng Nghi căng thẳng lo sợ, chỉ sợ sếp sẽ hỏi tội tiếp.

Ai ngờ Bạch Bác ngồi bên cạnh bỗng nhiên nói mấy câu bên tai Trình Việt Lâm, sau đó anh gật đầu đứng dậy: "Người phụ trách YT làm một bảng báo cáo nghiên cứu thị trường. Cuộc họp hôm nay đến thôi, tan họp."

Không khí căng thẳng bị cắt đứt, mọi người thở phào bắt đầu tò mò không biết ban nãy Bạch Bác nói gì với sếp Trình.

Trình Việt Lâm vào thang máy về lại văn phòng trên tầng cao nhất, Bạch Bác và Tiền Phạn theo sau anh.

"Sếp, phu nhân vừa gọi điện nói anh tan ca thì xuống thẳng nhà ăn ạ."

Suốt mấy năm sếp không đón sinh nhật, năm nay dĩ nhiên không giống thế, Bạch Bác có thể nhìn ra tâm trạng của sếp hôm nay khá tốt.

"Ừm biết rồi."

Tiền Phạn nghe thế bất cười, lên tiếng chọc ghẹo: "Anh Lâm, chị dâu muốn tận hưởng thế giới hai người riêng với anh à?"

"Giờ này qua đây có chuyện gì không?" Trình Việt Lâm hơi rũ mí mắt xuống, lật xem báo cáo tài chính, không thèm ngẩng đầu.

Tiền Phạn tặc lưỡi: "Đúng là trọng sắc kinh bạn, còn không phải tới đây tặng quà cho anh à."

Cậu quả là có lương tâm hơn Trình Việt Lâm nhiều.

Người đàn ông liếc mắt nhìn chiếc hộp Tiền Phạn để trên bàn nghĩ nghĩ chắc là một chiếc đồng hồ.

Anh gật đầu chỉ chỉ: "Cảm ơn, chiếc máy pha cà phê kia, cậu mang đi đi."

Chiếc máy pha cà phê hiệu Nespress này là hàng đặt làm đó, chỉ có một chiếc này thôi, Tiền Phạn thích uống cà phê nên dòm ngó llâu rồi.

"Anh Lâm, vẫn là anh tốt." Tiền Phạn biết co biết duỗi nịnh hót một cách điêu luyện.

Trình Việt Lâm nhướng mắt hỏi cậu: "Những chuyện kia xử lí xong chưa?

"Yên tâm, đã đánh tiếng nhắc nhở rồi, Tần Chí Trạch không tới nỗi không biết." Tiền Phạn nói xong tầm mắt hơi di chuyển lại nói tiếp: "Nhưng mà anh Lâm, nếu lỡ ngày nào đó chị dâu tự mình phát hiện ra thì sao? Không phải nói phụ nữ ghét nhất là bị lừa dối à?"

Cũng không biết có phải Tần Quyết đã mất hết hi vọng không mà lại có ý nghĩ muốn ra nước ngoài. Thật ra tâm tư của Tần Chí Trạch rất giảo hoạt, hắn còn muốn nhân cơ hội này để anh Lâm giúp hắn thượng vị cơ. Làm sao có thể?

Nói xong, Tiền Phạn nhận được ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông cậu lập tức cười hề hề đổi đề tài: ""OK, là miệng em thúi, làm sao chị dâu có thể phát hiện ra được.""

Nói xong, cậu nhanh chóng chạy tới ôm máy pha cà phê rời khỏi văn phòng tổng tài.

///

Nguyễn Chỉ Âm nhớ hôm nay là sinh nhật của Trình Việt Lâm nên sáng sớm đã tự lái xe đi làm không để tài xế đưa đi, bây giờ tan ca sớm một xíu.

Cô vào thang máy xuống tầm hầm đỗ xe, nhưng còn chưa thấy xe đã thấy Tần Quyết đứng bên cạnh xe của mình.

Trong ấn tượng của Nguyễn Chỉ Âm Tần Quyết từ trước đến nay luôn kiêu ngạo tự tin không phải như thế này, khuôn mặt đầy vẻ chán nản.

"Chỉ Âm, có thời gian nói chuyện không?""

Tần Quyết đến một mình, thấy cô giống như muốn lên tiếng, lập tức nói ngay: ""Đừng vội từ chối, đây là lần cuối cùng anh tới làm phiền em.""

Giọng nói mang theo sự cẩn thận dè dặt, giống như sợ Nguyễn Chỉ Âm sẽ lập tức không đếm xỉa tới mình.

Hắn biết rõ cô vốn chẳng muốn gặp hắn, chỉ hy vọng hắn có thể biến mất hoàn toàn trong cuộc sống của cô, nhưng trước khi rời khỏi Lam Kiều hắn vẫn không kìm được mong muốn gặp cô lần cuối cùng.

Khuôn mặt Nguyễn Chỉ Âm hơi khựng lại, nhìn thời gian, bất đắc dĩ thờ dài: ""Đến quán cà phê bên ngoài đi.""

"Được."" Tần Quyết kéo căng khóe môi.

Quán cà phê cách công ty không xa, chưa tới giờ tan sở, xe cộ trên đường phố cũng không nhiều.

Hai người đi bộ đi vào quán cà phê đối diện, ngồi xuống một góc vắng vẻ.

"Anh phải nhanh chút tôi đang gấp.""

Nguyễn Chỉ Âm không gọi gì cả, chỉ muốn một ly nước lọc sau đó giục một câu.

Tần Quyết hơi mím môi nhìn chằm chằm cô, lên tiếng; ""Anh không biết Lâm Tinh Phỉ gửi những bức hình đó cho em, đó không là sự thật.""

Nguyễn Chỉ Âm bình tĩnh gật đầu: ""Tôi biết, còn gì nữa không?""

Tần Quyết sững người, hắn đã hiểu ra Lâm Tinh Phỉ căn bản không thể gạt được cô Nguyễn Chỉ Âm từ đầu tới cuối đã biết những bức ảnh đó là giả.

Niềm mong mỏi được giải thích của hắn chỉ là vọng tưởng mà thôi.

"Còn nữa --" Tần Quyết cay đắng lên tiếng "Những chuyện Lâm Tinh Phỉ làm, thái độ của Tưởng An Chính cùng với cách xử lí của anh đều không suy tính ổn thỏa đến cảm xúc của em, tất cả nợ em một lời xin lỗi, xin lỗi em.""

Nguyễn Chỉ Âm buông ly nước trong tay: ""Ừm.""

Cô không hề để tâm một chút nào lời xin lỗi của mình, Tần Quyết thấy thế chỉ có thể chua xót nuốt những lời còn lại xuống: ""Em thật sự không muốn nói thêm một câu nào với anh sao? Yên tâm, tiếp tới anh sẽ rời khỏi Lam Kiều về lại Mỹ, sẽ không làm phiền em nữa đâu.""

Chuyện này Nguyễn Chỉ Âm thật sự thấy bất ngờ.

Nếu rời khỏi Lam Kiều, đồng nghĩa với việc Tần Quyết đã không quan tâm tài sản của Tần thị, thậm chí không còn tâm tư tranh giành với đám người Tần Chí Trạch. Vốn dĩ hắn không cần phải từ bỏ.

Chẳng qua đây cũng chẳng phải chuyện cô cần quan tâm.

......

Hai người một trước một sau rời khỏi quán cà phê.

Nguyễn Chỉ Âm lấy điện thoại ra chuẩn bị gửi tinh nhắn cho Trình Việt Lâm trước.

Tuy nhiên hai người vừa mới đi được vài bước, tiếng ma sát chói tai vang lên, ngay sau đó một chiếc xe màu đỏ đậu bên đường đột nhiên khởi động lao nhanh đến chỗ hai người.

Càng trong thời khắc khẩn cấp lại càng mất đi phản ứng nhanh nhạy.

"Cẩn thận --"

Tiếng động cơ gần như vang lên cùng lúc với tiếng kinh hô của người đàn ông.

Đợi đến lúc Nguyễn Chỉ Âm nhìn thấy người ngồi trên ghế lại thì đã bị Tần Quyết mạnh mẽ đẩy ra, trong chốc lát điện thoại rơi thẳng xuống mặt đường bị xe nghiền nát.

Sau khi tông vào lan can bên đường, chiếc xe thể thao màu đỏ vẫn đụng nát kính thủy tinh của quán cà phê, con đường vốn đang yên bình bỗng chốc rơi vào hoảng loạn tiếng thét chói tai vang lên không ngừng, khách trong quán cà phê toàn bộ chạy ra bên ngoài.

Sự việc xảy ra quá mức bất ngờ,  Nguyễn Chỉ Âm vẫn chưa hết hoảng sợ trong sự ầm ĩ xung quanh, toàn thân cô cứng đờ đứng tại chỗ. Nhìn người đàn ông gục ngã bất tỉnh trên đường cô đờ đẫn thở một hơi rồi vội vàng mượn điện thoại của người qua đường gọi xe cứu thương đến.

......

Đến khi Nguyễn Chỉ Âm phối hợp với cảnh sát ghi chép xong mọi chuyện đã là hai tiếng sau.

Tần Quyết đã làm xong phẩu thuật và đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt.

Đẩy cửa phòng bệnh bên trong là mùi nước khử trùng nhàn nhạt. Nguyễn Chỉ Âm nhìn Tần Quyết đang yên giấc nằm trên giường bệnh do thuốc mê dùng trong phẩu thuật chưa tan hết, cô ngồi trên chiếc ghế bên cạnh suy nghĩ có chút phức tạp.

Cô thật sự không ngờ Lâm Tinh Phỉ lại có lòng oán hận bản thân sâu sắc như vậy, thậm chí không ngại làm đến bước này. Còn Tần Quyết lại chặn giúp cô như thế.

Không biết qua bao lâu lông mi của người trên giường khẽ động đậy rồi từ tử mở mắt ra.

Cánh môi Tần Quyết trắng bệch cảm nhận nỗi đau đớn thấu tim từ trên đùi truyền đến, hắn nhíu mày, sau khi nhìn thấy Nguyễn Chỉ Âm bên cạnh giường hắn lên tiếng giọng nói có hơi khàn khàn: ""Em sao rồi?""

"Tôi không sao."" Nguyễn Chỉ Âm thở một hơi nói tiếp: ""sau khi anh hôn mê Lâm Tinh Phỉ đã bị cảnh sát đưa đi.""

Tần Quyết bị thương ở chân lại đụng vào đầu còn Lâm Tinh Phỉ chỉ bị thương nhẹ.

"Ừm."" Tần Quyết khẽ ừ một tiếng, thái độ như không liên quan đến mình.

Nguyễn Chỉ Âm nhíu mày nói tiếp: ""Tôi đã gọi Tần Tương rồi, con bé sẽ về nhanh thôi.""

Sau khi cha Tần làm phẩu thuật tim cơ thể mãi không khỏe hơn, trước đó không lâu Phương Úy Lan đã cùng đi nước ngoài với cha Tần để tịnh dưỡng. Tần Tương không có Phương Úy Lan kiểm soát đã đi Bắc Dao với bạn học cũng không có ở Lam Kiều.

"Tôi đã mời cho anh một y tá, ở ngay ngoài cửa, nếu anh tỉnh rồi cần gì có thể gọi cô ấy.""

Cô ở lại bệnh viện là bởi vì Tần Quyết vì cô nên mới bị thương.

Vừa rồi Nguyễn Chỉ Âm mượn điện thoại của y tá, gửi cho Trình Việt Lâm tin nhắn nhưng người đàn ông không trả lời, cô cũng không hy vọng anh suy nghĩ lung tung.

Tần Quyết nghe vậy, đôi mắt nặng trĩu nhìn cô: "Em phải đi rồi hả, không thể ở lại với anh thêm lát sao?"

"Tần Quyết, cảm ơn anh đã cứu tôi." Sắc mặt của Nguyễn Chỉ Âm trở nên nghiêm túc hơn, ánh mắt rơi vào chân của Tần Quyết, "Bác sỹ nói chân của anh sau này còn phải làm phẩu thuật lần nữa, có khả năng sẽ để lại một số di chứng, trước kia lúc tôi sang Đức giao lưu cùng giáo viên hướng dẫn có quen một bác sỹ rất giỏi trong việc phẩu thuật chân__"

"Nhưng mà Chỉ Âm, em biết đây không phải là thứ anh muốn." Tần Quyết đột ngột ngắt lời "bù đắp" của cô.

Lúc mới tỉnh lại, thậm chí Tần Quyết còn cảm thấy rất may mắn. Cứ cho là chân không còn nữa ít nhất hắn cũng cảm thấy giữa bọn họ cuối cùng cũng có điểm giao nhau rồi.

Cho dù chỉ là dựa trên một ân tình nhảm nhí.

Nguyễn Chỉ Âm gằn giọng hỏi: "Vậy anh muốn cái gì?"

Tần Quyết nghe vậy, khuôn mặt cứng đờ.

Đúng vậy, hắn muốn cái gì đây?

Cô bây giờ sống rất tốt, mỗi lần đứng từ xa nhìn cô  đều là dáng vẻ thoái mái không thể che giấu. Càng hiểu rõ hắn lại càng cảm nhận rõ sự đố kỵ không nói nên lời từ đáy lòng.

"Thật sự không còn khả năng nào ư?""

Cổ họng giống như bị chặn lại, im lặng một lúc lâu thật lâu mới khổ sở nói ra câu này.

Cô dường như càng ngày càng xa lạ, cô gái ngoan ngoãn nhút nhát khi gặp mặt lần đầu giống như hạt cát không thể nắm giữ, chỉ còn lại bóng dáng mơ hồ dần dần cách xa hắn.

Tần Quyết nhận ra một lần nữa, vách ngăn trong cô vững chắc biết bao nhiêu, mà hắn chưa bao giờ phá vỡ được.

Nguyễn Chỉ Âm đứng dậy giọng nói rất nhẹ lại mang theo sự kiên định không thể nghi ngờ: ""Đúng vậy, không có khả năng.""

Cho dù Tần Quyết đã cứu cô, cũng không có nghĩa giữa hai người họ sẽ có khả năng nào khác, nói cô vô tình cũng được cô sẽ không dùng tình cảm để trả nợ.

Cô không hề có một chút suy nghĩ lay động nào, kiềm chế được một lúc, Tần Quyết tự cười giễu lên tiếng: ""Nếu lúc trước không về nước......."

Hắn muốn nói lại thôi.

Nguyễn Chỉ Âm lắc đầu: "Cho dù là vậy, kết quả cũng sẽ không thay đổi."

Cô biết rõ nhất định sẽ phải về nước, chẳng qua là sớm muộn vài tháng mà thôi.

Nói xong Nguyễn Chỉ Âm nở nụ cười nói tiếp: ""Chỉ cần có Trình Việt Lâm, điểm cuối của tôi sẽ là anh ấy."

"Hắn?" Tần Quyết hốc mắt đỏ ửng. "Chỉ Âm, em nghĩ  là ai đã sắp đặt để em về nước? Em cho rằng tay chân của Trình Việt Lâm rất sạch sẽ ư? Nếu không phải hắn âm thầm giúp Tần Chí Trạch chúng ta sẻ đi đến bước này sao?""

Những lời này hắn chưa bao giờ nói với cô.

Bởi vì Tần Quyết hiểu cho dù nói ra hắn cũng đã trở nên rất thấp kém trước mặt cô.

Nhưng tới bây giờ hắn còn lo lắng gì nữa.

Lời nói đến rất bất ngờ khiến Nguyễn Chỉ Âm hơi sững sờ.

Phòng bệnh rơi vào yên tĩnh.

Một lát sau, Nguyễn Chỉ Âm mới lên tiếng lần nữa: ""Tần Quyết anh còn nhớ vì sao tôi lại đồng ý hẹn hò với anh không?""

Tần Quyết hói nhíu mày, thật lòng mà nói, lúc đó cô đột nhiên đồng ý hẹn hò, ngay cả hắn cũng rất bất ngờ.

"Lễ Giáng Sinh năm đó, tôi nhận được miếng ngọc phật của viện trưởng gửi tới."" Cô ngừng lại,

""Tôi đã tưởng rằng là do anh nhờ viện trưởng gửi cho tôi.""

Tần Quyết dường như sững người, nhưng nhanh chóng nghĩ ra, lẩm bẩm nói: ""Cho nên, là Trình Việt Lâm?""

Nguyễn Chỉ Âm bình tĩnh gật đầu.

Tần Quyết bỗng cảm thấy thật hoang đường: ""Bây giờ em nói cho anh những chuyện này là muốn nói không có Trình Việt Lâm em sẽ không ở bên anh?""

"Nếu anh đã nghĩ như vậy có lẽ cũng không sai."" Cô buông tầm mắt không cần phải nhiều lời nữa.

Nhìn đôi mắt không gợn sóng của cô, Tần Quyết cười: ""Em thật tàn nhẫn, ngay cả một chút hồi ức cuối cùng của anh cũng phải đánh nát.""

Hắn không thể cứ mãi nhìn cô và Trình Việt Lâm bên nhau hết lần này đến lần khác, thậm chí bỏ mặc chuyện cha mẹ ngăn cản, chỉ muốn bỏ hết mọi thứ rời khỏi Lam Kiều, chỉ vì cảm thấy như thế sẽ có thể dựa dẫm hồi ức sống qua ngày.

Nhưng bây giờ cô lại nói với hắn tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi.Chẳng qua cô đã coi hắn là thế thân của Trình Việt Lâm, một kẻ thay thế đáng chết nực cười.

"Chỉ Âm, như vậy không công bằng."" Ánh mắt Tần Quyết lóe sáng nhìn cô "Chẳng lẽ đổi thành Trình Việt Lâm em lại có thể tha hứ cho những gì hắn che giấu hay sao?""

......

Nguyễn Chỉ Âm theo xe cứu thương tới, sau khi ra khỏi bệnh viện, điện thoại đã bị hư trong lúc tai nạn, càng không dễ gọi xe.

Cô vô định đi dọc con phố một lúc, sau khi hoàn hồn lại, cô thấy mình đang đứng ở một nơi có phần quen thuộc.

Mười năm qua đi, trường trung học Lam Kiều cũng đã dời sang chỗ mới, trường học cũ bỏ hoang từ lâu, sau đó được quy hoạch lại thành thư viện thành phố.

Bờ tường cũ bị tháo dỡ, lát thêm một lớp đá bằng phẳng, nhưng Nguyễn Chỉ Âm vẫn nhận ra nơi cô đang đặt chân chính là nơi mà Trình Việt Lâm trèo tường lúc trước.

Đơn giản là vì gốc cây đa cành lá sum xuê trên đầu kia.

Thời gian trôi nhanh, cảnh vật xung quanh cũng không còn nữa, chỉ còn lại gốc cây này vẫn sừng sững ở đây, như đóng băng mọi thứ, đưa suy nghĩ của cô trở về quá khứ.

Lúc mới đến cô cũng có lúc nhát gan, đối mặt với những người xung quanh, thậm chí còn muốn trốn về Huyện Hứa, những lúc tâm trạng xuống dốc, Nguyễn Chỉ Âm sẽ ra sân thể dục đi dạo.

Trong góc Sân thể dục có một gốc cây lớn chắn bóng, cực kỳ bí mật, Nguyễn Chỉ Âm đụng phải Trình Việt Lâm ở đây với âm mưu trốn học không chỉ một lần.

Suy nghĩ kỹ lại thì anh của hồi đó không làm việc đàng hoàng khác xa với hiện tại. 

Trong lòng tích tụ cảm xúc phức tạp, Nguyễn Chỉ Âm đứng bên đường bắt xe về biệt thự.

Lúc mở cửa vào nhà trong phòng khách không bật đèn.

Người dàn ông im lặng ngồi trên sô pha trong phòng khách, trên bàn trà có một một ánh sáng đỏ đang dần tắt đi.

Nguyễn Chỉ Âm ngửi thấy mùi thuốc lá cay nồng.

"Về rồi à."" Trình Việt Lâm không đứng dậy giọng nói không rõ cảm xúc: ""Em đi bệnh viện?"

Anh biết đã xảy ra chuyện gì, cũng biết cô đã đi đâu.

Lúc nhận được tin nhắn của cô Trình Việt Lâm còn đang trên xe. Anh kêu tài xế rẽ sang đường đến bệnh viện tìm cô, rồi lại tới cổng bệnh viện ngừng lại.

"Thưa anh, không đi vào ạ?""

"Quay về biệt thự đi."

......

Thoát khỏi hồi ức, Trình Việt Lâm nghe thấy Nguyễn Chỉ Âm khẽ ừ một tiếng, đèn trong phòng khách được cô bật lên.

Người đàn ông nghiêng đầu nhìn cô: ""Có muốn nói gì với anh không?""

Nguyễn Chỉ Âm nhìn lên đôi mắt đen hút của anh, nghĩ ngợi một lát sau đó hỏi: ""Sau khi em về nước, những chuyện xấu của Tần Quyết và Lâm Tinh Phỉ anh có nhúng tay vào không?""

Trước khi Lâm Tinh Phỉ bị cảnh sát mang đi, cô ta nhìn Tần Quyết được đẩy lên xe cứu thương, khuôn mặt  chán chường, bỗng nhiên quay đầu nói với cô: ""Nguyễn Chỉ Âm cô tưởng rằng những chuyện xấu trước kia không có người khác gắp lửa thêm diêm à?""

Mới ban đầu Nguyễn Chỉ Âm không hiểu sau đó nghe Tần Quyết nói lại hóa giải được nghi ngờ.

Cô không biết vì sao Lâm Tinh Phỉ lại bỗng dưng nhắc nhở cô, có lẽ lúc đó cô ta đã từ bỏ Tần Quyết hoặc là muốn tạo khoảng cách giữa cô và Trình Việt Lâm.

Nhưng không thể không nói ít nhất cô cũng đã nổi giận.

Trình Việt Lâm cau mày, ngừng một lúc lâu mới trầm giọng nói: ""Chỉ là cho lên hotsearch hai ngày.""

"Ừm."" Nguyễn Chỉ Âm gật đầu ""Vậy chuyện anh với Tần Chí Trạch thì sao?""

Trình Việt Lâm đáp: ""Có chút giao thiệp, không tính thân quen mấy.""

"Không thân quen?" Nguyễn Chỉ Âm khẽ cười nhìn anh, ánh mắt bình tĩnh.

Hai người giống như đang giằng co trong im lặng.

Im lặng một lúc lâu, Trình Việt Lâm gảy tàn thuốc vào gạt tàn: ""Đúng, là anh có ý định chia rẽ hai người.""

Mặc dù không muốn để cô biết nhưng nếu cô đã phát hiện mà càng phủ nhận rõ ràng là một lựa chọn tồi tệ hơn.

Nguyễn Chỉ Âm bất giác nhíu mày: ""Vì sao phải làm vậy?""

"Nguyễn Anh Anh, từ trước đến nay, anh không biết phải làm thế nào mới đúng." Khoé môi anh khẽ cong lên. "Anh thừa nhận cách làm này rất cực đoan, nếu như em vì thế mà tức giận vậy có thể phạt anh."

"Phạt như thế nào?"

"Hình phạt cao nhất, em có thể..... chia tay anh."

Nhưng không thể li hôn.

Chia tay rồi cũng sẽ hợp lại thôi, li hôn rồi mãi mãi không thể trở lại được.

Thật ra Trình Việt Lâm rất may mắn, từ lâu anh đã khoá chặt quan hệ của hai người lại với nhau.

Nguyễn Chỉ Âm khẽ gật đầu, giọng nói vẫn bình thản như trước: "Được, vậy tạm thời chia tay đi."

"Em có thể suy nghĩ lại__"

"Không cần." Cô lên tiếng.

Tình Việt Lâm đè nén hơi thở, cố gắng giữ bình tĩnh: "Ừm, vậy anh lên lầu trước."

Biết bản thân cần phải bình tĩnh lại người đàn ông đứng dậy đi về phía cầu thang nhưng lại bị cô gọi lại.

"Đợi đã." Nguyễn Chỉ Âm nhìn đồng hồ treo trên tường. "Còn năm phút."

Trình Việt Lâm xoay người, lặng lẽ đứng cách đó vài mét, hạ tầm mắt nhìn cô như không hiểu cô nói gì.

Nguyễn Chỉ Âm nhìn chằm chằm người đàn ông đang đầy vẻ hoang mang, bỗng nhiên cô nở nụ cười: "Trình Việt Lâm, quà sinh nhật của anh, em còn chưa tặng nè."

Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt tuấn tú của anh, vẫn là đường nét trong trí nhớ, trải qua một thời gian dài, vẫn đẹp đẽ như ngày.

Nguyễn Chỉ Âm nhớ hôm tốt nghiệp cấp ba, cô vào trường nhận hồ sơ bằng tốt nghiệp, sau khi bước ra từ văn phòng, cô đứng bên cửa sổ dãy phòng học nhìn thấy Trình Việt Lâm người đã không gặp nửa tháng, đang đứng trong sân chơi cách đó không xa.

Ngày hôm đó, anh đứng dưới gốc cây đa bên sân thể dục, bên cạnh không có cái người suốt ngày theo đuôi là Tiền Phiện.Không lâu sau bóng dáng cao gầy biến mất trong tầm mắt.

Sau kỳ thi đại học, học sinh chỉ cần về lại trường một lần.

Lúc đó cô không biết tại sao anh về trường lại phải cố ý đến dưới gốc cây đó, cho đến lúc nãy cô mới phát hiện ra vết tích anh lưu lại trên thân cây.

Trên thân cây to lớn, khắc lên dãy số đậm có nhạt có, mỗi một số dường như cô đọng lại thời gian đã trôi qua.

Nhìn có vẻ lộn xộn, chỉ Nguyễn Chỉ Âm mới biết, bên trái là điểm số mỗi lần anh thi được, bên phải là của cô.

556——671

593——689

604——685

......

Hàng cuối cùng, dừng lại ở lần thi đại học, chắc là lần đó anh quay về trường khắc lên.

Tức giận, là thật, giận anh giấu diếm.

Tuy nhiên lúc nhìn thấy những thứ này, những khó chịu trong lòng gần như tan hết, đồng thời được thay thế bởi sự chua xót tê tái.

Dường như anh của thời niên thiếu, luôn luôn mang trong lòng một tấm lòng nhiệt huyết, bước qua khoảng thời gian đã bỏ lỡ, từng bước từng bước tới gần cô.

Bất ngờ là, cô khuông muốn lại tiếp tục ép bản thân do dự giữa lí trí với nguyên nhân và kết quả.

Cô cũng đã nói, lần này sẽ tặng anh một món quà sinh nhật tốt nhất.

Nếu trước đây anh đã nỗ lực tính toán, thì bây giờ đến lượt cô chủ động.

Nguyễn Chỉ Âm chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt, giọng nói mềm mại, chân thành cẩn thận nói: "Trình Việt Lâm, nếu đã chia tay rồi, vậy anh có bằng lòng bỏ qua giai đoạn hẹn hò, chấp nhận lời cầu hôn của em không?"

Từ đầu tới cuối cô vẫn luôn nhớ, bọn họ đã bỏ qua bước cầu hôn, cũng thiếu mất một hôn lễ thật sự thuộc về hai người.

Người đàn ông sững sờ: "Em nói gì vậy?"

"Em đang rất nghiêm túc cầu hôn anh đó." Nguyễn Chỉ Âm mỉm cười: "Đương nhiên nếu anh không đồng ý, cũng có thể suy nghĩ cân nhắc lại."

Nhìn thấy đôi mắt đầy ý cười của cô, Trình Việt Lâm khẽ cau mày, sau đó cười nói: "Nguyễn Anh Anh, em đang chơi anh à?"

"Mình anh được phép giở trò với em à?"

Rõ ràng là anh từng bước từng bước tính toán đẩy cô vào hố.

"Vậy anh có đồng ý không?"

Khuôn mặt cô đầy vẻ nghiêm túc hỏi lại lần nữa.

Trình Việt Lâm không trả lời, thở dài hỏi lại: "Cơ hội tốt như vậy, Tần Quyết không có yêu cầu gì quá đáng chứ?"

Anh không phủ nhận, nếu là anh, anh sẽ nghĩ mọi cách ỷ lại vào cô.

"Thật ra là có."

Người đàn ông nhíu mày: "Vậy em nói như thế nào?"

- --- "Em có thể tha thứ việc hắn ta giấu diếm ư?"

Nguyễn Chỉ Âm bỗng nhiên nghĩ đến lời nói của Tần Quyết.

"Em nói là--- "

Cô nhìn anh cười dịu dàng.

"Hết cách rồi, vì em yêu anh mà, điều này quan trọng hơn tất cả."

Dường như Nguyễn Chỉ Âm cuối cuối cùng cũng tin rằng trong vô số điều có thể xảy đến, kết quả của cô mãi mãi cũng chỉ có dẫn đến anh mà thôi.