Chứng Bệnh

Chương 45




Edit: Khang Vy

Thì ra, thời niên thiếu thật sự không nên gặp người quá nổi bật, cũng không nên có những hồi ức khắc cốt ghi tâm, nếu không, có lẽ sẽ chậm trễ cả đời.

Dù sao, Bạch Tầm Âm cũng không phải kẻ nguyện ý lựa chọn người ‘tạm bợ’.

Khoảng thời gian kinh ngạc ngắn ngủi qua đi, cô ngước mắt nhìn Thịnh Gia Niên gần trong gang tấc, cười miễn cưỡng rồi bình tĩnh gật đầu, “Xin lỗi, tôi vào toilet trước.”

Nói xong, cô cũng chẳng màng tới lời dò hỏi của bất cứ ai, xoay người nhanh chóng đi về phía toilet.

Thịnh Gia Niên nhìn người phụ nữ mặc áo blouse trắng bước nhanh dứt khoát, bóng dáng mảnh khảnh biến mất ở ngã rẽ, trong mắt hiện lên vẻ hứng thú.

“Chị Na.” Cậu ta nhấp một ngụm rượu, rất có hứng thú nói, “Quả nhiên hoa khôi đúng là trăm nghe không bằng một thấy, danh bất hư truyền.”

Trên thực tế, mặc dù ngoài miệng cậu ta nói vậy, thế nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Tầm Âm.

Từ lúc vừa mới bước chân vào cánh cửa đại học, cậu ta đã nghe nói tới hoa khôi lừng lẫy cắm đầu vào học của ngôi trường này, cũng biết cô là người vùi mình ở thư viện từ sáng tới tối.

Ma xui quỷ khiến, cậu cũng rất thích thư viện.

Chỉ là, từ nhỏ tới lớn, Thịnh Gia Niên được gia đình chiều chuộng thành quen, nhưng không biết vì sao, mỗi khi đứng trong góc tối nhìn trộm khuôn mặt ‘người sống chớ tới gần’ của Bạch Tầm Âm, cậu lại luôn có cảm giác không dám tới gần.

Bạch Tầm Âm giống như một đoá hoa sen mọc trên tuyết sơn, kiêu ngạo xinh đẹp, chỉ dám đứng nhìn từ xa. Mãi cho tới khi trời xui đất khiến thế nào, cậu quen được một đàn anh tên Trần Trí, bạn gái anh ấy trùng hợp là bạn cùng phòng của Bạch Tầm Âm, lúc này mới cảm thấy có cơ hội, quanh co lòng vòng chủ động đưa ra ám chỉ muốn tìm bạn gái với Triệu Na, vậy nên mới có lần giới thiệu này.

Chỉ tiếc là, còn chưa đợi được giới thiệu chính thức, cậu đã phát hiện ra vẻ tái nhợt và hờ hững trên khuôn mặt Bạch Tầm Âm.

“Cái đó, Gia Niên à, chúng ta ngồi xuống trước đã.” Triệu Na ở bên cạnh nên thấy rõ sắc mặt thay đổi rõ ràng của Bạch Tầm Âm nhất, có chút lo lắng nhìu mày.

Cô ấy để bạn trai mình và Thịnh Gia Niên ngồi xuống trước, sau đó mới tới toilet tìm Bạch Tầm Âm.

Triệu Na vừa mới bước vào đã nhìn thấy thiếu nữ đứng trước bồn rửa tay, ánh đèn vàng chiếu rọi khuôn mặt đã tái nhợt tới gần như trong suốt, không ngừng dùng nước lạnh lẽo rửa tay.

Triệu Na không khỏi sửng sốt.

Cô ấy và Bạch Tầm Âm đã làm bạn cùng bàn được sáu năm trời, trừ hồi năm ba Bạch Tầm Âm xin nghỉ một khoảng thời gian khá dài, sau khi quay về trường học thì trở nên ốm yếu tiều tuỵ ra thì đây là lần thứ hai trên mặt cô xuất hiện biểu cảm này – giống như đang sợ hãi với cái gì, hoặc như đang chết lặng với thứ gì đó.

“Âm, Âm Âm…” Triệu Na có chút sợ hãi hỏi, “Em không sao chứ?”

Bạch Tầm Âm lắc đầu, thấp giọng nói, “Em không sao đâu chị Na, em về trước đây, cảm ơn chị đã có ý tốt giới thiệu cho em, nhưng em cảm thấy không phù hợp.”

Mới nhìn một lần đã thấy không hợp? Triệu Na sửng sốt, lời khuyên bảo còn chưa thốt ra khỏi miệng đã thấy Bạch Tầm Âm lấy hai trăm tệ từ trong ví ra đưa mình, coi như là tiền rượu tối nay.

Sau đó cười cười, không hề do dự rời khỏi nơi ‘chướng khí mịt mù’ này.

Khuôn mặt của Thịnh Gia Niên có ba phần tương tự với Dụ Lạc Ngâm, chỉ vậy thôi cũng đủ để cô phải né xa ba thước.

Lúc này, Bạch Tầm Âm mới phát hiện sự ‘tu hành’ của bản thân vẫn còn chưa đủ, nếu đã đủ lạnh nhạt, hẳn là cô có thể đối mặt chào hỏi với Thịnh Gia Niên mới đúng.

Mà bây giờ, hiển nhiên là không thể.

Phát hiện này khiến Bạch Tầm Âm trở nên bực bội vào vài ngày sau, khi thấy Thịnh Gia Niên chủ động bước tới bắt chuyện với mình ở thư viện.

“Đàn chị.” Thịnh Gia Niên ngồi đối diện cô, tay chống dưới cằm, đôi mắt phượng cười mị hoặc, có chút tiếc nuối nói, “Thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau ở đây rồi, lần trước còn chưa kịp nói chuyện chị đã đi mất, chị Na nói chị có việc.”

Bạch Tầm Âm khép sách lại, đầu ngón tay thon dài đẩy gọng kính trên mũi, “Không trùng hợp, tôi đã nhìn thấy cậu ba lần ở thư viện rồi.”

Nụ cười trên mặt Thịnh Gia Niên trở nên cứng đờ.

Bạch Tầm Âm nói chuyện như là ‘thẳng nam sắt đá’, “Có chuyện gì thì cứ nói thẳng đi.”

“Đàn chị, chị thật là lạnh lùng.” Thịnh Gia Niên sửng sốt một lúc cũng lấy lại tinh thần, không nhịn được bật cười, dáng vẻ như đang rất vui, “Em cảm thấy em rất thích chị đấy.”

Ngón tay vuốt ve gáy sách khựng lại, một lúc lâu sau, cô làm như không có việc gì ngẩng đầu, đôi mắt màu trà bình tĩnh nhìn Thịnh Gia Niên.

“Xin lỗi.” Cô nói thẳng, “Tôi không thích cậu.”

“Đàn chị từ chối cũng quá nhanh rồi.” Thịnh Gia Niên nghe xong cũng không nhụt chí, thiếu niên mới hai mấy tuổi non nớt nóng lòng muốn thử, cưỡng từ đoạt lý nói, “Chúng ta còn chưa ở bên nhau, sao chị đã biết là không thích hợp? Không thì chúng ta làm bạn trước, thế nào?”

Bạch Tầm Âm, “Tôi không có thời gian.”

“Tôi còn phải thi lên thạc sĩ, rồi tiếp tục học lên, thi tiến sĩ.” Bạch Tầm Âm thành thật trả lời, “Tôi phải học tập, làm nghiên cứu, viết luận văn, cậu cảm thấy tôi có thời gian kết bạn sao?”



Thịnh Gia Niên không còn lời nào để nói, ngẩn người nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt, dáng người tinh tế nhỏ nhắn, thế nhưng lại rắn rỏi từ trong xương cốt.

Với cậu mà nói, Bạch Tầm Âm đã là một người ‘phụ nữ’.

Lúc này Thịnh Gia Niên mới hiểu ra vì sao mấy bà tám ở nhà mình lại thường nói ‘con gái học nhiều quá không tốt’.

Trước kia, cậu cảm thấy đây là tư tưởng cổ hủ bại hoại, bây giờ lại cảm thấy… học nhiều sẽ khiến một cô gái biến thành ‘nữ cường nhân*’, vừa lạnh lẽo lại vừa tàn nhẫn, đến thời gian yêu đương cũng không có.

(*là cụm từ dùng để miêu tả những cô gái, những người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, kiên cường và quyết liệt, không dựa dẫm vào bất cứ ai mà sẵn sàng “san phẳng” mọi khó khăn để làm chủ cuộc đời mình, vươn lên mạnh mẽ và hiên ngang bước đi với thần thái cao ngạo nhất khiến ai cũng phải nể phục.)

Thịnh Gia Niên không khỏi suy sụp hỏi, “Đàn chị, chị không có thời gian yêu đương, hay là không muốn yêu đương với em?”

Cậu không rõ trong hai lý do này, lý do nào ‘giết’ cậu nhiều hơn.

Bạch Tầm Âm cười nói, “Có gì khác nhau sao?”

Nói rồi cô thu dọn sách vở trên bàn, im lặng mặc áo khoác vắt sau ghế, “Xin lỗi, thầy hướng dẫn tìm tôi, tôi đi trước.”

Thời tiết tháng ba ở phương Bắc không thuộc về kiểu ‘xuân về hoa nở’, không khí lạnh vẫn xâm lấn toàn thành phố, vừa bước ra khỏi cửa, thở cũng ra khói.

Bạch Tầm Âm kéo áo khoác lông dê trên người, vẫn cảm thấy lạnh.

Vừa rồi cô cũng không lừa gạt Thịnh Gia Niên, sáng nay giáo viên hướng dẫn đã nhắn tin kêu cô tới văn phòng tìm ông, Bạch Tầm Âm đoán rằng liên quan tới chuyện xin thi lên học vị tiến sĩ.

Bạch Tầm Âm không hiểu đạo lý đối nhân xử thế, nhưng nhớ tới những lời ‘dạy dỗ’ của Triệu Na, cô ấy nói rằng gặp giáo viên hướng dẫn thì phải tặng một ít đồ này kia, lúc đi ngang qua tiệm trái cây, cô vẫn đi vào chọn một giỏ hoa quả.

Cô đã học nghiên cứu sinh mấy năm nay, giáo sư Tôn hướng dẫn cô rất nhiều, cho dù là nghiên cứu luận văn hay là các hạng mục có thể kiếm tiền đều vô cùng tận tâm tận lực.

Mà giáo sư Tôn không hút thuốc cũng không uống rượu, càng không lấy tiền, trừ mua hoa quả ra thì cô cũng không biết nên mua gì cả.

Thế nhưng, chỉ một giỏ hoa quả như vậy cũng khiến giáo sư Tôn thanh liêm có chút không vui.

“Mua đồ làm cái gì.” Giáo sư Tôn cao gầy trừng mắt nhìn Bạch Tầm Âm, “Em với thầy còn xa lạ gì nữa?”

“Thầy ơi, thầy biết em là người ‘thẳng thừng’ mà.” Bạch Tầm Âm cười cười, “Em mua hoa quả cho thầy không phải vì thầy là thầy của em, mà là coi thầy như một người tiền bối đáng kính.”

Lời cô nói khiến người ta cảm động, đương nhiên giáo sư Tôn cũng không thể không nhận.

Tuỳ tiện nói vài câu, giáo sư Tôn cũng đi vào chủ đề chính.

“Thầy đã xem qua luận văn của em rồi, không có vấn đề gì cả, nhưng em hẳn là nên biết, bằng thành tích và năng lực của em thì thi lên cũng chỉ là hình thức thôi.” Giáo sư Tôn rất vui mừng, cũng cảm thấy tự hào, “Quan trọng nhất vẫn là chuyện giáo viên, mấy năm nay sự ‘biến thái’ trong học tập của em có tác dụng lắm đấy, có không ít lão gia tranh nhau muốn nhận em đấy.”

Bạch Tầm Âm ngẩn người, sau khi phản ứng lại mới hiểu đây là trọng điểm giáo sư Tôn gọi mình tới ngày hôm nay.

“Giáo sư.” Cô khẽ cười khiêm tốn thẹn thùng, “Thầy tính đề cử giáo viên hướng dẫn cho em sao?”

“Nếu không thì em nghĩ sao hả nhóc con?” Làm giáo viên, không có gì kiêu ngạo bằng việc học sinh của mình ngày càng xuất sắc. Mấy năm nay, Bạch Tầm Âm chính là niềm tự hào của giáo sư Tôn, là hạt giống tốt ông dốc hết toàn bộ sức lực để bồi dưỡng.

Ông uống một ngụm trà, lấy một tờ giấy trong ngăn kéo ra đưa cho Bạch Tầm Âm, “Thư giới thiệu thầy cũng đã viết xong cho em rồi, vị giáo sư này chính là anh em tốt của thầy, dưới trướng cậu ta cũng đã dẫn dắt không biết bao nhiêu tinh anh thành tài rồi.”

Bạch Tầm Âm cụp mắt nhìn về phía giấy trắng mực đen, có hơi sửng sốt.

Bởi vì giáo sư Tôn giới thiệu cho giáo sư Lý, Lý Thừa Phong danh tiếng lẫy lừng, sự tồn tại của vị giáo sư này giống như một truyền kỳ trong ngành vật lý, mỗi năm có không biết bao nhiêu là sinh viên muốn tìm tới ông để xin hướng dẫn, vậy mà giáo sư Tôn có thể lấy được một vị trí từ Lý Thừa Phong? Nhưng mà…

“Có lẽ là khoảng mười năm trước, lúc thầy được trao đổi tới Lan Đại dạy hai năm thì quen được lão Lý.” Giáo sư Tôn không chú ý tới sự khác thường của Bạch Tầm Âm, còn bưng chén trà lên tâm tình, than thở thời gian đã qua đi, chậm rãi nói –

“Bọn thầy đều giảng dạy vật lý, có chung chí hướng, hai năm ở Lâm Lan kia đúng là không thể dùng một lời kể hết, thầy giới thiệu em cho giáo sư Lý, lão Lý, haizz, đúng là không chê vào đâu được, rất chuyên nghiệp, phù hợp với phương hướng nghiên cứu của em bây giờ, nếu cậu ta chịu nhận em làm học sinh, vậy thì đúng là có duyên mà.”

Chỉ là, giáo sư Lý dạy ở Lâm Lan, còn là Lan Đại.

Ngón tay Bạch Tầm Âm nắm lấy một góc tờ giấy, do dự mở miệng, “Giáo sư, em…”

“Nhưng mà hiếm lắm thầy mới giới thiệu sinh viên cho cậu ta, lão Lý sẽ không dám làm thầy mất mặt đâu, trước đó thầy cũng gửi sơ yếu lý lịch của em cho cậu ta rồi, rất hài lòng. Em biết trường chúng ta chỉ mất hai năm học lên thạc sĩ trong khi trường khác là ba năm mà, nhưng cậu ta đọc bài luận văn của em, nói em không giống nghiên cứu sinh năm thứ hai gì cả, lời văn viết ra còn trưởng thành hơn nghiên cứu năm ba.”

Thoạt nhìn, dáng vẻ của giáo sư Tôn vô cùng kiêu ngạo đối với chuyện này khiến lời đến đầu lưỡi rồi nhưng Bạch Tầm Âm cũng chẳng thể nói ra.

“Huống hồ, theo thầy nhớ, không phải quê em ở Lâm Lan sao, vậy cũng vừa hay, em có thể về nhà học rồi.” Giáo sư Tôn nhìn Bạch Tầm Âm, ánh mắt tán thưởng, “Tiểu Bạch, em là sinh viên giỏi, lại là đứa say mê học thuật, chuyên tâm, thầy hi vọng em sẽ luôn tiếp tục vững bước trên con đường nghiên cứu và học hành này – em hiểu không?”

Trong lúc nhất thời, câu ‘em muốn ở lại trường học tiếp’ và ‘tạm thời không muốn về Lâm Lan’ cũng không nói nên lời.

Chỉ có đồ ngốc mới không hiểu rõ cơ hội mà giáo sư Lý mang lại, giá trị này không hề thua kém chuyện mua nhà ở trung tâm thành phố đô thị loại một đâu!

Thư giới thiệu của giáo sư Tôn đối với cô mà nói giống như là miếng bánh rớt từ trên trời xuống. Người trưởng thành nên hiểu rõ, ‘thực tế’ quan trọng tới cỡ nào.

Vì thế, Bạch Tầm Âm mím môi, cảm kích nói, “Giáo sư Tôn, em thật sự rất cảm ơn thầy.”

“Cũng không cần phải cảm ơn thầy, nói cho cùng thì thầy cũng chỉ là người bắc cầu thôi, trình độ của lão Lý chắc hẳn đám sinh viên các em cũng nghe rồi, nếu không phải em có bản lĩnh vượt qua thử thách, vậy ông già như thầy có giới thiệu cũng không có ích gì.” Giáo sư Tôn cười vẫy tay, cũng không tranh công, “Xét cho cùng, em nên biết ơn sự nỗ lực của chính em, mau về chuẩn bị đi.”

Bạch Tầm Âm ngồi tại chỗ không nhúc nhích, do dự hỏi, “Giáo sư, em cảm thấy không cần phải đi sớm vậy đúng không ạ?”

Không biết vì sao, cô luôn cảm thấy kháng cự với hai từ ‘Lan Đại’ – có một số việc, bản thân bạn tự cho rằng đã sớm bước qua rồi, thế nhưng mỗi khi thực sự đụng phải nó mới phát hiện, mình chưa hề bước qua nổi rào cản đó.

“Ừm, đương nhiên không cần phải vội vàng, nhưng mà không phải chuẩn bị thi rồi sao, chủ yếu em vẫn nên tới thông qua vòng phỏng vấn của lão Lý trước đã. Cho dù thi hay phỏng vấn cũng phải tới Lâm Lan cả.” Giáo sư Tôn suy nghĩ, “Em cũng ở bên này khá nhiều năm rồi đúng không? Chắc em cũng sẽ có nhiều đồ cần thu dọn, thời gian chuẩn bị có khoảng nửa tháng, nắm chắc cơ hội nhé.”

Rời khỏi văn phòng giáo sư, Bạch Tầm Âm cảm thấy bản thân mình ngày càng trở nên mơ hồ.

Xem ra, người ta nói cuộc sống luôn có những điều ‘ngoài ý muốn’ là đúng thật.

Vốn dĩ cô đã chuẩn bị tinh thần tiếp tục ở lại phương Bắc học tập, sau đó ở lại trường làm việc hoặc ra trường tìm việc, chậm rãi tính toán cho tương lai sau này… chỉ duy không nghĩ tới khả năng quay trở về Lâm Lan.

Càng đừng nhắc tới chuyện tới Lan Đại học.

Trường học kia với cô mà nói, nơi đó từng là trái cấm trong vườn địa đàng, dáng vẻ giống như Dụ Lạc Ngâm khiến cô không muốn tiếp xúc.

Kết quả, bây giờ cô lại không thể không tới đó.

Châm chọc thế nào chứ, đi một vòng rồi, cuối cùng cô vẫn trở lại Lan Đại thôi.

Tựa như một loại ‘trói buộc’ nào đó của vận mệnh vậy.

Bạch Tầm Âm khẽ thở dài một hơi, chỉ cảm thấy đầu óc rối bời, không nghĩ nhiều nữa, trùng hợp lúc này, điện thoại trong túi vang lên, Bạch Tầm Âm nhìn thấy ba chữ ‘Dụ Thời Điềm’ hiện trên màn hình mới điều chỉnh tâm trạng rồi nghe máy.

Lúc mở miệng, cảm xúc của cô không khác gì so với bình thường, nhàn nhạt nói, “Điềm Điềm à.”

“Chị ơi!” Giọng nói Dụ Thời Điềm vẫn luôn ngọt ngào mềm mại, lúc làm nũng như bọc trong đường mật, “Chị đang làm gì vậy ạ?”

Bạch Tầm Âm, “Vừa mới ra khỏi văn phòng giáo sư.”

“… Sao lần nào em gọi cho chị thì chị cũng đang làm gì đó liên quan tới học tập vậy ạ.” Mà cô ấy còn gọi điện thoại cho Bạch Tầm Âm rất thường xuyên! Như vậy chứng minh điều gì? Dụ Thời Điềm không khỏi kính nể, “Chị ơi, mỗi lần như vậy em lại cảm thấy bản thân như rác rưởi vậy.”

Rõ ràng cô cũng thi bằng thực lực của mình vào trường top 10 cả nước.

Kết quả, tới Công Đại lại gặp được Bạch Tầm Âm, quả thực cảm thấy bản thân đúng là kẻ tầm thường vô dụng…

“Em cũng đã tốt nghiệp rồi, đương nhiên không cần phải cố sức như chị.” Bạch Tầm Âm trấn an, “Công việc gần đây thế nào?”

Dụ Thời Điềm nhỏ hơn cô một tuổi, năm trước tốt nghiệp đã quay về Lâm Lan, cô ấy học tài chính, nghe nói xin vào một công ty đầu tư, thường xuyên phải tham gia xã giao vô cùng phiền phức, Bạch Tầm Âm nghe mãi cũng thành thói quen.

“Haizz, không phải là kiểu đó.” Dụ Thời Điềm thuận miệng nói, lần này cũng không oán giận như những lần trước mà lải nhải nói thầm, “Âm Âm, anh trai em phải đính hôn rồi, không hiểu sao em cảm thấy rất khó chịu, không phải em bị cuồng anh trai giống trong tiểu thuyết đấy chứ?!”

Bạch Tầm Âm biết trong nhà Dụ Thời Điềm có hai ông anh trai, trước đó nghe cô bé nhắc mãi thành quen, không nhịn được bật cười –

“Cái này không phải là cuồng anh trai, khách quan mà nói thì em ỷ lại vào anh trai nên chưa quen được, giống như kiểu người làm bạn bên em bao nhiêu năm bỗng nhiên biến thành người khác, không thích ứng được cũng là chuyện thường tình, đợi qua một thời gian sẽ bớt thôi.”

Bạch Tầm Âm quá mức ‘khách quan khoa học’ phân tích khiến Dụ Thời Điềm phải trợn mắt há mồm bình tĩnh lại, nhưng tâm lý vẫn rất khó chịu, không chịu được rầm rì.

“Được rồi, được rồi.” Bạch Tầm Âm nhìn đồng hồ, kiên nhẫn dỗ dành, “Chờ chị về Lâm Lan rồi gặp mặt, chúng ta nói chuyện.”

“Hả… hả?” Dụ Thời Điềm nhảy dựng lên, “Chị về Lâm Lan á? Bao giờ?”

“Nửa tháng sau.”

“Aaaaa thật sao?” Dụ Thời Điềm kinh hỉ, giọng nói từ oán giận trở nên ríu rít, “Chị xin nghỉ về nhà sao?”

“Không phải kỳ nghỉ.” Bạch Tầm Âm cười cười, “Chị về đó học.”

Năm phút sau, Bạch Tầm Âm tắt điện thoại, chỉ cảm thấy tai mình đã bị tiếng hét của Dụ Thời Điềm làm đau rồi.

Cô dở khóc dở cười xoa tai, chân đi về phía thư viện lại chuyển hướng thành trở về ký túc xá – cô có thời gian nửa tháng chuẩn bị quay về Lâm Lan và thi cử đủ chuyện, bây giờ vẫn nên đi thu dọn đồ đạc là tốt nhất.

Sau khi Triệu Na nghe nói chuyện này cũng khóc lóc khá lâu, sau đó khịt mũi bắt tay thu dọn đồ đạc giúp cô.

Trong lòng Bạch Tầm Âm cũng không nhịn nổi, dù sao Triệu Na cũng là người bạn thân thiết nhất của cô ở phương Bắc này, cả hai cũng đã làm bạn cùng phòng sáu năm trời.

Nhưng người không hiểu cách thể hiện tình cảm như cô lại chỉ có thể ôm lấy Triệu Na đang khóc nức nở, nhàn nhạt nói, “Em sẽ quay về thăm chị.”

Triệu Na bật cười rồi cũng nín khóc.

“Nhắc tới Lâm Lan thì chị cũng từng qua đó hai lần, đô thị loại một mới, thật sự rất đẹp, phát triển hơn nhiều so với bên này, càng đừng nói tới có giáo sư Lý ở đó.” Lúc Triệu Na giúp Bạch Tầm Âm thu dọn quần áo, nói có sách mách có chứng phân tích, “Xét mặt nào đi chăng nữa thì quay về cũng rất có lợi, nếu có thể mời được giáo sư Lý làm giáo viên hướng dẫn, vậy kiểu gì chị đây cũng học lên tiếp.”

Mắt thấy hai năm nghiên cứu thạc sĩ của mình sắp kết thúc, Triệu Na cũng đã đưa ra quyết định cho bản thân – cô ấy là cô gái bản địa, đương nhiên ở quê mình thì cũng có quan hệ hơn.

Cô ấy cũng không tiếp tục học lên nữa, sau khi tốt nghiệp thạc sĩ thì trực tiếp vào trường cấp ba trọng điểm làm giáo viên vật lý.

Không phải đây là sự lựa chọn ổn định lại an nhàn sao?

Bạch Tầm Âm vẫn luôn cảm thấy, làm giáo viên khá tốt.

“Âm Âm, sau này sẽ không chỉ là những hạng mục bình thường nữa đâu.” Triệu Na nhìn cô, nóng lòng muốn thử nói, “Chị nghe nói, được sự giới thiệu của giáo sư là có thể trực tiếp vào trong viện nghiên cứu khoa học đấy, em về đó nhớ tặng quà cho giáo sư Lý, nói chuyện cũng phải cẩn thận một chút.

Ở xã hội này, Triệu Na có niềm tin vững chắc vào việc ‘tặng quà’ là có thể giải quyết được đa số vấn đề — nếu không giải quyết được, vậy chỉ có thể chứng mình là quà tặng chưa đủ.

“Được rồi, em vừa mới về, cũng không nghĩ nhiều như vậy.” Bạch Tầm Âm dở khóc dở cười, tuỳ ý lắc đầu, “Đi nhanh quá chân sợ bong gân.”

Trên thực tế, lần này quay về Lâm Lan, có thể gặp được giáo sư Lý đã là một bước nhảy vọt rồi.

“Haizz, nhưng mà chị vẫn thấy đột ngột quá, chị thấy em thích phương Bắc như vậy, còn tưởng rằng em muốn tiếp tục ở lại Công Đại học lên…” Triệu Na than ngắn thở dài vì sắp phải rời xa Âm Âm, ánh mắt chợt dừng lại trên một món đồ trong rương hành lý, “Ơ? Đây là cái gì?”

Cô ấy đưa tay kéo chiếc áo xanh trắng đan xen trong đống đồ của Bạch Tầm Âm ra, giũ một cái mới phát hiện đây là một chiếc áo khoác đồng phục.

“Đồng phục?” Đã lâu rồi Triệu Na chưa thấy món đồ nào ‘cũ kỹ’ như vậy cả, nhất thời không nhịn được cười, nghiêng đầu nhìn Bạch Tầm Âm, “Đây là đồng phục trường em à? Cấp ba hay cấp hai vậy?”

Triệu Na hỏi xong mới phát hiện sắc mặt Bạch Tầm Âm không thích hợp cho lắm. Đôi mắt của cô ngẩn ngơ nhìn chiếc áo đồng phục kia như đang nhớ lại hồi ức nào đó phủ kín bụi.

Bạch Tầm Âm đi tới, ngồi cạnh Triệu Na rồi thấp giọng giải thích, “Là đồng phục cấp ba.”

“Đồng phục trường em thiết kế đẹp đấy.” Triệu Na bĩu môi, “Đẹp hơn đồng phục cấp ba trường chị nhiều – nhưng mà sao áo này to thế? Chẳng lẽ hồi cấp ba em béo lắm sao? Nhưng mà cho dù em béo thì cũng là nhóc mập đáng yêu xinh đẹp nhất thế giới này.”

“Nói linh tinh gì đấy.” Chút phiền muộn sau khi nhìn thấy đồng phục của Bạch Tầm Âm đã bị lời trêu chọc của Triệu Na làm cho tan biến, đôi mắt trong suốt mang theo ý cười, khẽ nói, “Đây là đồng phục nam.”

Triệu Na sửng sốt, “Nam á?”

“Ừm, là mối tình đầu của em.” Nhiều năm trôi qua, cuối cùng Bạch Tầm Âm có thể nhắc tới Dụ Lạc Ngâm một cách thoải mái, trong đầu cô không khỏi nhớ lại khoảng thời gian ‘ngọt ngào’ kia, ban đêm Dụ Lạc Ngâm lái xe đạp đưa cô về nhà, giọng nói nhẹ nhàng, “Anh ấy sợ em lạnh, khoác áo lên người em.”

Bây giờ nhớ lại, dường như vẫn rõ ràng trước mắt.

Ở bên nhau sáu năm, đây là lần đầu tiên Triệu Na nghe được đề tài liên quan tới ‘con trai’ từ trong miệng Bạch Tầm Âm, lần đầu tiên biết tiên nữ không dính tới khói lửa trần tục cũng từng yêu đương.

Trong lúc nhất thời, miệng mở to như có thể nhét được một quả trứng vào vậy.

Bạch Tầm Âm đặt cằm lên đầu gối, nghiêng đầu nhìn Triệu Na, đôi mắt cong lên, “Vẻ mặt gì thế? Chị kinh ngạc lắm à?”

“… Đương nhiên là kinh ngạc rồi, chị còn cảm thấy em uống sương sớm mà sống đấy, người gì mà không có thất tình lục dục, nào nghĩ tới chuyện em từng yêu đương chứ!” Kinh ngạc qua đi, tinh thần hóng hớt của Triệu Na lại sống dậy, vội vàng hỏi, “Là người như thế nào thế? Chị tò mò quá, người như thế nào mới có thể làm em rung động!”

Vấn đề này của Triệu Na không có gì đáng chú ý, nhưng Bạch Tầm Âm lại yên lặng suy nghĩ rất lâu mới nghiêm túc nói –

“Là một người rất đặc biệt.”

“Hồi cấp ba, anh ấy là nam thần, cũng là học sinh giỏi đứng đầu toàn trường… anh ấy giống như nhân vật chính mà chị thích đọc ấy.”

“Chỉ là có hơi lưu manh.”

“Mẹ nó, lãng mạn quá vậy!” Triệu Na nghe lời này, trong lòng như nổ pháo hoa, hưng phấn đấm mạnh lên giường, “Bảo sao bao nhiêu người không lọt được vào mắt của em, đây không phải do thời niên thiếu gặp được người quá nổi bật sao? Sau đó thì sao sau đó thì sao?!”

Bạch Tầm Âm mỉm cười không nói, ngẫm lại câu ‘thời niên thiếu gặp được người quá nổi bật’ của Triệu Na, ý cười trên khoé môi đậm hơn.

Một lúc lâu sau, cô mới bình tĩnh nói –

“Không có sau đó.”

“Hai người bọn em hứa hẹn thì vào Lan Đại, nhưng em giấu anh ấy đăng ký Công Đại, thế rồi chia tay.”



Cho dù thế nào, Triệu Na cũng không ngờ tới một câu chuyện tình yêu lãng mạn lại có kết cục như vậy.

Nhìn dáng vẻ Bạch Tầm Âm thản nhiên thu dọn đồ đạc, trong lòng cô ấy khóc lóc thảm thiết kêu gào hai chữ: Tra nữ!

Tác giả có lời muốn nói: Chó Dụ sắp được lên sàn rồi, ai nhớ chó Dụ không nào ~

- -----oOo------