Chứng Bệnh

Chương 5




Thời gian giữa đầu tháng và cuối tháng, nháy mắt đã tới ngày Bạch Tầm Âm, Thịnh Sơ Nhiễm và Chung Cầm trực nhật buổi tối.

Mỗi tháng đều có một hai lần như vậy, bọn họ sẽ làm loại việc khoá nhốt cô trong phòng học.

Không phải Bạch Tầm Âm không nghĩ tới chuyện đi theo bạn học ra về sớm, miễn cho việc bị khoá không ra được, chỉ là nếu cô đi rồi, phòng học sẽ không có ai quét dọn, ngày hôm sau nhất định chủ nhiệm lớp Thân Lang Lệ cũng chỉ phê bình có mình cô.

Quan hệ giữa gia đình Thịnh Sơ Nhiễm và trường học liên kết chặt chẽ, nếu không Thân Lang Lệ cũng không bất công một cách táo bạo như vậy.

Chuyện Bạch Tầm Âm bị nhốt trong phòng học sau giờ học gần như là một bí mật công khai, là một trong những cách để cho Thịnh Sơ Nhiễm trút giận.

Mọi người xung quanh đều biết, cũng vô cùng phối hợp – thậm chí ngay chính Bạch Tầm Âm cũng phối hợp với chuyện này, bị Thịnh Sơ Nhiễm nhốt lại trong phòng học một lúc rồi chờ bảo vệ tới mở cửa thả cô ra ngoài, còn hơn là chống đối lại để rồi sau này bị bạn cùng lớp và giáo viên trù ẻo.

Chỉ là hôm nay, trực nhật xong Thịnh Sơ Nhiễm cũng không đưa theo Chung Cầm và các bạn học khác ra khỏi lớp mà đi tới trước mặt Bạch Tầm Âm.

Thiếu nữ nghi hoặc nhíu mày, buông giẻ lau bảng đen xuống rồi nhìn bọn họ.

Thịnh Sơ Nhiễm nhìn đôi mắt trong như nước của Bạch Tầm Âm, cô ta cắn chặt răng, giọng nói âm trầm, “Cùng tao tới một nơi.”

Bạch Tầm Âm lắc đầu, cầm phấn viết hai chữ lên bảng: Không đi.

Cho dù Thịnh Sơ Nhiễm muốn làm gì, cô cũng không có tâm tư đi cùng.

— có thể ‘phối hợp’ với mấy trò vô duyên vô cớ bắt nạt thường ngày của cô ta đã là quá đủ với Bạch Tầm Âm rồi.

“Tới lượt mày nói đi hay không à!” Thịnh Sơ Nhiễm tức giận, lông mày dựng ngược, duỗi tay nắm lấy cánh tay gầy gò của Bạch Tầm Âm, dùng sức kéo cô xuống bục giảng.

Ba người đến cặp sách cũng không cầm, nghiêng ngả lảo đảo cậu kéo tôi lui ‘đi’ ra khỏi lớp.

Cánh tay Bạch Tầm Âm bị Thịnh Sơ Nhiễm nắm chặt đến đau, trên làn da trắng nõn đã hiện rõ vệt đỏ.

“Cậu mau gọi điện thoại cho Lục Dã đi, nói chúng ta đã hẹn được Bạch Tầm Âm rồi.” Tới hành lang, Thịnh Sơ Nhiễm đã gấp không chờ nổi thúc giục Chung Cầm, “Bảo cậu ta lại đây, gọi Dụ Lạc Ngâm đi cùng nữa.”

Cuối cùng Bạch Tầm Âm cũng biết Thịnh Sơ Nhiễm muốn làm gì.

Cô ta muộn lợi dụng cô hẹn bọn Lục Dã ra đây, sau đó nhân cơ hội để gặp được Dụ Lạc Ngâm.

Nhưng cô và Lục Dã thì có liên quan gì chứ? Bạch Tầm Âm tức giận cười, dùng sức hất tay Thịnh Sơ Nhiễm ra – đối phương vui vẻ nói chuyện cùng Chung Cầm, không hề phòng bị chút nào, đột nhiên lảo đảo hai bước.

Thịnh Sơ Nhiễm nhíu mày, “Mày làm gì đấy?”

Bạch Tầm Âm không nói tiếng nào, mặt không chút biểu tình xoay người về phòng học lấy cặp sách, muốn đi về.

“Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, mày không thể đi được!” Thịnh Sơ Nhiễm lại nổi tính tình, cùng với Chung Cầm một trước một sau ngăn cản đường đi của Bạch Tầm Âm, giọng nói hợp tình hợp lý, “Mày đi rồi, Lục Dã sẽ không tới nữa.”



Bạch Tầm Âm cảm thấy vô cùng buồn cười.

Cô siết chặt tay, sau đó lấy điện thoại ra gõ chữ, đưa tới trước mặt Thịnh Sơ Nhiễm: Lục Dã và tôi không liên quan gì tới nhau cả, cậu ta không thích tôi, cậu dùng tôi để nhờ cậu ấy đưa bạn tới đây cũng vô dụng cả thôi.

Bạch Tầm Âm nhìn ra, Lục Dã là một nam sinh kiêu ngạo và có lòng tự trọng cao, cậu ta cũng không phải thật sự thích cô.

Lời cần nói ngày đó cũng đã nói rõ, cậu ta tuyệt đối sẽ không vì cô ở đây mà tới – cũng sẽ không vì thế mà đưa Dụ Lạc Ngâm theo. Hành động của Thịnh Sơ Nhiễm thật sự là điều thừa thãi.

Nhưng Thịnh Sơ Nhiễm không tin, sống chết ngăn cản Bạch Tầm Âm không cho cô đi.

Đã rất lâu rồi cô ta không gặp được Dụ Lạc Ngâm, mấy hôm tan học tới lớp một cũng không thấy người đâu, khi tuyệt vọng, cái gì Thịnh Sơ Nhiễm cũng muốn thử một lần coi sao.

Chỉ là dù thế nào Bạch Tầm Âm cũng không nghĩ tới sẽ bị Thịnh Sơ Nhiễm coi như một ‘công cụ’ để thoả mãn tâm trạng ngọt ngào của cô ta.

Cô không màng tới đau đớn do ngón tay dài của hai người kia gây ra trên tay mình, dùng hết sức lực toàn thân muốn thoát khỏi sự giam cầm của Thịnh Sơ Nhiễm và Chung Cầm.

Gần như dùng tới tốc độ của cuộc thi chạy trăm mét, Bạch Tầm Âm mím môi một đường chạy xuống dưới sân trường.

Thịnh Sơ Nhiễm phía sau tức muốn hộc máu kêu lên, “Bạch Tầm Âm! Mày chờ đó cho tao!”

Lần này xem như hoàn toàn đắc tội Thịnh Sơ Nhiễm, Bạch Tầm Âm dùng ngón chân cũng có thể nghĩ tới những ngày sau này ở lớp sẽ càng trở nên khó khăn hơn – nhưng bất kể giờ phút này thế nào, cô cũng không muốn ở yên cho bọn họ sắp đặt.

Đầu óc Bạch Tầm Âm bây giờ giống như một cuộn len bị mèo làm loạn hết cả lên.

Sợ Thịnh Sơ Nhiễm đuổi kịp, cô mắt điếc tai ngơ chạy vội vàng, thiếu chút nữa lỗ mãng đâm vào trong lồng ngực một người.

Suýt chút nữa.

Chỉ suýt chút nữa thôi là Bạch Tầm Âm đã dẫm phải giày chơi bóng màu trắng của đối phương.

Quanh thân người nọ mang theo mùi gỗ đàn hương mát lạnh, ngón tay thon dài đỡ lấy Bạch Tầm Âm đang nghiêng ngả lảo đảo, lại vô cùng phong độ giúp cô đứng vững.

Bạch Tầm Âm xấu hổ muốn xin lỗi, vừa ngẩng đầu đã đối diện với đôi mắt đen nhánh.

Giống như hắc diệu thạch vậy, bên trong mang theo ánh sáng ấm áp, tựa như… pha lê vậy.

Là Dụ Lạc Ngâm, Bạch Tầm Âm nhớ rõ khuôn mặt cậu, cũng khắc sâu đôi mắt của ‘nhân vật nổi tiếng’ này.

Dụ Lạc Ngâm nhẹ nhàng mở miệng, giọng nói trầm thấp dễ nghe hỏi cô, “Cậu không sao chứ?”

Cô hơi hoảng sợ lui về sau hai bước, Bạch Tầm Âm cắn môi, lấy phần mềm ghi chú trong điện thoại ra, nghiêm túc gõ chữ cho Dụ Lạc Ngâm đọc: Không có việc gì, cảm ơn cậu.

Hai lần trước nói chuyện với cậu, chính cô cũng cảm thấy mình không lễ phép chút nào.

Lần này cũng không thể dùng dáng vẻ kia được – cho dù nói không nên lời, cũng phải cảm ơn cậu cho tử tế.

Dụ Lạc Ngâm cũng không cảm thấy ngoài ý muốn với những chữ cô gõ, ánh mắt nhìn theo ngón tay tinh tế trắng nõn đang cầm điện thoại, cánh tay… trên làn da hiện rõ vết cào đỏ, vết móng tay.

Ánh mắt Dụ Lạc Ngâm dần trở nên tối đi.

Cậu đưa tay nắm lấy cánh tay Bạch Tầm Âm, giọng nói vừa rồi có chút ‘ấm áp’ dần trở nên lạnh lẽo, “Sao lại thế này?”

Bạch Tầm Âm hoảng sợ, giống như điện giật mà rụt tay về.

Đụng chạm xảy ra bất thình lình khiến hai tai cô bỗng chốc đỏ bừng, dưới ánh mắt dò hỏi của Dụ Lạc Ngâm, Bạch Tầm Âm cúi đầu lắc lắc.

Dáng vẻ thiếu nữ mặc áo đồng phục không chút do dự chạy mất, trông cực kỳ giống với hai lần trước khi cậu hỏi tên cô.

Dụ Lạc Ngâm nhìn chằm chằm bóng dáng mảnh khảnh của Bạch Tầm Âm vài giây rồi chậm rãi thu hồi ánh mắt, khoé môi cong cong mang theo ý cười – sau khi thu được tin ‘tình báo’ của Lục Dã mà chạy tới đây, cô gái nhỏ lại trốn mất rồi.

Vậy cậu còn ngây ngốc đứng đây làm gì chứ?

Dụ Lạc Ngâm cười nhạo một tiếng, xoay người nhanh chóng rời đi, dáng vẻ cậu cao lớn đĩnh đạc vô cùng anh tuấn.

Hôm nay là một ngày nắng hiếm có ở Lâm Lan.

Chạng vạng, gió nhẹ nhàng thổi mang theo hơi nóng, Bạch Tầm Âm chạy đi khá xa rồi dừng lại thở hổn hển.

Lúc này, A Mạc gọi điện thoại tới, tiếng chuông đánh thức tinh thần của thiếu nữ, Bạch Tầm Âm ngơ ngẩn bắt máy.

Cũng may A Mạc không cần cô đáp lại, chỉ lo nói một mình, giọng nói vui vẻ phóng khoáng –

“Âm Âm ơi, tớ làm thủ tục chuyển trường xong xuôi rồi nè, ba tớ nói đợi học kỳ sau là tớ có thể trực tiếp tới lớp cậu rồi đó!”

“Còn nửa tháng nữa là cậu được nghỉ hè rồi đúng không? Tới lúc đó tớ sẽ về Lâm Lan, hì hì hì.”

Bạch Tầm Âm nói không nên lời, chỉ có thể khẽ cười phía bên này điện thoại.

Tâm trạng nóng nảy vừa rồi dưới từng câu từng chữ của người bạn thân mà dần trở nên bình tĩnh, cô cảm thấy vừa rồi có lẽ mình chỉ bị nóng quá mà thôi – thời tiết tháng sáu ở Lâm Lan là nóng nhất.

Cho nên, lúc đầu ngón tay Dụ Lạc Ngâm chạm vào cô, không phải cô suy nghĩ nhiều.

Chỉ là thật sự rất nóng, giống như bị bỏng vậy.

A Mạc, môi Bạch Tầm Âm đóng mở không tiếng động, cậu mau trở lại đi.

Tớ nhớ cậu lắm.

Từ hồi tiểu học tới giờ, cô và A Mạc vẫn luôn học chung một trường, thậm chí kỳ học thứ nhất của cấp ba cũng học ở THPT số 3.

Có A Mạc ở bên, đối với một Bạch Tầm Âm chưa thể thích ứng với cuộc sống cấp ba mà nói, đã không còn gian nan như vậy nữa.

Chỉ là ba mẹ A Mạc là người làm ăn, năm kia phải tới một thành phố khác mở rộng chi nhánh, đưa A Mạc đi theo cùng. Hai người các cô không thể không tách nhau ra, chỉ có thể liên lạc qua WeChat, thừa những dịp nghỉ dài mới có thể gặp nhau.

Cũng may bây giờ ba mẹ A Mạc lại trở về Lâm Lan phát triển sự nghiệp, A Mạc cũng có thể trở lại trường THPT số 3.

Nghĩ tới việc học kỳ sau có thể học chung lớp với A Mạc, Bạch Tầm Âm hiếm khi lấy lại được tinh thần.

Sau khi tắt máy, cô nhắn hai chữ ngắn gọn cho A Mạc: Chờ cậu.

*

Trong lòng mang theo sự chờ đợi, thời gian nửa tháng nhanh chóng trôi qua, tới tối trước kỳ nghỉ hè.

Kỳ nghỉ hè học kỳ hai lớp 11 có lẽ cũng chính là thời gian ‘thiên đường’ cuối cùng của học sinh cấp ba, đợi tới lúc lên lớp 12 sẽ bắt đầu kiếp sống như ma quỷ.

Lớp 12 của trường THPT số 3  sẽ đổi sang học ở khu dạy học truyền thống, một tối trước khi nghỉ hè, tất cả các học sinh lớp 11 đều phải dọn dẹp đồ đạc và mang theo bàn ghế tới khu học mới.

Khu dạy học mới nằm ở phía đông của trường, ‘nơi độc lập’ này chính là ‘chiến trường’ dành riêng cho học sinh lớp 12.

Ngay cả đồ dùng học tập và bàn ghế cũng phải tự mình dọn tới, trường học sẽ không hỗ trợ.

Ông trời không chiều lòng người chính là, ngày đó Lâm Lan đổ mưa, không phải là mưa phùn, chỉ cần ra ngoài một lát thôi cũng đủ ướt hết cả quần áo.

Trong thời tiết này mà phải chuyển đồ đạc đúng là tra tấn người khác.

Bạch Tầm Âm nhìn mưa rơi tí tách ngoài cửa sổ, buồn rầu nhíu mày.

Cùng gặp phải một tình huống, các nữ sinh khác đều tìm bạn học nam để giúp đỡ, còn mình ở bên cạnh hỗ trợ bung dù ‘hợp tác’ thu dọn đồ đạc.

Nhưng Bạch Tầm Âm không có ai cả.

Cô xấu hổ với việc xin người khác giúp đỡ, mặc dù trước đó cũng có một hai người chủ động muốn giúp cô nhưng đều đã bị Thịnh Sơ Nhiễm và mấy nữ sinh chơi cùng cô ta gọi đi rồi.

Những nam sinh chịu hỗ trợ thuộc kiểu ‘sư nhiều thịt ít*’, không ai tranh giành.

(*Ẩn dụ về những điều không liên quan, mối quan hệ giữa nhiều hơn và ít hơn là gì. Theo Baike.)

Bạch Tầm Âm thở dài, đôi mắt long lanh nổi lên một tầng hơi sương u sầu, một lúc lâu sau mới dùng một tay che dù, một tay cố gắng nhấc ghế.

Đi ra khỏi mái hiên ‘khu thoải mái’, chuyển đồ vật tới một toà khác trong trường.

Chỉ là chưa đi được bao nhiêu bước, ống quần đã bị ướt một mảng lớn, tay không giữ nổi ghế nữa, rơi thẳng xuống đất.

Bạch Tầm Âm cắn chặt răng, nghĩ thầm cùng lắm thì về nhà tắm rửa rồi uống thuốc cảm, trước tiên cứ dọn đồ qua đã rồi tính. Cô thu dù lại, hai tay nhấc ghế.

Đi được một đoạn đường dài, chưa được một nửa, mái tóc thiếu nữ đã ướt đẫm, sợi tóc đen nhánh dán lên khuôn mặt tái nhợt, nước mưa khiến đôi mắt không thể nhìn rõ.

Bạch Tầm Âm buông ghế thở dốc, mu bàn tay lau nước mưa trên mặt.

Trời càng lúc càng mưa to, không thể trì hoãn thêm nữa.

Bạch Tầm Âm vừa định nâng ghế lên một lần nữa, cổ vũ tinh thần mình đi tới khu học mới, bả vai lại bị người ta ấn xuống.

Là một bàn tay lớn, ngón tay thon dài, làn da trắng trẻo, gân xanh trên mu bàn tay như ẩn như hiện.

Đỉnh đầu Bạch Tầm Âm bị một bóng râm bao phủ, là một chiếc dù.

Dưới cơn mưa lớn, bỗng dưng có người kéo cô vào góc nhỏ này.

Ngoài dự đoán của mọi người, Bạch Tầm Âm quay đầu lại, cái đầu tiên cô nhìn thấy chính là sườn mặt tinh xảo của Dụ Lạc Ngâm.

Khuôn mặt cậu không chút biểu tình, một tay bung dù che cho cô, tay khác từ bả vai Bạch Tầm Âm chuyển sang ghế, dễ như trở bàn tay nhẹ nhàng nhấc chiếc ghế gỗ lên.

Đôi khi, sức lực nam sinh và nữ sinh không thể đánh đồng với nhau.

“Tôi giúp cậu.” Cậu nhàn nhạt nói một câu, ánh mắt ý bảo Bạch Tầm Âm đi trước cậu, phong thái thong dong tự nhiên, đối lập hoàn toàn với thiếu nữ đang hoảng loạn.

“Không được sao?” Mắt thấy Bạch Tầm Âm vẫn cứ bất động, Dụ Lạc Ngâm cười khẽ đưa dù cho Bạch Tầm Âm, “Này, học các bạn khác, giúp tôi che dù đi.”

Mấy nữ sinh khác đều làm nũng nhờ nam sinh khác chuyển đồ giúp mình, còn bản thân ở bên cạnh che dù hộ.

Chỉ có cô là ngốc nhất, tự mình dọn dẹp rồi chuyển đồ.

Khuôn mặt tái nhợt của Bạch Tầm Âm hơi đỏ lên, do dự một chút rồi nhận lấy dù trong tay Dụ Lạc Ngâm, đầu ngón tay vô ý đụng phải ngón tay của đối phương.

Dưới cơn mưa sa gió giật, tới giọng nói của Dụ Lạc Ngâm cô cũng không thể nghe rõ – nhưng lại có thể nghe được tiếng trái tim mình đang đập loạn.

Tác giả và editor có lời mún nóiii:

Mọi người bình luận nhiều lênnnn, cho dù mắng anh Dụ cũng được ạaaa:>