Chúng Ta Cung Đấu Đi

Chương 77: Hội thẩm




Trong lòng nàng nhận định Trương quý phi và Đức phi không khác nhau nhiều, khác nhau duy nhất đó là Trương quý phi là ỷ vào ân sủng của thái hậu và Gia Nguyên đế, rất kiêu căng, mà Đức phi không có cái gì dựa vào, cho nên bất động thanh sắc phá hư mà thôi.

Đả kích ngấm ngầm hay công khai, cũng không phải thứ tốt.

Chu Anh tất nhiên là từ chối nhã nhặn: "Tần thiếp đa tạ nương nương nâng đỡ, nhưng chân tướng như thế nào, tần thiếp tin tưởng nương nương, tin tưởng Hoàng Thượng, sẽ không làm bất luận kẻ nào bị vu oan."

Trương quý phi bút xuống, lạnh lùng nhìn nàng một cái: "Thư tu nghi đã không chịu, bổn cung tất nhiên là sẽ không cưỡng cầu. Bổn cung thấy kỹ xảo mài mực của Thư tu nghi cũng chỉ thường thôi, thôi, bổn cung còn có cung vụ phải xử lý, Oanh Nhi, tiễn khách."

Nàng ra điện liền nhìn thấy Bách Hợp lo lắng chờ ở ngoài điện, dìu lấy nàng, đi thật xa mới kéo cổ tay của nàng xoa, thấp giọng hỏi: "Chủ tử, quý phi nương nương có khó xử chủ tử không?"

Chu Anh lắc lắc đầu: "Trương quý phi chỉ là muốn mượn sức ta tới vặn ngã Đức phi thôi."

"Chớ không phải là chuyện Trương dung hoa lần này cũng là Đức phi gây nên?" Bách Hợp ngạc nhiên hỏi, "Quý phi nương nương chính là phát hiện cái gì?"

Chu Anh lắc đầu: "Ta nhìn cũng không giống, nếu là thật sự cầm được manh mối gì, lấy tính tình của quý phi nương nương, giờ phút này Đức phi sợ là phân vị sớm khó giữ được. Cho nên ta cũng có chút hoài nghi, lần này Trương dung hoa bị chết đuối ly kỳ, rốt cuộc có liên quan tới Đức phi không?"

"Chủ tử đừng vội, một ngày nào đó chân tướng luôn sẽ tra ra manh mối." Bách Hợp an ủi.

Ban đêm, Bách Hợp cùng An Thanh Bình mới vừa đi hồ hoa sen, Gia Nguyên đế liền tới Phi Vân các.

Chu Anh biết trong lòng hắn lo lắng, liền sai Lan Tương rót chén trà lá trúc: "Gần đây Hoàng Thượng làm lụng vất vả, trà lá trúc này có thể tĩnh tâm, Hoàng Thượng nếm thử một chút?"

Gia Nguyên đế không yên lòng, tiếp nhận chén trà trong tay nàng: "Về cái chết Trương dung hoa, nàng có ý kiến gì không?"

"Hoàng Thượng, kỳ thật trước khi Trương dung hoa chết, tần thiếp từng gặp nàng, khi đó sắc mặt nàng nhìn không được tốt." Chu Anh có chút muốn nói lại thôi, châm chước nửa ngày, cuối cùng mở miệng, "Tần thiếp hoài nghi Trương dung hoa có mang."

Gia Nguyên đế giống như cũng không giật mình, gật gật đầu, hỏi: "Anh Nhân sao biết được?"

Chu Anh một năm một mười nói tiếp: "Trên đường đến sơn trang nghỉ hè, nàng liền nôn, tần thiếp nghĩ là chịu không nổi xóc nảy mà thôi. Nhưng đến phía Bắc này mấy ngày, thân mình nàng nhưng vẫn không được tốt, mấy ngày trước đây tần thiếp còn từng thấy nàng vẫn nôn khan, ngày ấy nhảy múa ở trên thuyền trong chỗ sâu hồ sen, động tác cũng thu liễm, tần thiếp đoán rằng, có lẽ là cố kỵ long thai trong bụng."

Gia Nguyên đế nhìn nàng một cái: "Tâm tư ái phi rất tinh tế, nhưng nếu sớm phát giác, vì sao không đến bẩm báo cho trẫm? Trừ nàng ra, người trong cung còn có ai biết được Trương dung hoa có thai?"

"Tần thiếp nghĩ Trương dung hoa cực lực che dấu như vậy, là vì muốn cho Hoàng Thượng một kinh hỉ, liền không có bẩm báo ngay." Chu Anh nghĩ nghĩ, "Về phần còn có người biết được hay không, tần thiếp cũng không nắm rõ."

Gia Nguyên đế cúi đầu than thở một tiếng: "Kinh hỉ trẫm không có thấy, nhưng thật ra bị không ít kinh hách."

"Nhan thái y từng xem mạch cho Trương dung hoa, nói Trương dung hoa đích xác có mang long duệ, nhưng thể hư cung hàn, thai nhi thập phần không xong, cơ hội có thể bảo trụ hoàng tự cũng không lớn." Gia Nguyên đế cầm tay nàng qua, đặt ở trong lòng bàn tay, "Trẫm chưa từng biết được chính mình có một đứa bé như vậy, liền mất đi, trong lòng trẫm rất khổ sở."

Chu Anh rất đồng tình hoàng đế này, ôn nhu lên tiếng an ủi: "Hoàng Thượng đừng quá khổ sở, duyên phận của cha mẹ và đứa con đều là đời trước kết thành, Hoàng Thượng không thấy được bé, có lẽ chính là thời cơ chưa tới thôi, nếu là đủ duyên phận, ông trời chắc chắn để cho Hoàng Thượng nhìn thấy."

Nàng đoán rằng phần lớn hoàng đế ở cổ đại này mê tín muốn chết, lời nói này của nàng hẳn là an ủi được hắn a.

Ban đêm Gia Nguyên đế nghỉ ở Phi Vân các, Chu Anh cũng không tiện chú ý động tĩnh, liền trộm phân phó Lục La nhìn, nếu là Bách Hợp trở về liền lặng lẽ làm tín hiệu, đừng quấy nhiễu Hoàng Thượng.

Sao biết chờ đợi đến ngủ quên mất, khi tỉnh lại thì đã là giờ mẹo ngày mới. Là bị giọng nói Thôi Vĩnh Minh làm bừng tỉnh, hắn tiến vào bẩm báo, Trương quý phi và Đức phi chờ ở trong Phi Vân các, có chuyện quan trọng phải trình báo Hoàng Thượng.

Chu Anh nhìn Lục La phía sau Thôi Vĩnh Minh, mặt xanh trắng, cũng biết có chút không ổn.

Nhìn mặt nàng có chút lo lắng, Gia Nguyên đế cũng không lên tiếng, chính là vỗ nhẹ nhẹ tay nàng, dẫn đầu ra nội thất, Chu Anh theo sát phía sau. Chờ ở trong chính sảnh Phi Vân các làm sao chỉ có Trương quý phi và Đức phi, Chu Anh tùy ý nhìn, phi tần ở sơn trang nghỉ hè này, giờ phút này sợ đều đến xem phần náo nhiệt này.

Trương quý phi và Đức phi suất lĩnh chúng phi tần đứng dậy thỉnh an Gia Nguyên đế, Chu Anh cũng phúc thân thỉnh an lại hai nàng, lúc này mới ngồi vào chỗ của mình. Gia Nguyên đế quét nhìn mọi người ngồi xuống, lúc này mới mở miệng: "Các vị ái phi sáng sớm liền tụ ở Phi Vân các này, chính là có chuyện quan trọng bẩm báo sao?"

Trương quý phi dẫn đầu đứng dậy: "Hồi Hoàng Thượng, nô tì quấy rầy Hoàng Thượng nghỉ ngơi, đích xác tội đáng chết vạn lần, nhưng việc này sự tình rất quan trọng, sau khi nô tì cùng Đức phi muội muội thương nghị xong, liền quyết định hồi bẩm Hoàng Thượng trước tiên, để tránh Hoàng Thượng bị người khác lừa gạt."

Lúc này Chu Anh làm sao còn có thể không rõ sự tình từ đầu đến cuối? Trương quý phi đây là quyết tâm muốn mượn chuyện Trương dung hoa vặn ngã một người, nếu là hôm qua nàng lựa chọn liên thủ với Trương quý phi, vậy hôm nay mọi người sẽ xuất hiện ở trong điện Đức phi.

"Sao? Trẫm hiện giờ đang bị người lừa gạt?" Gia Nguyên đế cười mà không cười nhìn mọi người, cũng đảo qua gương mặt bình tĩnh của Chu Anh, "Ái phi hãy nói xem, ai là người lừa gạt trẫm, trẫm bị lừa gạt như thế nào?"

Đức phi hợp thời lên tiếng: "Hoàng Thượng, nô tì cùng Nghê tài tử đêm qua lúc đi ngang qua hồ hoa sen kia lại đột nhiên nhớ tới Trương dung hoa bạc mệnh, hai người liền ở bên cạnh ao nói chuyện một chút. Lại vừa vặn nhìn có người chui ra từ hồ hoa sen kia, làm nô tì cùng Nghê tài tử hoảng sợ. Nô tì nhìn kỹ lại, hai người từ trong hồ sen chui ra, lại là cung nữ chưởng sự Bách Hợp cùng thái giám tổng quản An Thanh Bình trong cung Thư tu nghi."

Chu Anh thế mới hiểu Đức phi chỉ là chờ đợi mình chui đầu vô lưới, rồi đến bắt con ba ba trong hũ mà thôi, trong lòng nàng tự nhủ với mình không thể gấp, trong đầu lại vẫn hoảng.

"Đức phi nương nương chính là chỉ Thư tu nghi dạy dỗ không nghiêm, thái giám cung nữ trong cung đi loạn trong cung?" Diệp bảo lâm e sợ thiên hạ không loạn, mở miệng hỏi, ngữ khí hết sức tò mò.

Đức phi lại cong môi cười cười, nói với Gia Nguyên đế: "Nếu là như vậy, chỉ cần đem hai nô tài hạ ngục là xong, nhưng nô tì cũng cho người lục soát, tìm ra khăn tay của Trương dung hoa ở trên người của hai người đó, việc này làm nô tì rất khó hiểu."

Gia Nguyên đế dù ngạc nhiên vẫn ung dung hỏi: "Sao làm Đức phi khó hiểu như vậy? Đức phi làm thế nào xác định khăn này là của Trương dung hoa?"

"Không dối gạt Hoàng Thượng, ngày hôm trước quả thật nô tì và Thư tu nghi có gặp qua Trương dung hoa, nô tì gần đây bận việc… cung vụ, vẫn chưa tâm sự cùng dung hoa muội muội, cho nên ngày ấy liền muốn mời Trương dung hoa đi vào đình phẩm trà. Ai ngờ Thư tu nghi lại đột nhiên đề nghị tìm nơi u tĩnh hơn, liền dẫn nô tì cùng Trương dung hoa đi hồ hoa sen." Đức phi bắt đầu giội nước bẩn rất có trật tự, "Trong ao sen tất nhiên là cực kỳ bí ẩn, cực kỳ u tĩnh, lúc nô tì và Thư tu nghi, Trương dung hoa nói chuyện, liền nhìn thấy Trương dung hoa dùng qua khăn có thêu bướm uyên ương kia. Sau nô tì nghĩ trong cung còn có chuyện chưa xử lý xong, liền đi trước. Lưu lại Thư tu nghi cùng Trương dung hoa."

Mi tâm Chu Anh vừa động, khăn này nàng ngày đó đích thật là thấy Trương dung hoa dùng qua.

Đức phi có chút phiền muộn thở dài: "Nhưng lại không nghĩ đó là một lần cuối cùng gặp dung hoa muội muội, nếu là sớm biết như thế, nô tì cũng sẽ không khiến nàng cùng..."

Nàng vẫn chưa nói xong, vừa dừng đúng lúc làm người trong điện càng thêm miên man bất định trong lòng.

Gia Nguyên đế vẫn chưa vội vã tỏ thái độ, mà nói với Trương quý phi: "Đem hai cung nhân của Thư tu nghi áp giải vào, trẫm muốn đích thân thẩm vấn một phen."

"Hoàng Thượng, hai người kia một lòng trung với Thư tu nghi, tất nhiên là nửa điểm sẽ không lộ ra, nếu là Hoàng Thượng tự mình thẩm vấn, bọn họ sẽ xảo diệu giá họa người khác." Trương quý phi mở miệng đâu vào đấy, "Hơn nữa vì hai người kia rất gian ngoan, thủy chung không chịu đem chân tướng nói ra, nô tì đã đem hai người nhốt vào thận hình tư."

Chu Anh biến sắc, thận hình tư là địa phương gì, là nơi làm cho người ta muốn sống cũng không sống được, Bách Hợp và An Thanh Bình này đã hơn một năm tới nay đối với nàng trung thành và tận tâm, trong lòng nàng so với Gia Nguyên đế đã thân cận hơn rất nhiều, hiện giờ lại bị nàng liên lụy đến tình trạng này. Càng gặp chuyện kiểu này, nàng ngược lại càng trấn định kỳ dị.

Trong đêm qua, Khuyết Tĩnh Hàn đã đem chuyện Trương dung hoa có thai nói cho nàng, đó là trong lòng vẫn chưa hoài nghi nàng, hiện giờ Trương quý phi và Đức phi liên hợp đem chứng cớ trình lên, hắn là có ba phần dao động, cũng sẽ không tin tưởng nữa. Hắn vẫn còn giữ lại ba phần thái độ, vậy chính mình liền không thể không nắm chắc.

"Hoàng Thượng, bị trọng hình rất oan uổng, kính xin Hoàng Thượng nghĩ lại." Chu Anh quỳ trên mặt đất, so với thời điểm khác đều phải trấn định, "Quý phi nương nương và Đức phi nương nương kết luận tần thiếp là người mưu hại Trương dung hoa, chỉ là vì tần thiếp đề nghị đi chỗ hồ hoa sen đó, tần thiếp là người cuối cùng tiếp xúc với Trương dung hoa, người trong cung tần thiếp lúc nửa đêm đi hồ hoa sen tìm khăn gấm của Trương dung hoa mà thôi."

Chu Anh cứng rắn quyết định đánh cuộc đập nồi dìm thuyền một lần: "Nhưng Hoàng Thượng thử nghĩ, nếu là Trương dung hoa lại không phải là ngộp nước mà chết, mà là trúng độc mà chết, vậy tần thiếp liền sẽ không phải là người duy nhất thoát không khỏi liên quan hay không?"