Chung Tình

Chương 49: Tinh hỏa [3]




Tại phòng thí nghiệm ngầm dưới lòng đất của Olympus, Kyle nhận được di thể Hạ Lộ, hắn cúi người đeo bao tay vào, tỉ mỉ vuốt ve khắp thi thể, Bruce có chút chịu không nổi hành vi của đối phương, nhíu mày:

“Trên người người này thật sự có gene của Thần cấp Lính gác sơ đại? Đừng để lão thái bà kia lừa chúng ta.”

Kyle không nói chuyện, ngón tay hắn lưu luyến quanh một vết thương hình thập tự trên ngực Hạ Lộ, sau một lúc lâu mới lãnh đạm nói:

“Người này đã làm giải phẫu, đem ống chứa gene cấy vào bên trong cơ thể mình.”

“…” – Bruce kinh sợ – “Này thật đúng là… hi sinh lớn a.”

Kyle cười cười:

“Hạ Lộ căn bản không phải yếu ớt vô năng như lời đồn, đó là một đế vương vĩ đại, bất luận là vì bảo hộ Dẫn đường của đế quốc mà quyết đoán buông tay Olympus hay tạo ra Mặc Xá Lý, mỗi một bước người đi, đều thể hiện sự quả cảm lãnh tĩnh của đế vương, hi sinh một cách vô tình, lại phụng hiến vô cùng cao thượng.”

Kyle nói như vậy, Bruce hiển nhiên không đồng tình, lão khinh thường bĩu môi, chỉ là quan tâm hỏi:

“Hiện tại làm gì bây giờ?”

Kyle không trả lời, hắn lấy dao giải phẫu, thật cẩn thận cắt ra ngực Hạ Lộ, chờ đến khi đụng đến ống nghiệm kín, biểu tình Kyle không khỏi có chút dao động:

“…Ngài ấy giấu ngay bên trong trái tim.”

Biểu tình Bruce rất khó coi:

“Hắn điên rồi sao?!”

“Không biết.” – Kyle cau mày, hắn cũng hiểu được điều này rất khó mà tin được, ống nghiệm chỉ lớn chừng nửa ngón út, bên trong là vài sợi tóc màu đen rất nhỏ, hắn nheo mắt nhìn trong chốc lát dưới ánh đèn – “Có chút kỳ quái, chúng ta phải xét nghiệm trước đã, kiểm tra xem DNA này đến cùng là của ai.”

Bruce hậm hực:

“Đừng nói là của chính ngài ấy đó.”

Kyle lắc lắc đầu:

“Không phải, tóc Hạ Lộ là màu bạc.” – Hắn nhìn lướt qua người đang nằm trong khoang đông – “Bất quá ta nhớ rõ, tóc ngài ấy vốn rất dài…”

“Làm hoàng đế vất vả như vậy, tóc rụng sạch cũng không có gì lạ.” – Bruce trào phúng nói, gã có chút ghét bỏ nhìn thoáng qua ống nghiệm nhem nhuốc máu – “Mau rửa sạch thứ này đi, nhìn thật là ghê tởm.”

Bích Ty mặc đồ dã chiến, nàng tự đeo đồ bảo hộ cổ tay vào, thật cẩn thận đem mái tóc dài màu bạc bỏ vào trong mũ.

Biểu tình Tần Vân tràn đầy không đồng ý, hắn tận lực kiên nhẫn nói:

“Ngươi chờ ở nơi này có được không, ta cam đoan với ngươi, ta sẽ mang di thể Hạ Lộ trở về.”

“Không phải chỉ có vấn đề di thể thôi đâu.” – Bích Ty lưu loát mang giày chiến, cột chắc đai lưng, bộ trang phục thùng thình càng làm dáng người nhỏ gầy của nàng nổi bật hơn – “Dẫn đường cấp 3S là cấp bậc thuộc về quan chỉ huy, ta hẳn là ở trên chiến trường, ở đó có vị trí của ta.”

Tần Vân há miệng thở dốc, hắn phát hiện dù cho không có quan hệ huyết thống, Bích Ty cũng là người nuôi hắn lớn lên, nàng cũng có cố chấp và kiên trì của chính nàng.

“Đừng làm như ta vừa vứt bỏ ngươi vậy.” – Bích Ty nói đùa, niết mặt Tần Vân – “Tiểu nam tử hán của ta, kiên cường lên một chút xem.”

Tần Vân trầm mặc không nói, hắn nắm tay Bích Ty, nhất thời lại khổ sở không nói nên lời.

Bích Ty ôn nhu vuốt ve đỉnh đầu hắn, nàng nhìn Tần Vân

“Ngươi chưa từng hỏi ta cha mẹ ruột của ngươi là ai… không hiếu kỳ sao?”

“Trước kia có lẽ có, nhưng hiện tại thì không.” – Tần Vân nghiêm túc nói – “Người nuôi lớn ta là ngươi, ta thực hạnh phúc, có ngươi là đủ rồi.”

Bích Ty nở nụ cười, nàng vụng trộm lau sạch khóe mắt thấm nước, vươn tay ôm lấy con trai mình.

Vì tiết kiệm thời gian, Mặc Xá Lý quyết định chia binh làm hai đường, Arthur phụ trách làm quân tiên phong, xé rách hàng phòng ngự của ETA, sau đó là do Scart phụ trách thiện hậu, mà chính y thì dẫn quân trực tiếp tấn công vào Olympus.

“Trần Kiêu phụ trách đột tập (đột kích bất ngờ), đám người tinh đạo kia đến đây chưa?” – Mặc Xá Lý đã đổi xong chiến phục, y cùng với Arthur, Scart chạm quyền nhau, thoải mái nhảy lên cánh máy bay.

Tần Vân đang ở phía dưới kiểm tra bệ đỡ, vừa ngẩng đầu liền thấy Mặc Xá Lý đang nhìn mình.

“Ngươi đang làm gì vậy? – Tần Vân nghiêng đầu – “Đừng đứng cao thế… ta không thấy được mặt của ngươi.”

Mặc Xá Lý không nghe lời mà xuống dưới, một lúc sau y mới đáp:

“Ta thích như vậy.”

Tần Vân: “?”

Mặc Xá Lý nói:

“Bởi vì ta có thể nhìn thấy ngươi đang nghiêm túc nhìn ta.”

“…” – Tần Vân thực bất đắc dĩ – “Ta mỗi ngày đều thực nghiêm túc nhìn ngươi.”

“Còn chưa đủ.” – Mặc Xá Lý từ trên cánh máy bay nhảy xuống, thô lỗ xoa xoa ót Tần Vân – “Ánh mắt của ngươi phải rực lửa hơn một chút mới được.” – Hắn dừng một chút, bổ sung một câu – “Ngươi căn bản không biết ánh mắt ta nhìn ngươi bình thường như thế nào.”

Tần Vân có chút câm nín:

“…Nhìn thế nào?”

Mặc Xá Lý nghiêm túc suy nghĩ:

“Là ánh mắt tùy thời tùy chỗ đều muốn làm ngươi.”

Tần Vân: “…”

Tinh đạo cơ hồ là toàn viên ra trận, Tần Vân lại lần nữa gặp được Oa Oa, Ali cùng với hai anh em song sinh. Mặc Xá Lý mặt không chút thay đổi chào hỏi với họ, đối mặt với biểu tình “Hai tên lừa đảo các ngươi nhớ đó” của các chiến hữu từng xuất sinh nhập tử, Tần Vân chỉ có thể đau đầu lưu lại giải thích.

“Thân phận chúng ta lúc ấy khá đặc thù…” – Tần Vân kiên trì muốn biện giải – “Phải hoàn thành một nhiệm vụ…”

Ali cau mày:

“Các ngươi lúc đó đã kết hôn rồi sao?”

“…” – Tần Vân nghẹn nghẹn – “Không, còn chưa…”

Oa Oa ra dấu hiệu ‘không thể tin được’.

Ali phiên dịch qua:

“Hắn nói, trên người ngươi lúc ấy đều là hương vị của hoàng đế… đã làm qua dấu hiệu cuối cùng rồi đi?”

Tần Vân:

“…Cũng không có.”

Hai anh em song sinh nhìn thoáng qua nhau, ca ca nói:

“Nhưng các ngươi ăn ý không sai.”

Đệ đệ gật đầu:

“Qủa nhiên là trời sinh một đôi, mệnh trung chú định?”

Tần Vân xấu hổ khụ một tiếng:

“Có thể… có thể nói như thế…”

Oa Oa ‘xuy’ một tiếng, hắn làm một loạt động tác thủ ngữ nhanh như gió.

Ali đồng tình nói:

“Đừng show ân ái trước mặt chó FA, các ngươi quá không biết xấu hổ.”

Tần Vân: “…”

Quân đội của Scart đều là Lính gác có kinh nghiệm tiền tuyến phong phú, họ phần lớn đều rất quen thuộc với Tần Vân, Elberna càng là trực tiếp cho Tần Vân một cái ôm nồng nhiệt trước mặt hoàng đế.

Mặc Xá Lý nheo mắt nhìn thẳng cánh tay Elberna đang khoác lên vai Tần Vân, Tần Vân cũng không hề có tự giác mà ôn lại tình chiến hữu…

“Nhớ lúc đó có ngươi ở tiền tuyến tốt biết mấy a, năng lực mạnh còn bền sức[1].” – Elberna cảm khái – “Sau này những Dẫn đường cao cấp được điều tới đều giống như chim hoàng yến vậy… một Dẫn đường phải có hai Lính gác bảo vệ, hở một cái là khóc, thật sự là rất phiền toái.”

Tần Vân co rút khóe miệng, Mặc Xá Lý ngược lại là đầy hứng thú liếc nhìn hắn.

Elberna tiếp:

“Vẫn là Dẫn đường cấp thấp tốt hơn, ta vẫn muốn cầu hôn với Cessna, bất quá tinh thần hệ của Dẫn đường cấp thấp các ngươi đều là mấy sinh vật bí ẩn không thôi, muốn kết hôn với cậu ta cũng không dễ dàng a.”

Tần Vân thoáng nhìn ra xa, Cessna đang cống hiến con trùng đế giày của mình cho mọi người chọt bụng chơi, chỉ cảm thấy hết chỗ nói rồi, khụ một tiếng hỏi:

“Ý này ngươi nói cho cậu ta lần nào chưa?”

“Nói rồi a.” – Elberna nhăn mặt – “Nhưng hắn nói gia tộc trùng đế giày rất rộng lớn, muốn kết hôn với hắn phải có được sự tán thành của tất cả trùng đế giày mới được.” – Lính gác dừng một chút, đầy mặt hi vọng nhìn về phía Tần Vân – “Ngươi không phải có quan hệ rất tốt với cậu ấy lúc đó sao, ngươi cảm thấy ta có hi vọng rồi?”

…Tần Vân đương nhiên không biết Elberna có hi vọng hay không, nói đùa, quần thể đơn bào có bao nhiêu lớn a?! Đó là còn chưa tính tới lượng Dẫn đường chui không đăng kí, mỗi lần mở hội nghị của Dẫn đường cấp thấp  ra, một đống mưu kế gian xảo đều đủ dìm người khác chết đuối!

“Lúc đầu chúng ta kì thật đều lo lắng ngươi gả không được.” – Elberna thành khẩn nói, ánh mắt hắn nhìn Mặc Xá Lý thực sùng kính – “Tuy rằng bề ngoài Tần Vân có vẻ hơi lôi thôi, vóc dáng cao một chút, người không đủ mềm mại, cơ nhục cũng rất rắn chắc… Trên cơ bản khi đó không có người muốn đè hắn, ngược lại người muốn bị hắn đè thì rất nhiều.” – Elberna càng đau lòng hoàng đế bệ hạ – “Ngài thật sự là rất vất vả.”

Tần Vân: “…”

“Rắn chắc một chút cũng tốt.” – Mặc Xá Lý khẽ cười – “Mông vểnh, xúc cảm rất được.”

Bởi vì đã làm dấu hiệu cuối cùng, ý thức vân Mặc Xá Lý rất ổn định, sẽ không vì không khống chế được bản thân mà đem lại cảm giác áp bách cho người khác. Tần Vân nhìn y tự nhiên hòa hợp đứng giữa đám Lính gác, đại đa số thời điểm tuy rằng vẫn là trầm mặc, nhưng có thể nhìn ra được cảm xúc của y lúc này rất tốt.

“Thật sự là cảnh tượng chưa từng gặp qua.” – Lâm Đống Lương ở một bên thở dài – “Bệ hạ trước đây vì không thể khống chế uy áp, dù là ở cùng chúng ta vẫn rất khó dung nhập vào.”

Tần Vân không nói gì, ánh mắt hắn rất ôn nhu, nhìn chăm chú vào Lính gác của mình đang đứng xa xa, Mặc Xá Lý tựa hồ cảm nhận được gì đó, quay đầu lại nhìn hắn.

Tần Vân: “?”

Mặc Xá Lý hơi nhíu mày, y đưa quyền lên đấm nhẹ vào ngực, sau đó giơ lên cao hướng về phía Tần Vân.

Tần Vân hiểu được, hắn cũng cười, đáp lại động tác của Mặc Xá Lý, hai người tựa như huynh đệ trên chiến trường, cách không chạm quyền nhau.

“Ta yêu ngươi.” – Hoàng đế bệ hạ nhấp môi đọc thầm, y hôn lên nắm tay mình, cuối cùng gõ gõ ngực.

Tần Vân không rõ ràng cho lắm, hắn nhìn về phía Mặc Xá Lý đang chuẩn bị đi lên đế tinh hạm:

“Có ý gì chứ?”

Mặc Xá Lý không trực tiếp trả lời, y đứng trên nóc hạm, nhìn xuống toàn bộ các chiến sĩ sắp lên chiến trường, tầm mắt chậm rãi đảo qua khuôn mặt từng người.

“Từ hôm nay trở đi, các ngươi đều là anh hùng của đế quốc.” – Thanh âm Mặc Xá Lý trầm thấp mà rõ ràng – “Các ngươi chiến đấu để bảo hộ quốc thổ dưới chân, bảo hộ người thân con cái, bảo hộ ái nhân của chính mình.”

Các tướng lĩnh ngẩng đầu im lặng nghe, vẻ mặt túc mục.

Nắm tay Mặc Xá Lý đặt lên ngực:

“Nếu như khải hoàn mà về, vết sẹo và huân chương sẽ trở thành vinh quang của chúng ta. Nếu như bất hạnh chết trận sa trường…” – Ánh mắt của hoàng đế xuyên qua biển người, ôn nhu vọng tiến trong mắt Tần Vân – “…Máu thịt và tình yêu của ta sẽ cùng nhau, trường miên với mảnh đất quê hương ta, mà linh hồn ta sẽ lướt qua hạo hãn tinh không cùng vạn dặm ngân hà, trở lại bên cạnh người ta yêu, vĩnh không cô độc.”

[1] Nguyên văn là ‘nại thao’, nghĩa là bị làm nhiều cũng không sao, sức chịu đựng bền bỉ =)))