Chưởng Môn Sư Thúc Không Thể Nào Là Phàm Nhân

Chương 18: 18: Bậc Thầy Pháp Thuật Diệp Chưởng Môn





Nhóm dịch: Kỵ Sĩ Bóng ĐêmBởi vì Giả Vũ Lam đến, những đệ tử của tông môn khác trên quảng trường Bách Tông đã sớm bu lại.

Hiện giờ vừa nghe thấy âm thanh to lớn kia, tất cả mọi người đều theo tiếng nhìn lại.

Chỉ thấy Lý Hàm Tiếu của Hắc Huyền Môn hùng hùng hổ hổ đi tới, phía sau còn có mười mấy đệ tử đi theo.

Phía sau cùng là một vị lão giả mặc trường bào màu bạc, tu vi là Luyện Khí tầng bảy, chỗ ống tay áo thêu hai chữ "Bạch Phù" vàng óng ánh, tượng trưng cho thân phận chấp sự phủ Thành Chủ.

Những lời vừa rồi cũng không phải do ông ta nói, mà là nhị đệ tử Lý Hàm Tiếu của Hắc Huyền Môn đứng ở phía trước nói.

"Thật sự gọi người tới kìa!"Diệp Phong mở to hai mắt, nhìn thấy được vị chấp sự Luyện Khí tầng bảy kia.

"Ở trong phủ Thành Chủ, Luyện Khí tầng bảy đã có thể đảm nhiệm chức chấp sự, vị này vừa mới đến Luyện Khí tầng bảy, hẳn là chấp sự mới, nóng lòng muốn chứng minh chính mình, chỉ sợ sẽ gây bất lợi với chúng ta!"Hoắc Vân Kiệt ở một bên thấp giọng nhắc nhở.

Diệp Phong nghe xong, vẻ mặt trở nên nghiêm túc.

"Giả tiểu thư, người này nhất định là kẻ lừa đảo, ngươi đừng tin lời khoác lác của hắn!"Chờ đến khi tới gần, Lý Hàm Tiếu mới nói với Giả Vũ Lam, vẻ mặt tươi cười chân chó.

Đối với Lý Hàm Tiếu, tuy mặt Giả Vũ Lam không đổi sắc nhưng trong lòng lại có chút chán ghét.

Nàng thích uống trà ở trà lâu, cho nên có rất nhiều thanh niên tuấn kiệt ái mộ nàng cũng đều chạy đến trà lâu tụ hội, cố ý khiến nàng chú ý.

Chẳng qua trong lòng Giả Vũ Lam chỉ có tu hành, một lòng theo đuổi việc đột phá, không muốn để ý tới những chuyện này.

"Nghe nói Diệp Phong chưởng môn động thủ đánh người, thực sự có việc này sao? Lão phu là Khâu Đại Minh, chấp sự phủ Thành Chủ, tự sẽ xử lý công bằng.

" Lúc này, vị lão giả kia mở miệng.

"Ta không có đánh, là chính hắn tự đụng phải.


"Diệp Phong phủ nhận ngay tại chỗ.

"Đúng, chúng ta đều thấy, chưởng môn sư thúc không có đụng đến Lý Hàm Tiếu, là chính hắn tự đụng vào, sau đó lại bay ngược ra ngoài.

"Thạch Lỗi và các đệ tử lập tức tỏ thái độ.

"Vừa rồi ta ngồi ở tầng trà lâu cũng nhìn thấy, sự thật đích xác là như thế, mặc dù Diệp chưởng môn ra tay, nhưng theo lý mà nói thì đánh không tới Lý Hàm Tiếu.

Ta nghĩ, trong chuyện này nhất định có hiểu lầm gì đó.

"Ngay cả Giả Vũ Lam cũng đứng ra nói chuyện cho Diệp Phong, điều này làm người ta há mồm kinh ngạc.

"Giả tiểu thư, ngươi!"Lý Hàm Tiếu tức giận trợn tròn hai mắt, không nghĩ tới người hắn vẫn muốn liếm lại nói chuyện cho kẻ thù của mình, tức giận quá!Chấp sự Khâu Đại Minh vuốt nhẹ râu dài, liếc nhìn Giả Vũ Lam một cái, nói: "Xem ra thật sự là như vậy.

"Thực lực của Giả gia mạnh hơn Hắc Huyền Môn sau lưng Lý Hàm Tiếu rất nhiều.

Hơn nữa, Giả Vũ Lam lại chính là viên ngọc quý trong tay người đứng đầu Giả gia, chuyện này nên giúp ai, trong lòng Khâu Đại Minh rất rõ ràng.

"Nhưng cho dù là như vậy, việc Diệp Phong ngông cuồng nói có thể giúp Giả tiểu thư tu luyện pháp thuật thì sao, chỉ dựa vào một phàm nhân như hắn, điều này có thể sao?" Trong lòng Lý Hàm Tiếu nảy ra kế, vội vàng hô to.

Diệp Phong lườm hắn một cái: "Đây là chuyện giữa ta và Giả tiểu thư, không phiền người khác phải nhớ nhung thấp thỏm.

"Khâu Đại Minh khẽ vuốt râu dài, im lặng không nói gì.

Diệp Phong nói không sai, hắn dạy Giả Vũ Lam pháp thuật, cho dù là gạt người thì cũng không liên quan đến những người khác.

Nhưng mà ông ta quyết định vẫn nhìn một chút.


Về phần Lý Hàm Tiếu, giờ phút này đã sớm cười không nổi, cũng không biết nên tiếp lời như thế nào, chỉ có thể đột nhiên vung tay, đứng ở một bên, nói: "Ta ngược lại muốn nhìn thử xem tên lừa đảo như ngươi giúp Giả tiểu thư tu luyện pháp thuật như thế nào, đợi lát nữa nếu thất bại, xem danh dự của Phiêu Miểu Phái các ngươi có bị quét sạch khỏi ở thành Bạch Phù không!"Diệp Phong lười để ý tới tôm tép nhãi nhép như Lý Hàm Tiếu, mà chỉ nhìn Giả Vũ Lam, nói: "Giả tiểu thư, vì lý do an toàn, kính xin ngươi thi triển môn pháp thuật cấp hai bị thiếu sót kia trước, để bổn chưởng môn quan sát một chút mới có thể xác định có thể dạy cho ngươi hay không được.

"Làm như vậy, cũng có thể che giấu sự tồn tại của hệ thống.

Nếu sau đó cho dù cho dạy được thì Diệp Phong cũng có thể nói là năng lực quan sát suy diễn của mình rất mạnh.

Dù sao, chính là lừa gạt!"Được.

"Giả Vũ Lam không chần chờ.

Chân ngọc của nàng chạm nhẹ vào mặt đất, tựa như một đóa hải đường màu hồng phấn rơi vào bãi đất trống ở quảng trường, hai tay bấm quyết.

"Các vị nhìn kỹ.

"Vù!Vô số cánh hoa đột nhiên xuất hiện, lơ lửng trên đầu Giả Vũ Lam, chậm rãi chuyển động, mỗi một cánh hoa đều nhìn rất mỹ lệ, nhưng lại mơ hồ ẩn chứa sát khí.

Mọi người vừa nhìn, tất cả đều sợ hãi than một tiếng.

"Pháp thuật quần công (1), mỗi một cánh hoa đều giống như một đạo khí mang theo sự sắc bén, uy lực rất mạnh.

" Ngay cả chấp sự Khâu Đại Minh cũng lộ ra vẻ hâm mộ.

(1) Quần công: tấn công gây sát thương quần thể.

Dù cho ông ta là chấp sự phủ Thành Chủ, cũng không có tư cách tu luyện pháp thuật cấp hai trong phủ.

"Biến!Giả Vũ Lam thay đổi dấu tay, vô số cánh hoa trên đỉnh đầu rơi xuống, xung quanh nàng hình thành một lá chắn bảo vệ hình bán cầu, có thể ngăn được các loại tấn công.


"Pháp thuật này tên là Lạc Anh Tân Phân, một khi luyện đến viên mãn, công phòng nhất thể (tấn công phòng thủ là một), đáng tiếc chỉ là một quyển sách thiếu.

Diệp chưởng môn, ngươi cảm thấy thế nào?" Giả Vũ Lam hỏi.

Nàng hủy đi dấu tay, cánh hoa màu hồng xung quanh nhanh chóng rơi trên mặt đất, rất nhanh hóa thành vô hình.

"Có thể dạy.

"Diệp Phong nói: "Nhưng vẫn là câu nói kia, nhập môn trước rồi ta sẽ dạy.

"Lời này vừa nói ra, mọi người lại xôn xao.

Chỉ cần nhìn một lần là có thể dạy?Cũng quá giả đi!Lý Hàm Tiếu cười ha ha nói: "Giả bộ, ngươi tiếp tục giả bộ đi!"Khâu Đại Minh không nói lời nào, bộ dáng xem kịch vui.

"Được, ta sẽ gia nhập Phiêu Miểu Phái, nhưng nếu Diệp chưởng môn không thể nào dạy dỗ được, hôm nay ta sẽ lập tức rời khỏi.

Còn nếu như có thể, đời này kiếp này của ta cũng chỉ có một sơn môn là Phiêu Miểu Phái.

"Giả Vũ Lam thu lại pháp thuật, nói.

"Họ tên, tuổi, căn cốt, tu vi, lai lịch, đều báo một chút.

"Diệp Phong thuần thục mở danh sách ra.

"Giả Vũ Lam, mười bảy tuổi, căn cốt trung phẩm, Luyện Khí tầng sáu đỉnh phong, đến từ Giả gia ở phố Nam thành Bạch Phù.

" Giả Vũ Lam nhanh chóng nói thông tin cá nhân.

Diệp Phong lập tức viết xong, đóng dấu chưởng môn lên.

[Đinh, nhận được đệ tử ký danh Giả Vũ Lam, căn cốt trung phẩm, Luyện Khí tầng sáu, nắm giữ pháp thuật cấp một: "Linh Bàn Phi Nhận", "Phược Linh Sách", tất cả đã đại thành; còn nắm giữ pháp thuật cấp hai "Lạc Anh Tân Phân", đã nhập môn.

]Một lát sau, Diệp Phong nghe được nhắc nhở đến từ hệ thống, kiến thức liên quan ba môn pháp thuật này cũng nhanh chóng xuất hiện trong đầu, cũng trực tiếp đến viên mãn.


"Ngay cả một quyển sách thiếu cũng có thể viên mãn, quả thực là kinh khủng mà!"Lòng Diệp Phong chấn động.

"Hừ, ta ngược lại muốn nhìn xem ngươi dạy như thế nào.

" Vẻ mặt Lý Hàm Tiếu kiểu "Ta ăn chắc ngươi rồi".

Diệp Phong im lặng không nói.

Hắn lấy một tờ giấy Tuyên Thành bình thường ra, vẽ một bức tranh lên trên, lại tiến hành đánh dấu, cuối cùng mới đưa cho Giả Vũ Lam.

"Lại đang giả vờ giả vịt! "Lý Hàm Tiếu cười nhạo.

Lúc này, Giả Vũ Lam cầm lấy tờ giấy, nhìn nội dung trên, mắt hạnh trừng rất lớn.

Cử động này làm cho biểu tình trên mặt Lý Hàm Tiếu cứng ngắc, ý thức được có gì đó không đúng.

"Thì ra là tu luyện như vậy, xem ra, trước đó ta khổ luyện mấy trăm lần đều là sai!"Giả Vũ Lam kích động đến mức thân thể mềm mại run rẩy.

Sau một khắc, nàng như lấy được trân bảo, cẩn thận từng li từng tí thu hồi tờ giấy Tuyên Thành chưa khô mực này và đi tới bãi đất trống trong quảng trường.

Chỉ thấy nàng vươn ngón trỏ tay phải ra, vẽ một trận pháp kỳ quái ở giữa không trung, tiếp theo lại làm phép dựa theo phương thức không khác lúc trước lắm.

"Ù" một tiếng.

Xung quanh xuất hiện vô số cánh hoa màu hồng, mặt ngoài của mỗi cánh hoa đều mang theo trận pháp nàng vẽ lúc trước, lóe ra ánh sáng chói mắt.

"Ngưng, biến!"Giả Vũ Lam khẽ quát, cánh hoa xung quanh lại có thể căn cứ vào ý nghĩ của nàng, khi thì biến hóa thành chim bay, khi thì biến thành một con linh xà, khi thì hóa thành kiếm sắc, rất là kỳ diệu.

Cho dù là kẻ ngốc cũng có thể nhìn ra được, Lạc Anh Tân Phân của nàng đã có bước nhảy vọt.

"Cái này! Điều này là không thể!"Lý Hàm Tiếu bị dọa đến mức liên tục lùi lại, cuối cùng đặt mông ngồi xuống đất.

.