Chưởng Môn Sư Thúc Không Thể Nào Là Phàm Nhân

Chương 29: 29: Thiết Trảo Long Ưng Gặp Nạn Trên Không Trung





Nhóm dịch: Kỵ Sĩ Bóng Đêm"Đây là linh khí phi hành hạ phẩm Trúc Diệp Chu, giá bán một trăm năm mươi viên linh thạch hạ phẩm.

" Mặc Oanh nhìn thấy vẻ mặt Diệp Phong, bất thình lình nói.

"Đắt như vậy!"Diệp Phong trừng lớn hai mắt.

"Giá bán linh khí hạ phẩm đều là một trăm viên linh thạch trở lên, cũng không rẻ.

" Mặc Oanh giải thích.

Nghe vậy, Diệp Phong giống như phát hiện ra đại lục mới, mở to hai mắt đánh giá Mặc Oanh.

Hắn vẫn nhớ rõ khi Mặc Oanh gia nhập Phiêu Miểu Phái, đầu tiên nàng có giao một trăm viên linh thạch hạ phẩm làm phí nhập môn.

Hơn nữa, Mặc Oanh còn có một linh khí hạ phẩm là Nghênh Phong Phi Kiếm, cũng xem như là một tiểu phú bà!"Đừng nhìn ta, đã hết tiền rồi.

"Mặc Oanh sao có thể đoán không ra suy nghĩ của Diệp Phong, nàng khoanh tay, xoay người nhảy lên nóc nhà, bắt đầu tu hành.

"Vị vừa rồi là?"Lúc này, Giả Vũ Lam chỉ vào nóc nhà, hỏi.

"Nàng tên là Mặc Oanh, là Tứ sư tỷ của ngươi.

" Diệp Phong lại chỉ vào những người khác, giới thiệu từng người một.

Không bao lâu sau, ba người Giả Vũ Lam, Hạ Hà, Thu Cúc liền bắt đầu dung nhập vào Phiêu Miểu Phái.


Hiện tại Phiêu Miểu Phái quá cũ nát, tuy rằng tổng diện tích đỉnh núi ước chừng mười mẫu đất, nhưng diện tích xây dựng lại tương đối nhỏ, nhiều người như vậy ở không đủ.

Cho nên sáu nữ đệ tử Giả Vũ Lam, Hạ Hà, Thu Cúc, Mặc Oanh, Lý Kiều Kiều, Âu Dương Vũ tạm thời hơi chật chội một chút.

Về phần bốn người Thạch Lỗi, Hoắc Vân Kiệt, Long Thiên Tinh, Âu Dương Phong, tuy rằng cũng là chen chúc trong một gian phòng, nhưng có vẻ rộng rãi hơn rất nhiều.

"Xem ra hôm nay phải chuẩn bị bản thiết kế, quy hoạch lại môn phái một lần nữa, hơn nữa còn phải chừa ra chút đất trống.

"Nghĩ đến đây, Diệp Phong nhảy lên nóc nhà.

Đúng lúc Mặc Oanh đang khoanh chân ngồi đó, bỗng nhiên phát hiện bên cạnh có một người đang đứng, sợ tới mức lập tức rút phi kiếm ra.

"Ngươi làm gì vậy?"Diệp Phong nghe thấy tiếng rút kiếm chói tai, vẻ mặt vô tội nhìn Mặc Oanh và Nghênh Phong Phi Kiếm nàng đang cầm.

Mặc Oanh ý thức được mình phản ứng quá khích, vẻ mặt quẫn bách, may mắn có lụa đen ngăn trở, Diệp Phong không nhìn thấy.

Nàng vội vàng nói: "Chuẩn bị luyện kiếm.

""Vậy thì tốt, ngươi dẫn ta bay một chút đi.

" Diệp Phong chỉ vào phía dưới: "Ta định vẽ lại bản đồ đỉnh núi, sau đó quy hoạch lại, phải bay lên không trung nhìn địa hình mới được.

""Ồ.

"Mặc Oanh ném phi kiếm ra, làm cho nó lơ lửng trên nóc nhà, kéo Diệp Phong nhảy lên, dần dần bay đến nơi cách đỉnh núi mấy chục mét.


"Thật không hổ là Ngự Kiếm Thuật!"Long Thiên Tinh đứng ở trong sân, ngẩng đầu nhìn Diệp Phong và Mặc Oanh, vẻ mặt hâm mộ.

"Đây đích thật là Ngự Kiếm Thuật, hơn nữa còn đại thành.

"Giả Vũ Lam đi tới, nhìn hai người trên không trung, nhỏ giọng nói.

"Thất sư tỷ, ta có thể học được không?" Vẻ mặt Long Thiên Tinh chờ mong hỏi.

Giả Vũ Lam vừa nghe xưng hô này, thiếu chút nữa cười phun ra, nói: "Ta nhập môn muộn hơn ngươi, ngươi nên gọi ta là sư muội mới đúng.

"Long Thiên Tinh gãi gãi đầu, thầm nghĩ ngươi lớn hơn ta tận 4 tuổi, ta nào dám gọi ngươi là sư muội?"Được rồi, sư muội.

"Tuy rằng trong lòng không vui, nhưng miệng Long Thiên Tinh lại rất thành thật, hắn hỏi tiếp: "Vậy ta nên tu luyện Ngự Kiếm Thuật như thế nào?"Giả Vũ Lam nhìn lên bầu trời, giải thích: "Kỳ thật, Ngự Kiếm Thuật chỉ là một cách gọi chung, chỉ cần người tu luyện có một môn pháp thuật liên quan đến kiếm, đều có thể ngự kiếm phi hành, nhưng sẽ tiêu hao khá nhiều linh khí.

"Long Thiên Tinh lộ ra vẻ chợt hiểu, hỏi: "Nếu như không có pháp thuật liên quan đến phi kiếm thì sao? ""Vậy thì không còn cách nào khác.

" Giả Vũ Lam nói.

"Nhưng nếu ta muốn bay lên bầu trời thì phải làm sao bây giờ?" Long Thiên Tinh hỏi.

Giả Vũ Lam nở nụ cười xinh đẹp" "Muốn bay lên trời thì có rất nhiều cách, ngoại trừ ngự kiếm, còn có thể cưỡi linh khí phi hành, hoặc là sử dụng pháp thuật phi hành.

"Nói đến đây, hai tay Giả Vũ Lam bấm quyết, thi triển "Lạc Anh Tân Phân" đang tiếp cận đại thành, xung quanh xuất hiện vô số cánh hoa màu hồng nhạt xinh đẹp, nhanh chóng xếp chồng lên nhau tạo thành một con chim có sải cánh hai mét.

Giả Vũ Lam nhảy lên lưng chim, nở nụ cười xinh đẹp với Long Thiên Tinh: "Đây chính là pháp thuật phi hành, chỉ là nó tiêu hao khá nhiều linh lực, chỉ thích hợp bay ở cự ly ngắn.


Dứt lời, nàng đã bay lên giữa không trung.

"Thật lợi hại!"Long Thiên Tinh nhìn Giả Vũ Lam bay lên trời, trong con ngươi màu lam tràn đầy hâm mộ.

Giữa không trung.

Diệp Phong đang cầm giấy và bút, cẩn thận vẽ bản vẽ mặt bằng của đỉnh Phiêu Miểu Phong phía dưới.

Động tác của hắn rất nhanh, chờ đến khi Giả Vũ Lam đi vào giữa không trung, cũng đã vẽ xong.

Diệp Phong nhìn thấy Giả Vũ Lam vậy mà dám bay lên không trung, không khỏi hoảng sợ, lớn tiếng nhắc nhở: ""Lạc Anh Tân Phân" của ngươi còn chưa đại thành, vẫn tồn tại khuyết điểm, tuy rằng có thể phi hành, nhưng tốc độ tiêu hao linh khí rất nhanh, ở trên cao quá nguy hiểm, mau trở về đi.

"Giả Vũ Lam cười nói: "Không có gì đáng ngại, ta còn chịu đựng được.

"Đột nhiên, một cơn gió mạnh thổi từ xa đến.

Bản vẽ trong tay Diệp Phong bị gió thổi đến rách ra, một nửa nằm lại trên tay, nửa còn lại bay ra xa.

"Chưởng môn đừng lo, ta sẽ lấy về cho ngài.

"Giả Vũ Lam điều khiển cánh hoa đuổi theo, không mất nhiều thời gian liền lấy được nửa bản vẽ kia, chuẩn bị quay về.

Nhưng đúng lúc này, Mặc Oanh nhận ra một cỗ yêu khí tiếp cận từ trên không trung, kinh hãi nói: "Có nguy hiểm!"Thanh âm vừa dứt, Mặc Oanh phát hiện một con ưng khổng lồ sải cánh chừng năm mét vỗ cánh bay đến, dùng linh nhãn xong thì kinh ngạc nói: "Là "Thiết Trảo Long Ưng" cấp Yêu Binh Là trung đẳng, mau trở lại đỉnh núi!"Tuy nhiên, lời nhắc nhở của nàng đã muộn.

Thiết Trảo Long Ưng lập tức tiếp cận Giả Vũ Lam, móng vuốt khổng lồ mà sắc bén dễ dàng xé rách cánh chim bằng hoa.

Đồng thời, kình khí nổ tung, khiến Giả Vũ Lam bị chấn động đến mức mềm mại hừ một tiếng, khóe miệng tràn ra một tia máu tươi.

Nàng không thể nào tiếp tục thi triển "Lạc Anh Tân Phân" được nữa, thân hình không khống chế được mà bắt đầu rơi xuống từ độ cao hơn bảy trăm mét.


"Mau cứu người!"Diệp Phong kinh hô.

Mặc Oanh im lặng không nói, nhưng động tác rất nhanh, dùng phi kiếm chở Diệp Phong nhanh chóng xẹt qua bầu trời cao, nhào về phía Giả Vũ Lam.

"A, không tốt!"Long Thiên Tinh thấy được một màn này, phát ra tiếng kinh hô.

"Là Thiết Trảo Long Ưng!"Thạch Lỗi và Hoắc Vân Kiệt cùng các đệ tử lao ra khỏi phòng, đúng lúc nhìn thấy Thiết Trảo Long Ưng quay lại, nhào về phía Giả Vũ Lam.

Đám người Hạ Hà, Thu Cúc đã sớm bị dọa đến mất hoa dung thất sắc, trong mắt tràn đầy lo lắng và sợ hãi.

"Yêu quái, sao ngươi dám động đến đệ tử của Phiêu Miểu Phái ta!"Diệp Phong vỗ vai Mặc Oanh, bật nhảy lên từ Nghênh Phong Phi Kiếm, cưỡi trên lưng Thiết Trảo Long Ưng, một quyền đánh xuống, đánh cho nó kêu rên một tiếng, rơi mạnh xuống đất.

"Cứu Giả Vũ Lam trước!"Diệp Phong hô to, ngăn cản Mặc Oanh đang muốn tới cứu hắn.

Nghe vậy, Mặc Oanh quyết đoán tăng tốc, bắt được Giả Vũ Lam đang rơi xuống, khi quay đầu lại mới phát hiện Diệp Phong đã ôm lấy cổ Thiết Trảo Long Ưng, nhanh chóng rơi xuống cùng nhau.

"Chưởng môn cẩn thận!"Chúng đệ tử nhìn thấy cảnh này, tim đều vọt lên cổ họng rồi.

Ngã xuống từ chỗ cao như vậy, chỉ sợ chỉ có lửng mật mới có thể bình an vô sự.

"Tứ sư tỷ, mau cứu chưởng môn đi!"Giả Vũ Lam ho ra một ngụm máu, cuống quít nói với Mặc Oanh.

Tại thời điểm này, gió rất lớn.

Mạng che mặt của Mặc Oanh bị nhấc lên, lộ ra gương mặt giống như bị khói độc ăn mòn, khiến Giả Vũ Lam giật nảy mình.

Tuy rằng nghe được tiếng kinh hô bên cạnh, nhưng Mặc Oanh lại không thèm để ý tới, nàng khống chế phi kiếm nhanh chóng rơi xuống, đuổi theo Diệp Phong và Thiết Trảo Long Ưng đang rơi xuống với tốc độ cao.

.