Chuyện Gì Thế Này? Thật Bực Mình!

Chương 92: Chương 92






Mặc dù Phương đang trong cơn nguy kịch, nhưng đối với Phong bây giờ, Quyên là người Phong lo lắng nhất. Nhìn thấy Long điên dại, đau khổ khi Phương cứ mãi nằm im, tim Phong như khựng lại khi thấy bóng dáng của Quyên dần ngã xuống. An và Bình chia nhau túc trực ngoài cửa phòng vì 2 phòng bệnh đều bị Phong và Long đóng chốt trong.
Ngay khi Quyên bất tỉnh và được đưa vào phòng bệnh thì Long đã lẳng lặng tiến vào phòng bệnh của Phương, nhân lúc mọi người đang mất tập trung, cậu đã cài chốt trong cửa, ai gọi hay nói gì cũng không mở ra…..
Lặng im ngồi cạnh mép giường, Long chần chừ vươn bàn tay mình ra chạm vào làn da nhợt nhạt, lành lạnh của người con gái đang nằm im trước mắt mình. Long không dám dùng dù chỉ một chút sức lực, cậu như sợ rằng cô ấy sẽ biến mất, hình ảnh Phương trước mắt mình sẽ vỡ tan và tan vào trong không khí…….
“Mong mọi người chuẩn bị tâm lý”…… Câu nói của vị bác sĩ già cứ thế mà văng vẳng trong tâm trí Long…… chuẩn bị tâm lý, chuẩn bị tâm lý…..
-Em bảo anh phải chuẩn bị tâm lý thế nào đây Phương?
“Tách”…….
Một giọt nước rơi nhẹ trên mu bàn tay của Phương mà Long đang cầm……… Long vội vàng nhẹ nhàng cẩn thận hôn nhẹ giọt nước……… cứ như Long sợ rằng giọt nước ấy sẽ hoà tan Phương vào trong không khí.
-Mặn thật!!!
Lần đầu tiên trong cuộc đời Long nếm được mùi vị của nước mắt…….. của chính mình….

Vén nhẹ những sợi tóc mai đang phủ hờ trên vầng trán của Phương, Long đặt nhẹ một nụ hôn … như muốn trao tất cả tình yêu, sự bảo bọc của mình cho Phương….. Nhìn bờ môi Phương đang khô lại vì khí oxi thổi vào, Long chỉ muốn hôn lên đôi môi ấy như muốn xoa dịu nỗi đau do vết thương mang lại cho Phương cũng như xoá đi nỗi bất an trong lòng…….. nhưng Phương đang dùng ống thở, không thể tháo ra được, đó là việc không thể………..
Đối với Long, giờ chỉ có Phương và Phương, thế giới của cậu u ám, tối đen, chỉ duy 1 hình ảnh phát sáng.. là hình ảnh nụ cười của Phương……. trong ý thức của cậu cũng chỉ có 1 cái tên “Phương”…….
Đối với Phong cũng thế, giờ chỉ có Quyên và Quyên, Phong không còn tâm trí để nghĩ tới chuyện khác. Mặc dù bác sĩ chẩn đoán là do quá suy nhược và mệt mỏi, cộng với tin sốc lúc nãy khiến cho Quyên kiệt quệ sức lực…. nhưng Phong vẫn cảm thấy có điều gì đó không an toàn…..
“Umm………. Nước”
Nghe thấy Quyên đòi uống nước, Phong vội vàng với lấy ly nước………. và………
Đưa lên miệng mình, uống một ngụm với, sau đó luồn tay ra sau gáy và đỡ Quyên ngồi dậy. Sau đó đặt lên môi Quyên một nụ hôn nhẹ và đẩy nước từ miệng mình qua miệng Quyên @@
-um… anh Phong… sao em lại ở đây?
-Em bị suy nhược nên bất tỉnh. Em đã ngất 30 phút rồi, em đã khoẻ chưa? Có muốn qua xem tình hình của Phương không?
-Phương………….Phương nào? Cái tên này em chỉ có chút ấn tượng……
-Em……………….
Vội vàng gọi bác sĩ tới khám lại cho Quyên, sau đó họ kết luận Quyên bị chứng mất trí nhớ tạm thời, không biết khi nào sẽ nhớ lại, nhưng hiện tại người mà Quyên có thể nhớ thì chỉ có mình Phong….
Phương thì đang nguy kịch, Quyên thì bị mất trí nhớ vì bị sốc… Bình đau đớn nhìn 2 con bạn của mình …….cô bạn sắp không còn trụ được nữa, nhưng vì không muốn mọi người đã lo lắng càng thêm lo lắng nên Bình chỉ còn biết cố gắng và dựa vào Tự “em”…
Hầu như mọi người đều tập trung trước cừa phòng bệnh của Phương, An, Tự anh, Bình, Tự em, Quyên, Phong và đặc biệt là ba má Phương.
Người cảm thấy có lỗi nhất chính là Quyên, vì nó đã cho Phương đi chung, nhưng hiện giờ nó lại không nhớ gì cả…….
Ba má Phương chỉ có Phương là con gái… nên rất thương cô … còn anh trai Phương thì không thể về ngay vì không có vé máy bay……. 2 ông bà đã gần qua tuổi 50 giờ đang khóc lóc trước cửa phòng vì Long không chịu mở cửa…….
Tự anh, rồi Tự em, rồi cả Phong cũng lên tiếng …….. nhưng không thấy Long có động tĩnh gì….Quyên thì không nhớ gì cả, chỉ là nghe lời Phong, im lặng ra đó đứng thôi…… Bất chợt bác gái nắm lấy tay Quyên…..

-Quyên, con nói nó một câu đi, biết đâu nó nghe con…. cho bác gặp con Phương lần cuối đi con……
Mặc dù đang rất là không hiểu bác gái tại sao lại xưng hô thân mật với mình như vậy nhưng Quyên vẫn ngoan ngoãn nghe lời
-Cộc cộc………
-…………. – hoàn toàn im lặng, chỉ có tiếng tít tít của nhịp tim Phương chậm rãi vang lên…..
-Tôi biết anh đang rất đau khổ, có lẽ anh yêu Phương nhiều lắm, nhưng 2 bác ngoài đây cũng yêu con gái họ nhiều không kém gì anh… Anh không thể ích kỷ mà không cho họ vào nhìn con gái họ lần cuối được………….
Quyên còn đang định giảng đạo thêm nữa thì cánh cửa mở ra…..
-Mong mọi người giữ im lặng, không khóc lóc, bất kì ai gây ồn ào thì tôi sẽ tống ra ngoài…..
Mẹ của Phương chợt nín khóc
-Cái cô ấy cần là không gian yên tĩnh, thoáng mát………….
Mọi người chầm chậm bước vào phòng……
Bác gái tới nhìn con gái lần cuối, không cầm được nước mắt khi nhìn thấy vết băng bó trên đầu đứa con gái bé bỏng, nuôi nó lớn khôn ngần này, giờ đứng nhìn nó … dần dần chậm dần hơi thở….. Bờ vai bà mẹ run run… đau khổ nhìn con… Bác gái sắp khóc bật thành tiếng thì thấy Long…có chút cử động…… Thấy vậy, bác trai vội tới đỡ bác gái ra ghế ngồi nghỉ……. và chờ đợi…..

Mọi người lặng lẽ đứng sát vách tường nhìn Phương …… Phương như dần hoà vào màu trắng của giường bệnh….. làn da nhợt nhạt xanh xao….. Mỗi tiếng tim đập của Phương như một nhát búa gõ vào đầu Long… nghe thật chua chát, thê lương…. Mỗi một lần âm thanh vang lên như báo hiệu khoảng cách giữa Long và Phương xa nhau dần một xíu…….
Quyên ngây ngốc ngồi nhìn và bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không đúng với chính mình…….. Có lẽ bản thân cô đã quên một điều gì đó rất quan trọng……. Quyên cố gắng nhưng không tài nào nhớ ra được…….. Cứ như ai đó cố tình che dấu đi……… Mỗi giây trôi qua Quyên càng sốt ruột, cố gắng nhớ ra, nhấp nhỏm không yên……. cứ có cái cảm giác phải nhớ ra gấp, nhớ ra ngay, nhớ ra càng sớm càng tốt.. nhưng sao………vẫn không tài nào nhớ ra……
-Em bình tĩnh lại ……. đừng lo lắng….. – Phong trấn an Quyên khi thấy cô bạn bắt đầu nhấp nhỏm……….đứng lên ngồi xuống…..
Nhận lấy ly nước từ tay Phong, Quyên nhấp nhẹ một ngụm rồi tiến dần đến bên giường để quan sát Phương rõ hơn………….. thì bất thình lình………
“Tít”…………………………………
Tiếng tít vang lên ngân dài trong không gian………. hoà cùng tiếng khóc vỡ oà không thể kìm chế……..
“Xoảng”….
Ly nước trên tay Quyên rớt bể choang xuống nền đất lạnh như muốn minh chứng điều này là sự thật…..
Bác sĩ, y tá được mời tới……………