Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 50: Tát




Trường Nhuận Lâm, Dương Tử khuôn mặt không thể hiện bất kì cảm xúc nào dõng dạc bước vào trường, hôm qua Kim Sa Sa lại điện thoại kêu anh quay về, đáng lẽ anh định không nghe theo nhưng mà lại nghĩ lại, anh ở đó thêm lại cứ cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình từ Tiểu Lạc.

Dương Tử khẽ nhấc môi, sau đó mở cửa phòng hội trưởng bước vào.

-Hội trưởng, anh về rồi sao?

-Như vậy thì hay quá.

Dương Tử vẫn duy trì thái độ lạnh như băng, đi đến ngồi vào chiếc ghế hội trưởng, đảo mắt một lượt, ánh mắt dừng hẳn ngay trên người Sa Sa.

Bầu không khí đột nhiên lạnh hẳn dù bên ngoài trời đang nắng gắt, một bầu không khí im lặng lại lạnh lẽo khiến mọi người trong phòng lạnh toát cả mồ hôi.

-Hình như, người trong hội học sinh đúng như trợ lý mới của tôi nói nhỉ?-mãi một lúc lâu Dương Tử mới trầm trầm lên tiếng

Đồng loạt tất cả mọi người im thin nhất chỉ biết nhìn nhau, lời nói của anh không lẽ nói bọn họ vô dụng hay sao?

-Không có tôi lại trở thành một đám vô tích sự.-Dương Tử dựa lưng vào ghế nhìn từng người nói

-Hội trưởng, bọn em chỉ là...

-Là em sợ không có anh, sẽ không ai làm chủ quyết định nên mới kêu anh về không liên quan đến họ.-Sa Sa lên tiếng trước

-Tất cả các người, đều làm bản kiểm điểm bản thân mình cho tôi.-Dương Tử không đếm xỉa đến lời nói của Sa Sa, lãnh đạm nói

-Anh có cần bắt mọi người làm kiểm điểm không chứ? Bỏ qua không được sao?-Sa Sa có chút bực dọc nói

Dương Tử lại không trả lời Sa Sa, chỉ tặng ánh mắt không thể lạnh hơn nữa, làm Sa Sa im bật, đương nhiên tất cả người trong hội không dám hó hé, tuân theo lệnh anh, đi ra ngoài tự làm bản kiểm điểm bảng thân.

Căn phòng im ắng, chỉ còn Sa Sa ở lại cùng Dương Tử, Sa Sa nở nụ cười kiều diễm đứng lên đi ra phía sau Dương Tử, vòng tay qua ôm cổ anh, giọng ngọt ngào nói:

-Hôm qua không thấy anh, em rất nhớ anh.

Dương Tử lại lạnh lùng bắt lấy tay Sa Sa, sau đó hất ra khỏi cổ mình, đánh ánh mắt lạnh lẽo cho Sa Sa.

-Tại sao anh luôn dùng thái độ này với em? Em có gì không xứng đáng bằng con nhỏ đó. Là nó phản bội anh trước mà.-Sa Sa bị thái độ của anh chọc tức, la toáng lên

-Câm miệng.-Dương Tử ánh mắt lạnh lẽo nhìn Sa Sa, đôi mắt đen thăm thẳm hiện lên tia chết người.

-Em nói sai sao? Nó đã phản bội anh, nó lại đi yêu bạn thân của anh, làm anh và bạn anh đối mặt, nó đã chết rồi, anh còn nhớ nhung nó gì chứ.

Sa Sa không cam tâm hét lên, cô có gì không xứng chứ, cô từ nhỏ đã là một tiểu thư, khuôn mặt xinh đẹp, mọi thứ đều hoàn hảo để sánh đôi với anh, vậy mà anh lại chọn con nhỏ đó.

_Bốp

Một tiếng vang mạnh mẽ cùng sắc lạnh vang lên, Sa Sa đưa tay ôm một bên má mình, ánh mắt lại có chút hoảng sợ, anh lại đánh cô sao? Từ nhỏ đến lớn chưa ai dám đối xử với cô như vậy, ngay cả ba mẹ cô cũng chưa hề tát cô, cô yêu anh như vậy, vậy mà anh lại tát cô?

-Tốt nhất cô cút khỏi đây ngay cho tôi.-Dương Tử đứng đối diện Sa Sa, ánh mắt chỉ còn một mảng băng lạnh lẽo

Sa Sa hai tay nắm chặt lại run cả lên, ánh mắt hung ác đầy không cam tâm, nhưng vẫn không dám không rời đi.

Căn phòng lấy lại bầu không khí im ắng, Dương Tử ánh mắt xẹt qua tia mệt mỏi cùng đau đớn đi vào phòng nghĩ của mình, nằm phịch lên chiếc giường lớn, cứ mỗi lần ai nhắc đến chuyện này, hay anh nghĩ đến chuyện này anh đều như phát điên lên, tim thắt chặt lại, nỗi đau đó lại cứ ùa về, vây lấy anh cứ như hút cạn hết không khí, làm anh thở không nổi.

Anh từng thề, sẽ không bao giờ tha thứ cho bọn họ, cho những người làm anh trở thành một người như hôm nay.

Dương Tử một lúc sau mới đứng lên vào nhà tắm, vặn vòi sen hết mức, để nước xối xả rơi lên người anh, từng cơn lạnh buốt kéo đến nhưng lại không thấm tháp với anh. Ít nhất, anh lại cảm thấy nhẹ nhõm.

...

Hạ Đồng nắm tay Tiểu Lạc cùng Lăng Hạo đi vào trung tâm thương mại của khu phố, nơi đầu tiên Hạ Đồng kéo Lăng Hạo cùng Tiểu Lạc theo chính là khu ăn uống.

Trên tay Hạ Đồng là hai phần thức ăn, đi đến chiếc bàn Lăng Hạo và Tiểu Lạc đã ngồi đợi.

-Cái này của anh.-Hạ Đồng đặt một phần ăn trước mặt anh

Lăng Hạo nhìn phần ăn của mình, khẽ bật cười, sau đó nhìn cô nói:

-Rất ngộ nghĩnh.

-Hihi, là em kêu thợ nấu làm đó, có thích không?-Hạ Đồng ngồi đối diện anh hỏi

-Thích, rất thích.

Lăng Hạo nhìn phần ăn của mình, trên dĩa là hai cái trứng ốp-la, phía dưới là miếng thịt xông khói để cong lại, nhìn vào rất giống một khuôn mặt đang tươi cười với anh, còn có cà chua và xà lách trang trí vào.

-Tiểu Lạc, chị hai mua KFC cho em nè, em ăn xong cũng phải ăn chè khúc bạch đó.-Hạ Đồng nhìn Tiểu Lạc nói

-Dạ được.-Tiểu Lạc vui vẻ gật đầu, sau đó quay sang nhìn Lăng Hạo

-Anh Lăng Hạo, anh cũng ăn chè khúc bạch với Tiểu Lạc nha.-Tiểu Lạc chớp đôi mắt nhỏ nói

-Được, anh Lăng Hạo sẽ ăn với em.-Lăng Hạo nhanh chóng đồng ý

-Vâng.

Hạ Đồng mỉm cười nhìn cả hai, sau đó cũng chuyên tâm ăn nốt phần ăn của mình, chỉ là Hạ Đồng lại không chịu an phận ăn, cứ lâu lâu lại đưa chiếc nĩa đến gấp một miếng trứng hoặc một miếng thịt xông khói trên dĩa ăn của anh.

-Lâm Hạ Đồng, nhóc không lo ăn phần của nhóc sao cứ ăn của anh hoài vậy?

-Cho anh lại nè.

Hạ Đồng vừa tinh ranh đáp vừa bỏ miếng thịt xông khói vừa chôm được của anh vào miệng mình, sau đó dùng nĩa và muỗng gấp một miếng cà chua cùng xà lách đưa đến dĩa anh.

-Được lắm, nhóc cho anh ăn rau, còn nhóc ăn đồ ăn.

-Ăn rau tốt cho sức khỏe, anh phải ăn nhiều.-Hạ Đồng nói sau đó lại gấp rau vào dĩa anh

Không những vậy cô còn gấp thức ăn trên dĩa anh vào dĩa mình, nói:

-Có qua phải có lại.

Chốc lát, dĩa của Hạ Đồng không còn một cọng rau chỉ toàn thức ăn, còn dĩa của Lăng hạo lại toàn rau, thức ăn thì chỉ còn chút xíu.

-Nhóc rõ ràng đang gây sự với anh đúng không?

Lăng hạo nói xong liền đưa nĩa đến dĩa cô, lại bị cô nhanh chóng phát hiện, cô lanh lẹ cầm dĩa của mình lên, sau đó đưa thức ăn vào miệng mình ăn ngấu nghiến.

-Không cho anh lấy lại.-Hạ Đồng nhìn anh cười híp mắt nói sau đó đặt dĩa của mình xuống, thức ăn đã bị cô xử lý gọn đẹp.

-Nhóc giỏi lắm, để xem lát anh trị nhóc.

-Em sẽ đợi.-Hạ Đồng không tin anh sẽ làm gì mình, nói

-Tiểu Lạc, lát anh em mình đi bơi, có chịu không?-Lăng Hạo quay sang Tiểu Lạc nói

-Anh chọn nhầm chỗ rồi, em bơi rất giỏi đó.-Hạ Đồng nhìn anh cười, khuôn mặt nhỏ sáng lạng

-Anh bơi dỡ lắm đó, phải học hỏi em rồi.-Lăng Hạo một tay chống cằm mình nhìn cô nói

-Được thôi, em sẽ dạy anh.-Hạ Đồng ngây thơ đáp

-Chị hai cũng phải dạy Tiểu Lạc.-Tiểu Lạc hí hửng nói

-Được, chị hai sẽ dạy.

Hạ Đồng vui vẻ đáp, ở bên Lăng Hạo cô cảm thấy thoải mái vui vẻ hơn hẳn, anh không gây cho cô áp lực, cô lại thỏa mình làm việc cô thích, chọc anh, vui đùa với anh, không như lúc bên Dương Tử, làm gì cũng phải thận trọng suy nghĩ.