Chuyện Tình Hoàng Gia

Chương 91: Phanh phui




Hạ Đồng cùng Bạch Mai rời khỏi thư viện, vô tình bước qua sân vận động, lại nghe được tiếng reo hò đầy phấn khích. Hạ Đồng nhìn qua đám đông, hầu như những học viên có tiết thể dục trong sân vận động đều tập trung tại sân bóng rổ. Hình như đang có một trận bóng rổ đặc biệt thu hút đang diễn ra.

-Nhìn có vẻ vui nhỉ? Qua đó xem đi.-Bạch Mai lôi kéo cô

-Chỉ là chơi bóng rổ thôi, mình về lớp đi.-thật ra cô không có tâm trạng để xem mấy chuyện này, dù ai chơi cũng không liên quan đến cô, về lớp vẫn hơn.

-Nhưng mà hình như rất hay, qua xem một lúc đi.-Bạch Mai vẫn kéo cô về phía đám đông kia

-Nhưng...

Hạ Đồng bất đắc dĩ để Bạch Mai kéo mình đi, cả hai chen chúc vào đám đông kia, ánh mắt Hạ Đồng khẽ động khi thấy hình ảnh trước mặt.

Hai con người đẹp đến hoàn mĩ, lại mang một vẻ đối lập nhau, dáng người cao ráo nhanh nhẹn cầm bóng di chuyển trên sân, nhảy cao ném vào rổ. Mồ hôi nhễ nhại dưới ánh nắng mặt trời lại càng tôn lên vẻ đẹp hoàn mĩ đó.

Từng động tác di chuyển, đập bóng, ném bóng, lại thu hút đẹp đến thế.

Dương Tử chỉ vừa ném bóng vào rổ của Lăng Hạo, lập tức Lăng Hạo phản công ném trả lại. Trên sân bóng rổ, chỉ còn hai người con trai là nổi bật nhất.

Hạ Đồng ngẩn người nhìn hai anh chơi bóng rổ, bị những động tác đẹp đến hút hồn kia cuốn lấy, đẹp đến mức không thể tả được.

-Cố lên, cố lên!!!

-Anh Dương Tử!!! Dương Tử!!!

-Anh Lăng Hạo!!! Lăng Hạo!!!

Từng tiếng hò reo đầy phấn khích của học viên xung quanh làm cả sân vận động náo loạn lên, Bạch Mai đứng bên cạnh cô cũng không ngừng la hét.

Khi nhìn thấy Lăng Hạo sắp ném bóng vào rổ bóng bên Dương Tử, không biết Hạ Đồng ăn trúng cái gì lại vô thức la lớn, làm tất cả học viên đều nhìn cô.

-Dương Tử, cố lên, cẩn thận kìa.

Hạ Đồng vừa la câu đó lên, lập tức muốn bốc hơi khỏi đây ngay, cô vừa nói cái gì thế, cô bị điên rồi mà, quả thật điên rồi. Hạ Đồng dùng tay che che mặt mình lại, nhưng mà hầu như ai cũng nhìn cô. Ngay cả Dương Tử và Lăng Hạo cũng nhìn.

Đáng lẽ đường bóng của Lăng Hạo quăng trúng vào rổ nhưng lại không hiểu vì sao lệch sang một bên.

_Huýt...

Tiếng còi của thấy giáo dạy thể dục vang lên, đồng thời cũng là báo hiệu trận bóng kết thúc, tỉ số là 68-67, Dương Tử thắng Lăng Hạo một trái.

Nếu trái lúc nãy Lăng Hạo ném vào rổ thì trận bóng này đã hòa.

Hạ Đồng đột nhiên cảm thấy thật có lỗi, có lỗi nặng lắm nha!!!

Hạ Đồng vội vã giấu mặt mình đi, liền quay người bỏ đi trong nhẹ nhàng, cô ở đây thêm, bảo đảm nhanh chóng trở thành "người nổi tiếng."

-Hạ Đồng, cậu đi đâu vậy?

Hạ Đồng đứng người khi Bạch Mai nói lớn câu đó, khẽ nuốt nước bọt, cô không can đảm mà quay mặt lại nói: "Tớ không thể ở lại thêm, tớ không muốn làm diễn viên nổi tiếng."

-Cậu đi đâu thế?-Bạch Mai đã đứng bên cạnh cô hỏi

-À, tớ, tớ đi về lớp làm bài tập.-Hạ Đồng vội viện cớ chuồn

-Tớ tưởng cậu sẽ ở lại chứ? Lúc nãy cậu còn hò hét hơn tớ nữa mà.-Bạch Mai nói

-Tớ, tớ chỉ cổ vũ cho vui thôi.-Hạ Đồng xua xua tay

Hạ Đồng bây giờ chỉ có hai điều muốn làm, một chính là tự mình đào cái hố sau đó nhảy xuống, hai chính là nói với Lăng Hạo, cô nhầm tên anh với Dương Tử.

Nhưng mà thà cô làm cái một chứ không thể làm cái thứ hai được!!!

-Hạ Đồng.

Phía sau vang lên một giọng nói nhẹ nhàng lại chất chứa rất nhiều cảm xúc, Hạ Đồng vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Từng tiếng bước chân vang lên đều đều phía sau lưng cô.

-Giờ này lại chạy lung tung, có tin anh phạt em không?-Lăng Hạo đã đứng cạnh cô cong môi nói

-Em, em đâu có, tại em, đi ngang qua thôi.-Hạ Đồng vội nhìn anh giải thích

-Được rồi. Haizz, anh thua rồi, buồn quá đi, chắc anh phải ăn kem như lời em nói để không buồn nữa rồi.-Lăng Hạo giọng nói đầy vui vẻ không có chút gì gọi là buồn

-Lăng Hạo, lúc nãy, lúc nãy em muốn cổ vũ anh, nhưng mà không hiểu vì sao, lại gọi nhầm tên.-Hạ Đồng càng nói giọng càng nhỏ đi, cúi thấp đầu nhìn mũi giày mình

-Tên anh mà cũng gọi nhầm, có phải anh bắt em gọi mãi tên anh em mới chịu không?-Lăng Hạo nhoẻn miệng cười

-Em không phải cố ý, bất quá mỗi ngày em sẽ gọi tên anh mười lần.-Hạ Đồng còn tưởng anh nói thật, chu mỏ nói

-Ngoan lắm.

Lăng Hạo khom người vươn hai tay ra véo má cô, cử chỉ nhìn vào thân mật cứ ngỡ như bạn trai véo má bạn gái mình. Hạ Đồng đỏ mặt không dám nhìn anh, lại phát hiện cô và anh đang là trọng tâm của mọi ánh nhìn.

Chết cô rồi!!! Sao cô quên mất, đang ở sân vận động nhỉ?

Hạ Đồng khẽ nuốt nước bọt, căng thẳng nhìn đám người phía sau đang ghé đầu vào nhau thì thầm to nhỏ.

-Tớ đã nói hai người họ có điều mờ ám mà, giờ thì tin rồi chứ?

-Lần trước ở cùng trong phòng thay đồ nam, vẫn không dám chắc, hành động lúc nãy chắc chắn là như mình nghĩ.

Hạ Đồng khóc không ra nước mắt, rất muốn nói: "Không phải như mọi người nghĩ mà, chúng tôi chỉ là bạn bè thôi."

Đáng tiếc cô lại chỉ đứng im câm miệng trơ mắt ra nghe họ nói.

-Có phải họ phiền lắm không?-Lăng Hạo nhìn cô vẫn duy trì nụ cười trên môi

Hạ Đồng gật gật đầu nhỏ. Qủa thật phiền chết cô rồi, cái nơi này rốt cuộc là trường học hay là cái nơi bàn tán của những kẻ lắm tiền rỗi hơi vậy?

Lăng Hạo xoa đầu cô, sau đó quay người nhìn đám người phía sau, nụ cười trên môi biến mắt, khuôn mặt lại lãnh đạm không thôi, lặp tức không ai dám hó hé.

-Hai người muốn gây sự chú ý thì đừng đứng trước mặt tôi mà làm, phiền chết được.

Đột nhiên vang lên một giọng nói hết sức lạnh lùng như ma vương tối cao, không hề chen vào cảm xúc nào.

Hạ Đồng nhìn về phía phát ra giọng nói, nơi hướng thẳng đến Dương Tử đang ngồi trên chiếc ghế đá, cầm chai nước suối ngửa đầu uống ừng ực.

-Rõ ràng đây chẳng phải nhà cậu, lấy tư cách gì bảo tôi đi chỗ khác.-Lăng Hạo đút hay tai vào túi quần thể dục, cong môi cười, nụ cười hờ hững

-Đây cũng chẳng phải nhà cậu, có biết hai ngươi phiền lắm không? Muốn gì, về nhà cậu tự làm.-Dương Tử đóng nắp chai lại nhếch môi cười lạnh

-Không phải lúc trước cậu cũng hay thế này trước mặt tôi sao?-Lăng Hạo hời hợt cười

_Bịch

Chai nước suối trên tay Dương Tử lại bị quăng xuống đất rõ mạnh, Hạ Đồng đột nhiên cảm thấy có một, à không là hai luồn khí lạnh bao trùm cả không gian, lại bất an trong lòng.

Cả người vô thức run lên nhè nhẹ, nhưng mà lại rất mãnh liệt.

Xung quanh mọi người im thin thít, lại mở to mắt chờ đợi chuyện tiếp theo xảy ra.

-Cậu đang khiêu khích tôi sao?-Dương Tử đứng người dậy, chậm rãi từng bước từng bước một đi về phía Lăng Hạo

-Chẳng phải đó là sự thật hay sao?

-Vậy sao?

Dương Tử cười như có như không, lạnh lùng tàn ác như Diên Vương, không hề báo trước, nhanh như chớp vung tay siết bàn tay thành nắm đấm xông thẳng đến mặt Lăng hạo.

Lăng Hạo mất thế đảo về sau té xuống đất.

-Lăng Hạo...

Hạ Đồng gần như hét lên, chuyện gì xảy ra thế này? Sao lại đánh nhau chứ? Rõ ràng không có gì nghiêm trọng mà?

Lăng Hạo cũng không nhân nhượng đứng lên giơ nắm đấm đánh trả Dương Tử.

-Dừng lại đi, đừng đánh mà.-Hạ Đồng rối bời la lên, cô đúng là chỉ gây rắc rối, đáng lẽ, cô nên đi thẳng về lớp

Vậy mà cả đám người xung quanh, chẳng một ai vào can, chỉ đứng nhìn, lại có người quá đáng hơn cá cược xem ai thắng.

Hạ Đồng chạy đến chỗ Khiết Đạt, gần như năn nỉ nói:

-Khiết Đạt, anh ngăn hai anh ấy lại đi, đừng để họ đánh nhau nữa.

-Hạ Đồng, chuyện này em không hiểu đâu.-Khiết Đạt chỉ vô tình đáp lại câu đó, ánh mắt anh hiện lên tia áy náy

Hạ Đồng không nghĩ ngợi đi đến cạnh Thiên, nắm tay anh lay lay:

-Anh Thiên, anh là anh trai Dương Tử anh mau ngăn hai anh ấy lại đi, đừng để hai anh ấy đánh nhau nữa.

-Hạ Đồng, cho dù anh ngăn can thì hai người họ cũng sẽ đánh nhau nữa thôi, nếu không phải hôm nay đánh thì là mai, là ngày mốt, bọn anh, hết cách từ lâu rồi.-Thiên bất đắc dĩ nói

Hạ Đồng buông tay Thiên ra, tại sao cô luôn gây ra phiền phức thế này? Cô đã biết hai anh không thích nhau vì sao cứ trước mặt người này cười nói vui vẻ với người kia chứ?

-Chị Sa Sa...-Hạ Đồng nhìn người cuối cùng có thể giúp mình

-Không phải em biết Dương Tử và Lăng Hạo không thích nhau hay sao? Em ba lần bảy lượt cùng Lăng Hạo thân mật trước mặt Dương Tử, lần trước là hôn, rồi ở trong phòng thay đồ nam, lần này nữa, cho dù em không phải bạn gái Dương Tử, cũng làm Dương Tử bực rồi, em dù sao cũng đến đây thực hiện theo hợp đồng mà.

Sa Sa lớn tiếng la, trong đôi mắt toàn đầy khinh thường, nụ cười nửa miệng, lời nói phát ra, ai ai cũng nghe thấy.

Lăng Hạo dừng tay lại khi nghe Sa Sa nói, Dương Tử cũng đứng im nhìn về phía Hạ Đồng đang đứng.

Hạ Đồng ánh mắt vô hồn nhìn Sa Sa, cô có cảm giác, hình như Sa Sa không thích cô, dạo gần đây, thái độ của chị ấy không như lúc trước, từng lời nói như một bạt tay tát thẳng vào mặt cô, cho cô thức tỉnh.

-Thì ra là thiếu nợ nên kí hợp đồng đến đây.

-Hèn gì lại được vào trường này, đúng là thứ mồi chài.

Xung quanh từng đợt từng đợt vang lên những tiếng nói khinh bỉ, như một cơn sóng ập đến, Hạ Đồng vô lực nhìn xung quanh.

Cô đến đây thực hiện theo hợp đồng căn bản chỉ có Dương Tử, Lăng Hạo, Thiên, Khiết Đạt và Sa Sa biết mà thôi, cô luôn che giấu bởi vì cô biết một khi họ biết, chắc chắn sẽ nói cô thừa cơ hội vào trường này kiếm chác, mồi chài, không thôi sẽ còn đối xử tệ hơn nữa với cô.

Vậy mà đến ngày hôm nay, chính người cô luôn coi là chị, lại nói ra hết.

Hạ Đồng chỉ kịp nhìn thấy ánh mắt thương tâm, lo lắng của Khiết Đạt và Thiên, đôi mắt đầy thâm tình lo lắng của Lăng Hạo, đôi mắt lạnh lùng cố hữu của Dương Tử, còn có khuôn mặt tròn trịa của Bạch Mai, cô không nghĩ ngợi nhiều mà quay đầu bỏ chạy.

Cô muốn chạy thật xa, thật xa, thoát khỏi cái nơi xa hoa lạ lẫm đầy đắng cay này, cô không muốn mọi chuyện ra nông nỗi mà. Rõ ràng cô cố chấp, rất cố chấp.

Lăng Hạo dùng ánh mắt căm tức nhìn Sa Sa, từng bước đi đến trước mặt Sa Sa, không nói không rằng, giơ tay cao lên tát thẳng xuống mặt Sa Sa.

_Bốp

Rõ ràng tất cả đều ngạc nhiên không thôi.

-Lăng Hạo, cậu lấy tư cách gì tát tôi?-Sa Sa tức giận hét lên, bặm môi nhìn Lăng Hạo

-Tư cách gì sao? Vậy thì tôi hỏi cô, cô lấy tư cách gì nói những lời lúc nãy?-Lăng Hạo lạnh lùng hung hăng nhìn Sa Sa

-Đó là sự thật, tôi có nói sai gì sao mà cậu tát tôi, cậu nghĩ cậu đánh tôi, tôi không dám làm gì cậu sao?

-Cô không lẽ không hiểu tính tôi, đừng tưởng trong đầu cô đang suy nghĩ gì thì tôi không biết, tốt nhất làm gì cũng biết chừng mực, nếu không, cho dù là Kim Thị, tôi cũng không buông.

-Lăng Hạo...

Lăng Hạo không khác gì quỷ Satan nhìn Sa Sa, sau đó quay người bỏ đi.

Kim Thị dù sao cũng là một tập đoàn lớn lại hùng mạnh, trong trường Nhuận Lâm bốn dòng họ nắm đầu chính là Dương - Lăng - Vương - Kim, tương đương với Dương Tử, Dương Thiên, Lăng Hạo, Vương Khiết Đạt và Kim Sa Sa.

Hôm nay Lăng Hạo lại dám tuyên bố những lời lẽ này, thì cũng thấy được sự quan trọng của cô trong lòng anh.

Sa Sa bặm môi, hai tay siết chặt run rẩy, Kim Sa Sa cô là ai cơ chứ? Sao lại có thể chịu đựng nổi nhục này?

-Sau này bớt nói lại, cô nói ra cho mọi người biết cũng không hay ho gì đâu.-Dương Tử khi đi ngang Sa Sa bỏ lại một câu, sau đó bỏ đi một mạch.

...

"Lâm Hạ Đồng, mày chưa xong với tao đâu!!!"