Chuyến Xe Bus Số 14

Chương 72: Tiên nước




Tôi cả kinh, ngay tức thì liền muốn rút chân về, nhưng bà Phùng lại đè bờ vai của tôi .


Ngẩng đầu nhìn lên, bà Phùng nhẹ nhàng lắc đầu với tôi , ra hiệu tôi không cần phải sợ.


Trên cổ chân  truyền đến cảm giác từng trận siết chặt, cái tay mà tóm vào trên cổ chân tôi kia , có thể rõ ràng cảm giác được rất mềm mại, lại như là một đôi tay của người phụ nữ, chính đang vuốt ve chân tôi.


Cái tay kia từ cổ chân tôi  bắt đầu. Chậm rãi vuốt ve lên trên , vẫn xoa đến vị trí đầu gối của tôi , lúc sắp lộ ra khỏi mặt nước, tôi vội vàng trừng  con ngươi nhìn về trong nước.


Bởi vì tôi cảm giác được tôi cảm giấc được đôi tay này đang ở ngay vị trí mặt nước , nhưng cúi đầu xem, trong nước yên ả như thường, căn bản không nhìn thấy một thứ đồ vật gì, nhưng cảm giác vuốt ve này , chân chân thực thực.


Đột nhiên, chân dưới đầu gối tôi, bỗng nhiên bị tóm một cái, như là đôi tay kia bóp lấy bắp chân tôi, loại cảm giác siết chặt này lập tức khiến thân thể tôi run lên một hồi.


Bà Phùng vẫn là lắc đầu với tôi , ra hiệu tôi không phải sợ, còn khoa vài động tác tay với Cát Ngọc .


Cát Ngọc nói: Tối hôm qua anh trúng vu cổ(sâu độc cho vào cơ thể khống chế người), bà bà muốn giúp anh lấy vu cổ lấy ra.


Thần kỳ như vậy?


Tôi nói: Bà bà làm sao biết?


Bà Phùng lại là khoa tay một trận với Cát Ngọc , Cát Ngọc nói: Lúc sáng sớm bốn giờ  hơn, con rối nằm ở trong quan tài  bỗng nhiên bắt đầu  nhảy lên kịch liệt, sau khi bà bà  rời giường, mở ra nắp quan tài  liếc mắt nhìn, trên đùi phải con rối nhỏ nam kia , chảy ra máu.


Trên người  con rối chảy ra máu tươi?


Tôi sững sờ ở tại chỗ. Có chút trợn mắt ngoác mồm.


"A!" Không kịp đề phòng, trên bắp chân truyền đến một trận đau nhức  , tôi không nhịn được kêu ra tiếng. Tôi cảm giác đôi tay ở dưới đáy nước kia sau khi qua lại xoa bắp chân tôi vô số lần , đột nhiên bấm ở trên bắp thịt ở cẳng chân tôi ,bấm khiến tôi đau đớn.


Hơn nữa loại đau đớn này vẫn là kéo dài, Cát Ngọc vội vàng nói: A Bố, chịu đựng. Nhất định phải chịu đựng!


Tôi cắn răng, không ngừng mà hút vào khí lạnh. Muốn nói đau cũng không phải đặc biệt đau, nói như thế nào đây, cái cảm giác này liền giống như đang tiêm, sau khi đầu kim tiêm chọc vào thân thể , chính đang bơm thuốc nước vào.


Nhưng vào lúc này, tôi khóe mắt dư quang bỗng thoáng nhìn, ở khu vực nước dưới cẳng chân tôi , bỗng nhiên dạt ra từng mảng từng mảng máu màu đỏ tươi. Hẳn là cẳng chân tôi chảy máu.


Tôi cảm giác trên bắp chân tôi, bị đôi tay kia véo ra một cái lỗ, hơn nữa có thể rõ ràng cảm giác được có hai căn ngón tay, chọc vào vết thương trong  cẳng chân  , nắm bắt một cái thứ gì đó lôi ra ngoài.


Nên chính là con kia con đỉa.


Chờ đến lúc cảm giác đau đớn biến mất , sắc mặt tôi trắng bệch, bà Phùng cùng Cát Ngọc vội vàng nâng dậy tôi .


Lúc rút cẳng chân ra khỏi ao nước , tôi kinh ngạc phát hiện, trên đùi phải  không có bất kỳ miệng vết thương nào, cũng không có bất kỳ vết máu nào, nhưng lại cảm giác cả người thoải mái, con đỉa kia khẳng định bị lấy ra.


Bởi đi ở trong thôn, không tiện nói chuyện lắm, khi vào trong nhà, bà Phùng tỉ mỉ khoa tay một hồi với Cát Ngọc .


Cát Ngọc nói: Loại thuốc bột này gọi là Tiên nước, dùng để phá giải vu cổ vô cùng hiệu quả.


Tôi nói: Đây rốt cuộc là cách phá giải như thế nào ? Tại sao cháu  cảm giác  có một đôi tay trong nước đang vuốt chân cháu a.


Cát Ngọc nói: Đúng,  người chết đuối trong nước , chết rồi thiêu, giữ lại tro cốt.Tro cốt này lại phối thêm nguyên liệu bí mật, liền có thể điều chế thành Tiên nước. Đôi tay dưới đáy nước , chính là linh hồn của người chết đuối, anh có thể hiểu vì là ma nước.


Cái này tôi hiểu, gọi ma nước có chút không lễ độ, vẫn là Tiên nước dễ nghe hơn. 


Nguyên lai đây chính là mời ma nước đến áp chế  thuật vu cổ , xem ra thuật vu cổ này thực sự là thấy chiêu phá chiêu.


Cát Ngọc nói: Biện pháp phá giải vu cổ  có rất nhiều, tác dụng của tiên nước khá là mơ hồ, có thể đồng thời phá giải rất nhiều loại vu cổ, thế nhưng dưới điều kiện bắt buộc nhất định phải là ở bên trong nước tiến hành, nếu không  mời không được ma nước. Con đỉa trên người anh , bà bà nói cho em, hẳn là  đỉa hoa mai,sau khi loại con đỉa này chui vào  thân thể người, trong thời gian ngắn cũng sẽ không hại chết người.


Tên tuổi hoa mai đỉa  tôi chưa từng nghe qua, Cát Ngọc nói: Xem ra người kia tạm thời không  định hại anh,khi đỉa hoa mai chui vào trong thân thể, gặp phải lúc hoa mai tỏa ra , trên người anh sẽ hiện lên dấu hoa mai  nơi nào hiện lên, nơi nào ngứa vô cùng.


Nghe ý tứ này, gần giống như bệnh ngoài da . Xem ra chú Quỷ là cố ý dọa tôi, hắn đầu tiên là vung tay bịt mười tám tử huyệt trên đỉnh đầu tôi , lấy này khiến tôi kinh sợ .


Sau đó liền dùng một con đỉa hoa mai , chui vào thân thể của tôi , nhìn thì rất đáng sợ, kỳ thực chính là gạt tôi . Bởi vì hắn biết phòng tuyến trong lòng tôi  đã bị phá tan, tôi đã sợ muốn chết.


"A Bố,anh không còn linh hồn, không còn trái tim, lại nhỏ máu tươi của mình lên trên người con rối nhỏ trong quan tài  , có  ba tầng bảo vệ này, mới có thể đủ  chống  lại một trận trăm năm nguyền rủa."


Cát Ngọc nói xong, tôi nhìn về phía bà Phùng. Chú com lê đã nói, có cao nhân trong bóng tối bảo vệ tôi , cao nhân này, tôi không biết là bác Hải, vẫn là bà Phùng, vẫn là buổi tối hôm mà nguyền rủa hiển rõ thì, xuất hiện người đàn ông  mặt nạ , chuyện này còn chờ điều tra.


Bà Phùng đứng dậy, cầm cuốc chim nhỏ đi hướng vườn rau, trước khi ra cửa thì phất phất tay với hai chúng tôi , ra hiệu chúng tôi ngồi xuống tán gẫu, bà ấy đi kiếm chút rau xanh.


Tôi chỉ vào bức ảnh ố vàng trên tường , hỏi: Cát Ngọc, em có phải là thường thường nhảy múa cho bà bà xem?


Cát Ngọc cười nói: Đúng vậy, bà ấy rất thích xem em nhảy múa.


Tôi nghĩ nghĩ, nói: Cát Ngọc, có vài chuyện anh muốn hỏi , không biết có tiện hay không.


"Vậy cũng chờ anh hỏi ra, em mới biết tiện hay không tiện nói cho anh a, đúng không." Vừa nghe lời này có đạo lý, tôi gật gật đầu.


Tôi nói: Tuổi bà Phùng xem ra 70 tuổi rồi, mà em bây giờ nhìn nhiều lắm hai mươi tuổi đầu, tính cả thời đại sinh ra trên chứng minh thư của em, 1980, vậy cũng vẻn vẹn là 35 tuổi, tôi cảm thấy tuổi tác của hai người, cách nhau có chút........


"Có chút lớn, đúng không?" Cát Ngọc không mảy may tị hiềm, trực tiếp nói ra.


Tôi gật đầu, không lên tiếng.


"Kỳ thực bà bà không phải mẹ đẻ của em, em là đứa nhỏ mà bà ấy nhặt về ." Cát Ngọc  nhìn xa xa cây táo ngoài cửa , âm thanh rất thấp, rất nặng.


Tôi nói: Há, từ sau khi anh  nhìn thấy em ở trong hầm lạnh  , từ khi anh  nhìn thấy bà bà kéo khối băng ở nhà ăn,anh  liền cảm thấy bà bà nhất định là người tốt.


Cát Ngọc cười nói: Bà bà đương nhiên là người tốt, khi anh còn bé, bà ấy còn từng mua kẹo cho ngươi ăn, anh quên rồi sao?


Tôi cả người chấn động, giống như bị điện giật , trong nháy mắt sững sờ ở tại chỗ!


Tôi nói: Không thể nào? Anh  từ nhỏ sinh sống ở  nông thôn, người trong thôn anh  đều biết,anh  xưa nay chưa từng thấy bà bà, không nói những cái khác, trong trí nhớ của anh, căn bản không có khuôn mặt của bà bà  a.


Đúng lúc này, bà Phùng trở về, trong tay cầm lấy một bó lớn rau xanh, cười cười với Cát Ngọc hai chúng tôi, ra hiệu  buổi trưa hôm nay   chúng tôi ăn cơm ở đây.


Bà Phùng đi làm cơm rồi, Cát Ngọc là   đứa con gái hiếu thuận, cũng đi về phía phòng bếp, nhìn dáng dấp là đi giúp bà Phùng nấu nướng.


Một mình tôi ngồi ở trong phòng, cảm giác rất là mát mẻ, thầm nói có bà Phùng giúp tôi ,  chú Quỷ kia tôi liền kệ mẹ hắn.


Hắn nhọc nhằn khổ sở trồng  đỉa  hoa mai lên trên người tôi , bị bà Phùng cùng với một cái ao, dễ dàng phá tan, xem ra chú Quỷ kia cũng không lợi hại mấy.


Nhưng mặt khác tôi cũng nhắc nhở chính mình, tuyệt đối không thể  khinh địch, đây là tối kỵ của nhà binh , cũng là tối kỵ của mỗi người .


Ăn cơm, cơm tuy không phong phú, nhưng lại có một mùi vị khác, lúc ăn cơm, bà Phùng không ngừng gắp  thức ăn vào bát tôi, trên mặt từ đầu đến cuối tràn đầy nụ cười hòa ái  hiền lành.


Cơm nước xong, trước khi đi, bà Phùng kéo ngăn kéo, đưa tôi một xu tiền đồng, bà ấy khoa tay hồi lâu với Cát Ngọc , Cát Ngọc mới hiểu.


"A Bố,sau khi trở lại trong thành phố , nếu như anh muốn biết trên xương sườn của chú com lê kia  viết chính là chữ gì, liền đứng ở sau lưng hắn, đặt đồng tiền này  trước mắt của anh, nhìn qua lỗ nhỏ ở chính giữa của tiền đồng, anh liền có thể biết."


Tôi nhận lấy tiền đồng nhìn một cái, là một đồng tiền tệ bình thường thời Khang Hi . Tôi nói: Cảm tạ bà bà.


Bà Phùng cười sờ sờ tôi đầu, nhìn theo hai  chúng tôi rời đi thôn Tang Hòe.


Ở trên đường, tôi không nhịn được nghi hoặc, tiếp tục hỏi: Cát Ngọc, em nói bà bà lúc nhỏ liền từng gặp anh ? Còn từng mua kẹo cho tôi  ăn? Đây là thật hay giả?


Cát Ngọc liếc mắt nhìn ngoài cửa xe, trên khuôn mặt xinh đẹp hiện ra một nét sầu lo. Nàng nói: Đây là thật sự, ở lúc anh còn mặc quần thủng đít chạy long nhong ngoài đường, bà bà liền đã gặp anh rồi.


Trong đầu tôi  thật sự không nhớ ra được chuyện này, Cát Ngọc còn nói: A Bố, anh còn nhớ hay không, khi còn bé bên ngoài   thôn của các anh có một con đường cổ mọc đầy cỏ xanh , người trong thôn đều nói đó là quân đội thời xưa , vì gia tốc hành quân nhưng lại không lộ ra, ở ban đêm lén lút xây dựng một con đường nhỏ, nối thẳng trên đỉnh ngọn núi.


Tôi sững sờ, nghĩ thầm Cát Ngọc làm sao sẽ biết chuyện này? Tôi có vẻ như chưa từng nói với nàng đi.


Cát Ngọc nói: Ở lúc anh bốn tuổi , ngày đó sẩm tối có một cô bé lôi kéo tay anh, đón ánh chiều tà, đi ở trên con đường cổ kia.


Tôi trừng lớn hai mắt, đột nhiên một cước đạp chân ga phanh gấp lại, kích động run rẩy nói: Là em!