Chuyến Xe Bus Số 14

Chương 79: Kết Thúc Là Bắt Đầu




Vừa nghe lời này, tôi quát to một tiếng : Đi mau! Mau rời xa rãnh nước bẩn, cách càng xa càng tốt! ! !


Tôi hầu như là gào hét ra, bên kia chú com lê cũng có chút hoang mang, quá khoảng mười mấy giây. Điện thoại lại lần nữa truyền đến âm thanh : Hô. . . hô. . . Rời xa rãnh nước bẩn rồi, A Bố cậu làm sao?


Chú com lê khả năng là chạy có chút gấp, hồng hộc thở hổn hển.


Tôi nói : Sự tình quá phức tạp, chú, chú nhớ lấy không thể tới gần rãnh nước bẩn, tuyệt đối không thể tới gần.


Hắn ừ một tiếng, hai chúng tôi cúp điện thoại.


Sau đó tôi lại gọi cho Cát Ngọc, nhắc nhở người dùng mà ngài gọi đã tắt máy.


Trong lòng tôi lộp bộp một cái, trong lòng nghĩ không xong, nhưng nghĩ lại, bức ảnh cái chết của Cát Ngọc, là ban đêm đột tử ven đường. Hiện tại là ban ngày. Chắc chắn sẽ không có chuyện, chỉ cần tôi có thể ở trước khi màn đêm xuống liên lạc được với cô ấy, là được.


Ngồi ở ven đường, tôi cẩn thận nhớ lại bốn trương mặt nạ kia.


Trương mặt nạ mặt trắng thứ nhất. Là người đàn ông đeo mặt nạ khiến tôi lấy đi, phía dưới đè bức ảnh cái chết của tôi .


Trương mặt nạ mặt đen thứ hai, phía dưới đè bức ảnh cái chết của bác Hải, hiện tại, bác Hải chết rồi, chết trong tay chú Quỷ.


Trương mặt nạ mặt xanh thứ ba, là chú com lê, vừa nãy hắn đi ngang qua rãnh nước bẩn, là tôi đúng lúc nhắc nhở hắn, may mà để hắn tránh thoát một kiếp, tôi hiện đang nhắc nhở hắn không nên tới gần rãnh nước bẩn, có lẽ hắn sẽ không có chuyện gì lớn.


Trương mặt nạ mặt vàng thứ tư, là Cát Ngọc, chỉ phải nhắc nhở Cát Ngọc, tuyệt đối không nên ở lúc màn đêm xuống. Đi ở trên đường cái, đặc biệt là không thể lại khiến cho cô ấy buổi tối tới tìm tôi .


Cẩn thận nghĩ lại. Trước tiên không tính bác Hải, trên xương sườn ba người chúng tôi , đều khắc chữ , như vậy trên xương sườn của bác Hải cũng nhất định có chữ, lúc đó chưa kịp dùng tiền đồng nhìn trên xương sườn bác Hải rốt cục viết chữ gì.


Dựa theo trình tự, chữ trên xương sườn của bốn người chúng tôi , phân biệt là sống, (chưa biết nên Nv tôi để cách), không, cửa.


Chữ thứ hai, tôi cảm thấy nên là một chữ chết, như này nối với nhau liền gọi sống chết không cửa , dựa theo ý nghĩa mặt chữ tới nói, muốn sống cũng không được muốn chết cũng không xong.


Hơn nữa bốn người chúng tôi, theo lý thuyết chưa bao giờ quen biết, nhưng một mực liền đều gặp gỡ, hơn nữa nhân vật then chốt đem bốn người chúng tôi liên hệ với nhau. Chính là tôi .


Ba người bọn họ không quen biết nhau, nhưng tôi lại biết tất cả bọn họ, tôi cảm thấy điểm mấu chốt vẫn là ở trên người tôi .


Nếu biết tôi sẽ chết ở dưới cây cầu lớn sụp xuống, vậy tôi gặp phải cây cầu lớn, liền không muốn từ dưới cầu đi qua, quyết định phương pháp, tôi thầm nghĩ đêm nay tự tôi, lại đi nhà cũ Dân quốc một chuyến!


Nguyên bản tôi muốn hỏi hỏi bác Hải viên gọi là mắt quỷ, rốt cuộc là thứ gì, không nghĩ tới, manh mối liền như vậy gián đoạn.


Thứ hai, muốn hỏi một chút người đàn ông mặt nạ kia, tại sao khiến tôi lấy đi mặt nạ mặt trắng, nhưng lúc nào hắn lại tới tìm tôi , tôi cũng không rõ ràng.


Nghĩ đến vẻ mặt của mặt nạ, tôi chợt nhớ tới, chiếc mặt nạ mặt trắng tối hôm qua lấy từ trong nhà cổ kia, liền để ở nhà, lập tức liền vội vàng về nhà.


Lấy ra mặt nạ quan sát trái phải, chất liệu mặt nạ này, rất mỏng, sờ lên cảm giác lại như là vỏ trứng gà, nhưng tính chất cứng rắn, bên trên vẽ vẻ mặt rất là tinh xảo, kỹ càng đến một nét bút một vạch đều là cẩn thận phác hoạ ra. Nhìn dáng dấp như là xuất từ tay đại sư.(do họa sĩ danh tiếng vẽ)


Buổi chiều, tôi gọi mười mấy cuộc điện thoại cho Cát Ngọc , vẫn luôn là nhắc nhở tắt máy.


Tôi ngồi không yên, nhìn một chút đồng hồ, hơn hai giờ, cách giờ đi làm vẫn là mười tiếng. Nếu như ngồi xe đi thôn Tang Hòe, tôi cần thời gian một buổi chiều, nhưng tự lái xe, lên cao tốc, hai giờ liền đủ rồi.


Nghĩ xong, tôi liền lái xe oto của mình, thẳng đến thôn Tang Hòe, đồng thời mang theo mặt nạ vẻ mặt màu trắng, cùng với mua hai thùng bánh mì còn có óc chó trần(óc chó đã bóc vỏ).


Lúc đến trong nhà bà Phùng, vừa vặn Cát Ngọc cũng ở, tôi hỏi nàng làm sao không mở máy, nàng nói sạc pin mất rồi, chưa kịp mua.


Tôi trước tiên là kéo Cát Ngọc qua một bên, nhỏ giọng dặn dò một hồi, nói :Buổi tối tuyệt đối không thể một mình ra ngoài, sau đó lại nói một lượt chuyện bức ảnh chết cho Cát Ngọc, không nghĩ tới Cát Ngọc lại nói cảnh tượng trong hình, hẳn là mười mấy năm trước em gặp phải, em từng chết một lần rồi.


Tôi nói : Hiện tại trong thân thể em còn có một trái tim, để an toàn, anh cảm thấy vẫn là chắc chắn một chút đi.


Cát Ngọc rất nghe lời, gật gật đầu, ừ một tiếng.


Cùng trở lại trong phòng, tôi đầu tiên là chuyển bánh mì cùng óc chó trần vào trong nhà, sau đó lấy mặt nạ ra, hỏi bà Phùng : Bà bà, bà biết loại mặt nạ này là làm bằng vật liệu gì sao?


Bà Phùng mới vừa liếc mắt nhìn mặt nạ, liền trừng mắt một cái, bà ấy sợ mình nhìn nhầm, liền vươn tay ra, tiếp nhận mặt nạ, đứng cửa phòng soi ánh sáng mặt trời.


Như thế tới tới lui lui nhìn mấy lần, bà Phùng chỉ vào mặt nạ, bắt đầu khoa tay với Cát Ngọc hai chúng tôi .


Cát Ngọc nói : Chất liệu mặt nạ này, bà bà cũng chưa từng thấy, nhưng nhất định không phải cho người sống đeo.


Tôi cả kinh, hỏi tại sao không phải cho người sống đeo?


Bà Phùng khoa tay một phen, Cát Ngọc nói : Kết cấu tạo hình của mặt nạ này , không phải lấy mặt hình làm chủ, là lấy hình dáng khuôn mặt làm chủ, nói cách khác, này không phải đeo lên mặt, là đeo lên xương mặt .


Cát Ngọc nói xong, bà Phùng gật gật đầu, biểu thị Cát Ngọc nói rất đúng.


Tôi trố mắt đứng nhìn (ngạc nhiên quá)!


Thế gian còn có loại mặt nạ này? Đường nét mặt nạ không phải đeo lên mặt, mà là đeo lên xương mặt. Như vậy nói, người đàn ông mặt nạ đã từng cứu tôi kia , hắn vẫn luôn không tháo mặt nạ xuống, cũng là bởi vì dưới mặt nạ kia, ẩn giấu cũng không phải một khuôn mặt, mà là một bộ xương khô?


Điều này cũng không đúng, tôi đã từng cẩn thận nhìn mặt nạ trên mặt hắn , hắn là có con ngươi, tuyệt đối có, hơn nữa con ngươi là màu đen tuyền, không có chút lòng trắng mắt.


Bà Phùng lại khoa tay một trận, Cát Ngọc nói : Bà bà khiến anh cẩn thận một chút, mấy ngày gần nhất hai chúng ta ở cùng nhau đi.


Tôi nói được.


Lúc chạng vạng tối, tôi lái xe mang theo Cát Ngọc, trở lại phòng ở tổng trạm. Tôi không muốn để Cát Ngọc ở lại trong phòng trọ của tôi, tôi hận không thể nâng Cát Ngọc trong lòng bàn tay, thời thời khắc khắc nhìn.


Buổi tối khởi hành, dọc theo đường đi ngược lại cũng an ổn, tôi phát hiện hồn ma trên xe buýt, kỳ thực phần lớn thời gian cũng không phải động một chút là muốn hại người, có chút hồn ma vẫn là rất tốt, sau khi bọn họ lên xe, nên đưa tiền liền đưa tiền, sau đó đi tới toa xe phía sau , không nói một lời, đến trạm liền xuống xe.


Tôi đang nghĩ, trước khi bọn họ bị hại, có lẽ cũng thường thường đi làm tan làm như vậy, chỉ có điều bị kẻ kinh doanh vận tải độc ác, hạ nguyền rủa trên xe , dẫn đến bọn họ đến hiện tại có lẽ cũng không biết mình đã chết rồi.


Chờ lúc tôi lái xe đến xưởng Tiêu Hóa, ngồi ở ven đường, tôi đốt một điếu thuốc.


Lần thứ nhất chính là ở đây gặp gỡ bác Hải , bác ấy lúc đó đầy mặt máu tươi, mà một lần cuối cùng tôi gặp được bác Hải, bác ấy cũng là đầy mặt máu tươi.


Ở Ấn Độ xưa, có một vật tổ nổi tiếng thần bí, ở trên một ngọn núi, một con rắn hình tròn , dùng miệng cắn vào đuôi mình, hình thành một vòng, rất nhiều người tu hành cảnh giới cao, đều từng cảm ngộ(cảm động+ lĩnh ngộ) , lý giải về bức đồ án kia, đại đa số người đều cảm thấy, bắt đầu chính là kết thúc, kết thúc chính là khởi đầu.


Bác Hải chết rồi, nhưng bác ấy nói một tuần sau,khiến tôi đi tới nơi hoả táng vùng ngoại ô đợi, cụ thể là đợi ai, tôi còn không rõ ràng lắm.


Có lẽ bác Hải chết, cũng không phải kết thúc, mà chỉ là một khởi điểm.


Nhìn thời gian không sai biệt lắm, tôi chuẩn bị đứng dậy khởi hành, bỗng nhiên nghe thấy sau lưng truyền đến một loạt tiếng bước chân, tôi quay đầu nhìn lại, ở trong một vùng tăm tối, đi tới một người trung niên đeo mặt nạ màu trắng.


Là hắn!


"Mặt nạ lấy ra sao?" Hắn đi tới, đi thẳng vào vấn đề trực tiếp hỏi tôi .


Tôi gật đầu, nói ân, bắt được.


"Ở nơi nào? Đưa tôi ."


Tôi nói : Cho anh cũng được,anh tháo mặt nạ xuống khiến tôi nhìn một chút khuôn mặt anh, thế nào?


Người đàn ông đeo mặt nạ sững sờ, đến nửa ngày mới nói :Tại sao cậu muốn nhìn khuôn mặt tôi ?


"Chiếc mặt nạ này không phải đeo lên mặt, mà là đeo lên xương mặt, tôi rất muốn nhìn một chút, trên mặt của anh có tổ chức cơ thịt hay không."


Người đàn ông đeo mặt nạ vừa nghe, ngẩng đầu ha ha cười nói : Cậu nhóc, lòng hiếu kỳ là sẽ hại chết cậu, không nên cậu biết đến, cậu liền không nên hỏi nhiều.


Tôi ném xuống đầu lọc thuốc, nói : Nếu anh không muốn cho tôi xem, như vậy đi, tôi hỏi anh một chuyện, anh nói thật cho tôi , hai chúng ta coi như là giao dịch, thế nào?


"Tôi mấy lần cứu cậu, cậu còn nói giao dịch với tôi ? Có điều tôi niệm tình cậu là trẻ người non dạ , có cái gì muốn biết, cậu cứ hỏi."


Vừa nghe người đàn ông đeo mặt nạ nói câu nói này, tôi liền vội vàng hỏi : Anh có biết mắt quỷ hay không? Chính là một con mắt, bị phong ấn trong một viên thủy tinh, viên con mắt kia còn có thể chớp mắt, nếu như anh biết, liền tỉ mỉ nói cho tôi , được không?


Người đàn ông đeo mặt nạ vừa nghe thấy lời ấy, cả người chấn động, thất thanh nói : Cậu dĩ nhiên gặp mắt quỷ? !