Chuyến Xe Bus Số 14

Chương 95: Người thợ rèn thần bí




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vội vàng xông về ký túc xá, Cát Ngọc hỏi tôi : A Bố, ông lão kia dặn dò anh xong chưa? Như thế gấp làm gì a?


Tôi không trả lời Cát Ngọc, mà là tìm sạc pin vội vàng cắm vào điện thoại sau khi có điện kiểm tra ghi chép cuộc gọi, nhưng lăn qua lăn lại, căn bản không có số điện thoại mới nhất.


Quỷ gọi tới?


Tôi ngồi ở mép giường, tận lực không nói chuyện với Cát Ngọc. Quỷ Băng dùng kịch độc xuyên tim nhạn bị thương nặng tôi , hiện tại cánh tay trái của tôi tuy rằng nhìn như không có bất kỳ miệng vết thương nào, da thịt cũng rất trắng nõn, nhưng độc đã đi sâu vào tim.


Tôi không thể nghĩ tới Cát Ngọc, không thể nhớ cha mẹ họ hàng của tôi , thậm chí không thể nhớ bạn, chỉ cần vừa nghĩ không chắc trên người một miếng thịt nào đó sẽ đau đến đầu tôi đầy mồ hôi.


Buổi chiều, tôi dựa theo địa chỉ mà ông Nhị cho tôi đi tìm ông ấy, ông ấy liền ở tại vùng ngoại ô, ở cùng một đám dân công .


Lúc tìm tới ông ấy, tôi nói ông ở chỗ này nhưng thật không dễ dàng.


Ai biết ông Nhị lại cười cười, nói : Đám dân công quanh năm thổi gió phơi nắng lộ ra dưới ánh mặt trời mãnh liệt ,dương khí rất mạnh, sống ở đây cũng là an toàn nhất.


Cao nhân là cái gì? Rất đơn giản, cao nhân chính là không giống người bình thường , vì lẽ đó bọn họ là cao nhân.


Ông Nhị rửa mặt, theo tôi đi ra nhà dân, đến bên ngoài hỏi tôi : Tìm đến bác làm gì?


Tôi nói rõ với ông Nhị mục đích đến, ai biết nét mặt ông Nhị vui vẻ, nắm chặt quả đấm nói : Ông còn không đi tìm bọn hắn, bọn hắn trái lại không hết hy vọng trước tiên tìm tới cháu! Đêm nay cháu đi trước sau đó bác liền đến.


Có câu nói này của ông Nhị ,tôi liền yên tâm hơn nhiều rồi , lại nghĩ thầm, võ công của chú com lê cao như vậy, nếu như cũng gọi chú ta theo vậy thì càng thêm đảm bảo.


"Đúng rồi, cháu ở đây chờ ông một lúc." Ông Nhị như là bỗng nhiên nhớ ra việc gì đó, xoay người vào trong phòng.


Quá mấy phút , lúc ông Nhị lại lần nữa đi ra trong tay xách theo một túi vải rách đưa cho tôi nói : Trong này có vài thứ đều là bản thân ông thu gom có thể khắc quỷ, phương pháp ông đều có ghi chép trong quyển sách kia, rảnh rỗi nhiều xem chút.


Này thật đúng là như nhặt được của báu, liền giống với một người sắp chết khát bỗng nhiên một thùng lớn nước suối ném tới, tiện thể đến một câu : Uống! Uống đến chết thì thôi, không đủ còn có!


Sau khi tạm biệt ông Nhị , tôi gọi cho chú com lê, lần này tôi là trực tiếp hỏi rõ ràng địa chỉ của chú ta đi vào tìm chú ta, bởi vì tôi còn chưa có từng đi nhà chú ta.


Đến trong nhà chú com lê vừa nhìn , mẹ kiếp, vẫn không biết cái tên này là kẻ cao giàu đẹp trai a.


Phòng ở của cái tên này chí ít trên 180 m2 , trong phòng trang trí sắp so với hoàng cung. rồi


Tôi nói : Chú , trong nhà chú có tiền như vậy?


Vẻ mặt chú ta ảm đạm, nói : Trước đây tôi là một chủ tịch của một nhà xí nghiệp .


Nói cho chú com lê y tứ của cuộc gọi quỷ, chú ta gật gù nói : Đêm nay tôi cùng đi với cậu, còn có cậu quá yếu, bớt chút thời gian nhiều đi phòng tập thể hình đi, tôi có thể dạy cậu kỹ thuật tán đả(võ đánh bằng tay không) vật lộn .


Tôi nhớ tới khi còn bé xem qua phim của Lý Liên Kiệt , Thiểu Lâm Tự, khi đó mới vừa xem xong liền mỗi ngày la hét với ba tôi muốn đi Thiểu Lâm Tự học võ.


Mỗi một cậu bé đều có một ước mơ võ hiệp (làm kẻ trừ gian diệt ác võ công cao), mỗi một người đàn ông đều có một ước muốn trở thành anh hùng , mặc dù tôi là một kẻ tầm thường nhưng tôi cũng không ngoại lệ.


"Được đó , chú nếu như dạy tôi , kia càng tốt hơn." Trước khi chia tay chú com lê tặng cho tôi một cây đao nhỏ, cây đao này rất ngắn, nghiêm ngặt mà nói chỉ có thể coi là dao nhỏ.


Chú ta nói : Những năm trước đây tôi thường thường ra ngoài du lịch, có một lần cùng một đám bạn thích đi du lịch đi Tây Tạng, có người buổi tối nhất quyết ồn ào đi thám hiểm trong ngọn núi , kết quả chúng tôi lạc đường.


Chú com lê nói chuyện xưa nay không quanh co lòng vòng đều là nói thẳng ngắn gọn rõ ràng , vì lẽ đó tôi cũng không nói chen vào.


"Sau đó chúng tôi ở sâu trong núi gặp phải một hộ gia đình, không sai, chỉ là một gia đình mà không phải một làng, lúc đó đêm khuya chúng tôi cũng đã lạnh cóng liền đi gõ cửa phòng của gia đình kia , chủ nhà là một ông cụ lưng còng , dựa vào chế tạo binh khí mà sống, trong nhà của hắn treo đầy đủ loại kiểu dáng tàng đao."


Tôi gật gù, vẫn là không nói chen vào.


"Ông ấy làm cho chúng tôi một bát trà bơ lại lấy ít bánh gạo mè đen vừa ăn vừa tán gẫu với chúng tôi . Cuối cùng mới biết, ông cụ này hóa ra là người dân tộc Hán(ngày xưa TQ tự xưng người Hán) , tổ tiên vẫn chế tạo binh khí mà sống, lúc cải cách văn hóa bị người trong thôn bắt tới công khai phê phán(phê phán , xỉ nhục trước nhiều người trong thời Mao Trạch Đông), nói là giả thần giả quỷ, sau đó liền trốn ở trong vùng núi sâu này dựa vào nghề rèn một ít tàng đao, cũng không tiếp tục muốn trở lại thế tục (cuộc sống bình thường chịu lễ giáo của thời kì đại Mao )nữa."


Tôi thở dài, nói : Cũng đủ khổ cực.


Chú com lê gật đầu rót hai cốc nước lại nói : Buổi tối hôm đó tôi thấy cuộc sống ông lão kia rất nghèo khó, còn dùng lương thực trong nhà cứu tế chúng tôi , trong lòng cảm kích đều đưa cho ông ấy số tiền không còn nhiều trên người, lúc gần đi ông ấy kéo tôi đến buồng trong, cho tôi một cây đao cũng nói cho tôi biết một bí mật của Trung Nguyên.


Tôi giật mình một cái , vội vàng hỏi :Bí mật gì?


Cây đao mà ông lão lưng còng kia đưa cho chú ta khẳng định không cần hỏi nhiều chính là cây đao mà chú ta đưa cho tôi này , còn bí mật tôi liền không biết.


"Lúc đó tôi đã bị ác quỷ bắt đầu hành hạ rồi chỉ có điều tôi không biết, khi đó trên thân thể mơ hồ nổi lên một tầng tương tự với thứ đồ nấm da , ông lão ở trong phòng nói với tôi mấy năm sau tôi sẽ trở thành người không ra người quỷ không ra quỷ sống không bằng chết. Lúc đó tôi không để ý cho rằng ông ấy đang nói nhảm, dù sao những nấm da kia cũng không đau không ngứa."


Nói đến chỗ này, không đợi chú com lê tiếp tục, tôi liền vội vàng nói : Bí mật cây thần Phạm Diễn trên núi Long Hổ chính là ông lão lưng còng nói cho chú đi? !


"Không sai, ông ấy nói sẽ có một ngày lúc da thịt của tôi thối rữa đến trên mặt có thể lựa chọn đi trong hang núi vách đá quan tài của núi Long Hổ , tìm kiếm cây thần Phạm Diễn có thể tái tạo thân thể, vì lẽ đó tôi liền lừa cậu với cùng Đao Như tới rồi, nhưng nghiêm ngặt mà nói, ý định ban đầu của tôi là không định hại cậu."


Chân tướng cái này đã rõ ràng, tôi biết chú com lê xác thực không dự định hại tôi , mục đích chính là vì mượn dùng linh hồn của tôi một chút, cũng còn tốt bát tự tôi rất cứng, niềm tin cũng vẫn luôn tồn tại, nếu không có thể sẽ chết tại chỗ.


Có điều nói đến chỗ này, tôi lập tức nhớ tới Đao Như, liền nói : Tôi nhớ tới Đao Như hai người có thù, đúng không?


Chú com lê nở nụ cười, nói : Kỳ thực cũng không có thù hận gì, chính là có một lần tôi lái xe suýt chút nữa đâm vào một cô gái , dọa đến cô ta. Tôi mới vừa xuống xe còn chưa kịp mở miệng, cô ta liền tát tôi một cái , tôi tập trung nhìn lại dọa tôi nhảy dựng, còn tưởng rằng là Cát Ngọc đã chết đi, nhưng sau đó xác định cô ta hoàn toàn không liên quan tới Cát Ngọc , liền cảm thấy người này rất không đúng.


Nhưng tôi cũng nghĩ thầm không đúng đi? Một chuyện nhỏ như thế, chú com lê đến nỗi giết chết cô ấy sao?


Tôi cảm thấy vẫn là thẳng thắn tốt hơn, nói ra nghi ngờ trong lòng với chú com lê , hỏi chú ta tại sao muốn giết chết Đao Như.


Hắn trả lời rất đơn giản : Đao Như không rõ lai lịch, khuôn mặt giống Cát Ngọc như đúc , khẳng định là đến lừa cậu, hình dáng Cát Ngọc trước đây tôi liền biết, tin tức Cát Ngọc đã sớm chết đi tôi cũng biết, vì lẽ đó Đao Như này nhất định là lừa cậu , cũng còn tốt trước lúc cô ta ra tay tôi đã giết chết cô ta


Tôi nặng nề thở dài, trong lòng đặc biệt cảm giác khó chịu.


Tín nhiệm, hai chữ rất đơn giản , nhưng ở trong cuộc sống này ai cũng không học được nếu như lúc đó ba người chúng tôi tín nhiệm lẫn nhau, không ngờ vực lẫn nhau , có lẽ chúng tôi có thể hợp tác rất tốt, nhưng trước lúc chú com lê đi tới núi Long Hổ , cũng đã có ý định giết người.


"Đúng rồi chú, thanh dao găm này, có chỗ đặc biệt gì?" Roẹt một tiếng, tôi rút dao găm ra, chỉ cảm thấy một trận ý lạnh thổi qua, ánh sáng lạnh trên dao găm lập lòe, xem lưỡi đao sắc bén này tuyệt đối có thể thổi tóc tóc đứt (đặt tóc lên lưỡi đao thổi cái là đứt)!


Chú com lê lấy dao găm từ trong tay tôi , nheo mắt nhìn chằm chằm lưỡi dao , một lát sau sâu kín nói : Tôi cũng không biết có chỗ đặc biệt gì, ông cụ lưng còng kia cũng không có nói cho tôi những cái khác, chỉ là nói để tôi luôn mang theo thanh dao găm này, tương lai sẽ có tác dụng lớn.


Tôi nói : Vậy không được, vẫn là chú giữ lại đi.


"Không, hiện tại tôi mơ hồ cảm thấy , thanh dao găm này có thể chém quỷ, hoặc là khắc chế ác quỷ. Từng ấy năm tới nay, tôi ở bên ngoài gặp phải vô số oan hồn, nhưng lại không có bất luận một oan hồn nào dám vào nhà tôi , có lẽ nguyên nhân chính là thanh dao găm này trấn giữ ."


Vừa nghe lời này, tôi nói : Vậy tôi càng không thể lấy, lấy đi cái này chú không phải càng nguy hiểm hơn sao?


Chú com lê cười ha ha nói : Bây giờ tôi còn có nguy hiểm sao? Mắt quỷ gì đó mà bọn họ nói tới , cậu mới là người được mắt quỷ chọn, tôi sẽ không gặp nguy hiểm, thanh dao găm này cậu cầm đi.


Lời này cũng có đạo lý, tôi liền nhận hết rồi.


Lúc gần đi, tôi hỏi chú com lê : Đúng rồi, lúc trước chú nói gửi tin nhắn cho một người trung gian, sau đó người trung gian liên hệ Đao Như, người trung gian này, chú vẫn không nói cho tôi là ai? Bây giờ có thể nói rồi sao?



                                                                                               Tàng đao