Chuyến Xe Bus Số 14

Chương 97: Chém giết Cửu Nha Đầu Tù Long




Ngón giữa và ngón trỏ tay  phải của ông Nhị  cùng dựng, điểm ở trên người tượng đất, trong nháy mắt con rối trong nhà kia lại bật lên như hít thuốc lắc.


Hắn một mình chặn Tù Long, Cửu Đầu Nha, liên tiếp chém hai con rối lui về phía sau. Tấn công như phát rồ thế này dọa sợ chú com lê.


Tù Long và Cửu Đầu Nha dường như cũng không rõ xảy ra chuyện gì, những lọ thủy tinh ngâm đầu người trong phòng khách kia, một cái lại một cái bị đánh vỡ, chất lỏng Formalin chảy ra đầy đất, đầu người cũng lăn đầy đất.


Liền ở lúc Tù Long và Cửu Đầu Nha sắp không chịu được, tầng hai xuyên một trận tiếng tỳ bà tao nhã, một đầu tóc dài, cô gái đeo mặt nạ màu vàng , chậm rãi đi xuống tầng. 


Quỷ Băng đến rồi.


Mà dáng vẻ bước đi lần này của cô ta mới là hoàn toàn khiến tôi kinh ngạc đến ngây người !


Cái nhìn đầu tiên tôi nhìn sang, cô ta là đang ở cầu thang trên cùng, cái nhìn thứ hai nhìn lại cô ta đã đến giữa cầu thang , cái nhìn thứ ba nhìn qua, cô ta người này đã xuất hiện ở lối cầu thang.


Này căn bản là không phải đang bước đi!


Con rối tấn công rất mạnh, nhưng bóng người Quỷ Băng lóe lên, trong nháy mắt biến mất, sau một khắc xuất hiện ở phía sau con rối tôi kia, gảy tỳ bà một cái, một sợi dây đen bắn ra, quấn quanh ở trên cổ con rối kia.


"Hừ hừ, trò mèo!" Quỷ Băng hừ lạnh một tiếng, lại gảy tỳ bà, đầu con rối trong nháy mắt rơi xuống đất.


Thế nhưng, thân thể con rối cũng không có tan ra thành một bãi đất vàng, mà là thẳng tắp ngã xuống.


Ông Nhị  bên này quýnh lên, không nói gì kéo tay tôi , lại là đâm một cái.


Mịa nó!


Đột nhiên xuất hiện đau đớn ,suýt chút nữa khiến tôi  nhảy lên, lần này ông Nhị  đâm thật ác độc! Dưới lực ép mà ông ấy dùng sức  trên đầu ngón tay tôi gần như chính là không ngừng chảy máu.


Ông Nhị  bôi máu tôi lên trên thân thể tượng đất ở trong tay ông ấy, một phen lời nói trong miệng mà tôi  nghe không hiểu, cuối cùng la lên một câu : Lên!


Ông Nhị  mở bàn tay ra , tượng đất kia đột nhiên đứng dậy, sống sờ sờ đứng lên!


Tôi  lại nhìn vào trong căn nhà, con rối bị chém đứt đầu, cũng mạnh mẽ đứng lên.


"Hợp!" Ngón giữa và ngón trỏ của ông Nhị  dựng lên, tạo thành hình kiếm, lại lần nữa chỉ vào tượng đất la lên một câu.


Con rối trong căn nhà vậy mà cong lưng ôm đầu mình lên, một lần nữa đặt lên trên cổ. Sau đó lắc lư trái phải hai lần nhấc lên đao dài, lại lần nữa truy đuổi Tù Long và Cửu Đầu Nha.


"Mẹ nó, mạnh mẽ như vậy!"


Ông Nhị  cũng là cười đắc ý, nói  : Mấy tên này không phải lấy người tu luyện, nhiều lắm chính là con rối bị cho linh hồn vào, cho nên mới tạo ra tà vật bậc này, nhìn như quỷ dị kì thực không có khung.


Lúc  đang đánh nhau , tôi  mơ hồ cảm thấy  không đúng, tuy rằng chú com lê và con rối đánh  Tù Long Cửu Đầu Nha đến liên tiếp lui về phía sau, nhưng tôi  chính là cảm thấy có một chỗ không đúng, giờ khắc này cau mày cẩn thận nghĩ.


Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ cảm thấy sau lưng đánh úp lại một trận gió lạnh.


"Không đúng! Quỷ Băng đi đâu rồi?" Tôi  quát to một tiếng, trong nháy mắt quay đầu lại , phía sau một cô gái tóc dài phất phới, mặt đeo mặt nạ màu vàng , liền còn giống như ma quỷ, trong nháy mắt xuất hiện sau lưng tôi!


Tôi  căn bản không kịp phản ứng, tay phải của cô ta liền bóp lấy cổ tôi, tuy rằng ngón tay dùng sức bóp , nhưng Quỷ Băng lại cười nói : Nhóc con , đưa mắt quỷ cho ta , ta cho ngươi làm vợ bé, thế nào?


Ông Nhị bên cạnh  đứng ngây ra ở tại chỗ, liền ánh mắt đều sẽ không động đậy một chút lại như là bị người định thân (như điểm huyệt đứng im trong phim võ hiệp).


Tôi  trừng hai mắt, đầy mặt sợ hãi, ông Nhị  sẽ không bị bọn họ hại chết chứ?


Thấy tôi  không nói lời nào, Quỷ Băng tăng thêm độ mạnh yếu trên bàn tay , lại lần nữa bóp tôi  miệng thè lè đầu lưỡi, cô ta nói : Cho cậu thời gian ba giây cân nhắc.


Ba giây đồng hồ tôi  căn bản là không kịp nói chuyện, mắt thấy Quỷ Băng liền muốn giết chết tôi, sau đó tự mình ra tay lục soát mắt quỷ, chợt nghe phía sau Quỷ Băng truyền đến một câu : Ta đợi chính là ngươi!


Bóng người ông Nhị  , dĩ nhiên quỷ dị xuất hiện ở phía sau Quỷ Băng mà ông Nhị bên cạnh tôi này , trong nháy mắt biến mất không còn thấy.


Tôi  đã hiểu!


Ông Nhị  vẫn luôn không vào  trong căn nhà , một mặt vì bảo vệ tôi, mặt khác chính là vì dụ Quỷ Băng đến đánh lén. Mà thân thể thực của ông ấy khả năng đã sớm rời đi rồi, giờ khắc này ông Nhị mà đứng bên cạnh tôi, hẳn là  con quỷ mà bản thân ông ấy nuôi nhốt !


Quỷ Băng cũng là cả kinh, không biết ông Nhị  giở thủ đoạn bọ ngựa bắt ve chim sẻ ở đằng sau, vừa buông tay ra , tấn công đã không kịp nữa.


"Chịu chết đi!" Ông Nhị  trợn trừng đôi mắt, râu tóc đều dựng lên có thể nói  vô cùng tức giận. Ông ấy hất tay bày ra một mặt gương đồng, trên gương đồng mơ hồ có ánh sáng màu đỏ yếu ớt lấp lóe trực chiếu đến cả người Quỷ Băng nhũn ra, nằm trên đất không dám lại cử động.


Nhưng ông Nhị  cũng không đi qua, mà là nói với không khí bên cạnh : Trói cô ta lại cho tôi  !


Hai tay Quỷ Băng bị bó buộc lại, tôi  không có thấy rõ là ai trói cô ta, khả năng là con quỷ mà ông Nhị dưỡng đang ra tay.


Trói lại Quỷ Băng, ông Nhị  cười lạnh nói :  Tu vi như thế còn cả gan ngông cuồng, hôm nay ta liền ban cho ngươi chết!


Ông Nhị  từ tay áo bên trong cầm ra một tấm bùa chú màu vàng ,phía trên bùa chú dùng mực đỏ viết hai chữ sắc lệnh , phía dưới viết gió lửa sấm sét! Chỉ thấy bác ấy rung cổ tay ,bùa chú  lập tức bốc cháy, liền dán lên trên mặt  Quỷ Băng .


Ngọn lửa trên bùa chú rất nhanh bốc cháy, động tác  dán của ông Nhị  càng nhanh hơn, gió thổi ngọn lửa, toàn bộ bùa chú trong nháy mắt bốc cháy, đột nhiên xem còn tưởng rằng ông Nhị  nắm  một đoàn lửa, vỗ lên mặt của Quỷ Băng .


"Ô. . . A. . ."


Đoàn kia thiêu đốt ngọn lửa của bùa chú , dán trên trán Quỷ Băng, quần áo trên người Quỷ Băng bắt đầu bốc cháy lên ngọn lửa, một lát sau, trên đất lưu lại một mảnh tro tàn màu đen , Quỷ Băng lại là không thấy rồi.


Ông Nhị  vỗ mu bàn tay một cái  than thở  : Ai! Hai người các cậu là làm ăn cái gì không biết, làm sao để cho cô ta chạy rồi!


Ông Nhị  một tiếng quát mắng, tôi  rõ ràng cảm thấy  bên cạnh đều có chút lạnh đi, khả năng là hai con quỷ nhỏ cũng bị ông Nhị  dọa sợ đến tè ra quần rồi.


Tôi  nhìn ra rồi, trong bốn con rối  này , người rơm, người đất, người gốm, người vải, tu vi thật sự cao cường nên chính là Quỷ Băng này rồi!


Ông Nhị  hơi vung tay, nói  : Hai ngươi bảo vệ thằng nhóc ngốc này, tôi  đi một chút liền về!


Dứt lời, ông Nhị  từ trong lồng ngực lấy ra năm cái tiền đồng, liền chạy về phía nhà cũ , còn không vào trong căn nhà ông Nhị  liền bắt đầu bày bố.


Tôi  biết, đây là tiền Ngũ Đế!


Ông ấy vứt ra  đồng tiền thứ nhất , vứt tiền đồng này ra bậc thang của cửa trước.


Sau đó vứt đồng tiền thứ hai lên trên mái hiên tầng hai.


Đồng tiền thứ ba ném lên trên cửa sổ.


Hai xu tiền đồng còn lại thì ông ấy nắm ở trong tay, tôi  cảm thấy hẳn là dùng tới đối phó Tù Long và Cửu Đầu Nha.


Ông Nhị  vừa mới xông vào trong căn nhà, tình hình lập tức có biến hóa, vốn đang xem như là cục diện hoà nhau , trong nháy mắt trở thành nghiêng về một phía.


Cũng không biết ông Nhị  đến tột cùng  có bản lĩnh cao bao nhiêu , sau khi ông ấy đi vào trong phòng , vẫn cứ là rút dây lưng quần màu đỏ của mình ra, dùng dây lưng quần này xem như vũ khí đối chiến với Tù Long Cửu Đầu Nha


Nhắc tới cũng kỳ, dây lưng quần kia nhìn như không có bất kỳ uy lực gì nhưng  quật đánh tới trên người Tù Long , Tù Long liền đau đến kêu oa oa ,hơn nữa ống tay và trong ống quần đều sẽ rơi ra rất nhiều đất vàng.


Đánh đến trên người Cửu Đầu Nha , trên người hắn sẽ truyền đến tiếng thủy tinh vỡ rầm ào , sau đó từ bên trong ống tay và ống quần sẽ rơi  ra  rất nhiều mảnh vỡ gốm sứ .


Tù Long và Cửu Đầu Nha vừa thấy đánh không lại quay đầu liền muốn chạy ,ông Nhị  lần này là dốc hết sức làm sao có thể cho bọn họ cơ hội.


Ở hai người mới vừa chạy đến trước cửa sổ, tung người nhảy ra bên ngoài muốn phá tan cửa sổ thủy tinh hộ chạy trốn ,bỗng nhiên một tia ánh sáng hơi yếu tỏa ra từ trên đồng tiền kia , hai người liền như là đụng phải tường đồng vách sắt ầm một tiếng, thủy tinh không vỡ, đầu của bọn họ phỏng chừng sắp đụng nát.


Ông Nhị  nói  :Đêm nay vì thu thập các ngươi, ta nhưng là lấy ra vốn liếng (ý chỉ tất cả bản lĩnh), ta  xem các ngươi chạy đi đâu!


Dứt lời, ông Nhị  cắn đứt ngón tay bôi máu tươi  lên hai xu tiền đồng còn lại , giơ tay bắn về phía Tù Long và Cửu Đầu Nha, trên mặt  hai người lộ ra ý vô cùng sợ hãi , bọn họ rất rõ ràng, lần này e sợ chắp cánh khó thoát.


Lần trước linh hồn bọn họ xuất khiếu(ý chỉ linh hồn tách ra khỏi thân thể) chạy trốn, ông Nhị  liền lưu ý, lần này trước khi tiến vào căn nhà trước tiên phong kín đường lui!


"Đi!" Ông Nhị  vung tay một cái, hai xu tiền đồng còn lại , một xu vung lên nóc nhà trên trần nhà, một xu khác vung xuống dưới mặt đất dưới chân, có thể nói là thiên lao địa võng(lưới trời giăng kín khó lòng thoát)!


"Được rồi, bọn họ không cách nào thuấn di (biến mất trong nháy mắt), không cách nào ẩn thân, càng không cách nào tự lành thân thể, nhóc con xem cháu rồi." Ông Nhị  vỗ vỗ vai chú com lê xoay người đi ra căn nhà , lúc đi ngang qua con rối kia ông Nhị  cũng vỗ vỗ vai con rối  nói một câu  : Cực khổ rồi.


Rầm ào một tiếng con rối vỡ vụn đã biến thành đầy đất đất vàng, linh hồn bám trên người khẳng định là ông Nhị dưỡng.


Trong căn nhà phía sau truyền đến từng trận tiếng kêu thê thảm, sau năm phút chú com lê cầm theo hai chiếc mặt nạ đi ra.


"Ông Nhị , giải quyết xong rồi." Chú com lê đưa mặt nạ  cho ông Nhị , ông Nhị  ừ một tiếng, gật đầu tiếp nhận.


Nhưng mới vừa liếc mắt nhìn  hai chiếc mặt nạ này, ông Nhị  liền nghi ngờ nói  : Không đúng đi?