Chuyện Xưa Vị Mật Ong

Chương 3





 Chương 3:  Mạng nhỏ khó giữ 
 
"Tôi bảo cậu nhìn chỗ nào?" Lục Sơ Dương mở miệng, giọng nói chậm rãi trầm thấp.
 
Lâm Tại Ngôn rụt tay lại: "Bên ngoài 200 mét, ngay cửa tòa nhà."

 
Cậu ta nhanh chóng gác ống ngắm lên trên mũi, vừa nhìn vừa nói: "Nhưng mà đội trưởng, tôi nhất định phải giải thích cho mình một chút. Tôi đang nhìn cửa, vừa vặn cô gái này đi qua, chắn lấy tầm mắt của tôi."
 
Lúc này, Lục Sơ Dương nâng tay xem đồng hồ: "Chậm 1 phút 15 giây."
 
Lâm Tại Ngôn nín thinh, mặc niệm: ". . . . . . Tôi lại nhìn xem cô ấy đi ra chưa."
 
Lần này vừa nhìn cậu liền nhíu mày.
 
Trong ống ngắm vốn chỉ còn lại nửa cánh cổng bây giờ đã biến mất, bởi vì quá gần, cảnh vật lớn nhất trong tầm mắt cậu chính là vẻ mặt ngơ ngác của Yến Hồi Ôn, cô đứng đấy không di chuyển.
 
Lâm Tại Ngôn do dự.
 
Cậu di chuyển ống ngắm, cuối cùng phát hiện, ánh mắt Yến Hồi Ồn đang vượt qua một con đường, chỉ biết sững sờ nhìn thẳng một bà lão phúc hậu đang lảo đảo qua đường. Cho đến lúc người bạn bên cạnh đụng cánh tay cô nói gì đó, cô mới như ở trong mộng tỉnh dậy, giơ tay lên lau đi đôi mắt.
 

Lâm Tại Ngôn nhìn ra khẩu hình miệng đó có ba chữ "giống bà ngoại".
 
"Sắp khóc rồi." Cậu thuận miệng đoán.
 
Đột nhiên.
 
Cậu la lên: "Ăn cướp." Bà lão kia bị cướp đồ.
 
Lục Sơ Dương nâng mí mắt, con ngươi sâu thẳm.
 
Cách đó rất gần, không cần ống ngắm anh cũng có thể nhìn thấy, cô gái mềm yếu ở phía trước đèn xe vũ cảnh , không nói hai lời xuyên qua con đường, trèo qua hàng rào bảo hộ đuổi theo.
 
Trên đường xe cộ nhiều, may mà tốc độ cũng không nhanh, chỉ có hai chiếc xe thiếu chút nữa sượt qua cô, đang dùng sức ấn còi nổi giận.
 
"Đội trưởng, quay đầu xe lái sang đó không?" Lâm Tại Ngôn hỏi, bởi vì có hàng rào bảo hộ, xe vũ cảnh của bọn họ cũng không thể đi ngang qua đường cái.
 
"Không, mọi người đi đỡ bà cụ báo cảnh sát đi." Lục Sơ Dương nhảy xuống xe, lúc đóng cửa xe quyết đoán nói, "Không cần tiểu tử kia, để cho cậu ta ra cửa tự mình lại đây."

 
Lục Sơ Dương xoay người, nhảy qua hàng rào bảo hộ, đuổi theo.
 
Chẳng qua là một kẻ cướp, hiển nhiên không làm khó được Lục Sơ Dương, nhưng anh suy đoán phía sau vụ này có lẽ vẫn còn có một đám người.
 
Anh trước tiên nhìn lướt qua con đường của tên cướp, ngã tư phía trước bên phải sát với một công viên nhỏ bên đường, lúc này trong công viên không có người, rẽ qua nơi đó càng thuận tiện.
 
Lục Sơ Dương có tính toán trong lòng.
 
Cuối cùng, ánh mắt của anh lẳng lặng rơi trên bóng lưng nho nhỏ màu trắng kia, hơi buồn bực. Thế mà cô cũng không biết sợ hãi, bị bỏ lại ngày càng xa còn muốn đuổi theo, bạn của cô cũng đang chạy theo cô.
 
Lục Sơ Dương dứt khoát thay đổi phương hướng, trực tiếp xuyên qua công viên đi qua chắn tên cướp.
 
Trên con đường lúc đầu, Yến Hồi Ôn đuổi theo đến thở không ra hơi, cuối cùng ở trên ngã ba đường Hoa Viên, nhìn thấy bóng người sắp biến mất. Bóng người rẽ phải, thẳng đến phía sau công viên .
 
Lại chạy đến 100 mét, hắn ta dừng lại, xoay người.
 
Yến Hồi Ôn vịn đầu gối thở d.ốc, giương mắt liền phát hiện, phần da lộ ở bên ngoài cổ áo hắn ta toàn bộ đều là hình xăm. Cô nhìn qua hai bên, con đường vắng lặng, tối đen như mực.
 
"Mẹ kiếp, muốn chết à." Tên cướp hung ác liếc nhìn cô, hắn ta cũng thật sự không nghĩ tới, tiểu cô nương thoạt nhìn mảnh khảnh như vậy có thể đuổi theo hắn qua hai con phố, "Con mẹ nó, sao không đuổi theo nữa đi? Có ngon lại đây."
 
Yến Hồi Ôn bị gào đến cả người run lên.
 
Nói thật, lúc này cô mới hậu tri hậu giác sợ hãi đến lòng bàn tay đều đổ mồ hôi, tim đập thình thịch thế nào cũng không dừng được. Cô không dám nhìn thẳng vào tên cướp, chỉ có thể dừng ánh mắt ở trên chiếc túi mà hắn ta vừa cướp được.
 
Bà lão kia, ngay cả túi xách cũng giống với túi xách bà ngoại thích dùng nhất khi còn sống.
 
Trong chiếc túi này có phải cũng chứa bùa bình an mà cháu gái của bà cụ tặng?
 
. . . . . .
 
Cô vô cùng nhớ bà ngoại.
 
Bỗng nhiên, "vụt" một tiếng.
 
Tên cướp vung ra một con dao.
 
Yến Hồi Ôn sợ tới mức nắm chặt góc áo, cô theo bản năng kiềm chế hô hấp. Qua một lát, mới giả vờ bản thân không sợ hãi chút nào, đứng ở khoảng cách an toàn khàn khàn nói: "Tôi đã báo cảnh sát . . . . . . Cảnh sát lập tức sẽ tới."
 
"Vậy trước khi cảnh sát đến, tao gi.ết chết mày trước."
 
Tên cướp tiến về phía trước một bước.
 
Yến Hồi Ôn kéo Tiết Kì run rẩy lui ra phía sau một bước, đứng ở đầu gió ngã ba đường, sau cơn mưa khí lạnh ẩm ướt buổi tối làm người ta run rẩy.
 
Nhịp tim của cô đập càng lúc càng nhanh.
 
Nơi này không có đèn đường, một mảnh tối đen, Yến Hồi Ôn dùng ánh mắt hỏi Tiết Kì, hai người vừa mới xoay người, bỗng nhiên nghe được phía sau truyền đến tiếng kêu của tên cướp.
 
Các cô nhấc chân muốn chạy, đám người đằng đằng sát khí từ trong công viên đi tới, ngay lập tức vây quanh các cô. Còn kèm theo vài tiếng cười nhạo, có khoảng năm sáu người.
 
Yến Hồi Ôn cả người vô cùng sợ hãi.
 
"Còn con mẹ nó khá dũng cảm đấy." Tên dẫn đầu có hình xăm lớn cười nhạo thành tiếng, sau đó thờ ơ nói lời vô nghĩa, một phát liền bắt được cánh tay của cô, không lưu tình chút nào mà đem cô đẩy trở về.
 
Yến Hồi Ôn thiếu chút nữa kêu ra tiếng, thật vất vả mới đứng vững, ngẩng mặt lên nhìn, cây gậy của hắn ta đã hạ xuống.
 
Chắc chắn sẽ đau đến chết, cô sắp khóc đến nơi, chỉ có thể nhận mệnh nhắm mắt lại.
 
1 giây, 2 giây. . . . . .
 
Nhưng thời gian giống như bỗng nhiên dừng lại.
 
Yến Hồi Ôn run rẩy cử động cánh tay, thậm chí dừng chút xíu, đây, chuyện gì xảy ra vậy?
 
Đôi mắt cô lặng lẽ khẽ mở ra một chút.
 
Trong nháy mắt nhìn thấy màu vàng lục kia, cô cảm thấy bản thân không thể nói nên lời. Lục Sơ Dương cúi đầu nhìn cô một cái, cô lập tức ngoan ngoãn bị anh ấn gáy né ra.
 
Ánh mắt anh sâu lắng bình tĩnh, giống như dòng Trường Giang yên bình đang chậm rãi chảy.
 
"Cô gái nhỏ." Đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp mà từ tính của Lục Sơ Dương , cùng với một tiếng hét thảm của tên cướp, anh hỏi, "Em đang ngẩn ngơ gì vậy?"
 
Yến Hồi Ôn lại càng không nói nên lời.
 
Cô bị Lục Sơ Dương đặt ở trước ngực, trong tai đều là sự rung động của lồng ngực khi anh nói chuyện, còn có tiếng tim đập mạnh mẽ hữu lực, cô lập tức bị thiêu đốt đỏ bừng từ đôi má cho tới mang tai.

 
Lục Sơ Dương vung ra một cây côn nhị khúc , đánh mấy cổ tay đang duỗi ra của mấy tên cướp kia.
 
"Leng keng" một tiếng, dao của bọn cướp đều rớt trên mặt đất.
 
Tên cướp đầu đàn vừa thấy tư thế dùng côn của Lục Sơ Dương thì biết ngày bọn chúng đã gặp phải khó khăn, co giò bỏ chạy. Lục Sơ Dương vươn cánh tay, giữ lấy cổ của hắn ta cảnh cáo: "Biết cây côn này, vậy thì an phận một chút."
 
Tên cướp giãy giụa: "Chúng tao lại không phải phần tử khủng bố, không có quan hệ gì với vũ cảnh bọn mày."
 
Lục Sơ Dương dùng cây côn nhẹ nhàng gỡ bỏ dao của hắn ta: "Thật trùng hợp, Tần đội trưởng bên công an mới vừa nói với tôi, nhất định đừng thả một tên nào đi."
 
"Đệt!"
 
. . . . . .
 
Yến Hồi Ôn sợ hãi nhìn mấy tên cướp vẻ mặt thống khổ ngồi xổm trên mặt đất. Cô đợi trong chốc lát, nhỏ giọng hỏi: "Cái kia. . . . . . Em, em có thể làm gì?"
 
Lục Sơ Dương liếc mắt đánh giá cô một cái từ trên xuống dưới : "Đứng đây."
 
Đứng đây?
 
Yến Hồi Ôn nhu thuận đáp ứng, đi đến phía sau anh.
 
Đột nhiên.
 
Mấy tên cướp trên mặt đất cùng nhau trao đổi ánh mắt, bọn họ vù một cái đứng lên, liều mạng xông về hướng ngã tư. 
 
Mắt thấy chúng sẽ lao ra khỏi đường nhỏ, Yến Hồi Ôn lén nhìn Lục Sơ Dương, Ơ? Anh thực bình tĩnh, ánh mắt lạnh lùng bình tĩnh nhìn chằm chằm, căn bản không có ý định đuổi theo.
 
Cô yếu đuối lên tiếng, nghe không có chút sức lực nào: "Chạy rồi. . . . . ."
 
Yến Hồi Ôn lặng lẽ ngẩng đầu nhìn, kết quả bị ánh mắt cảnh cáo Lục Sơ Dương nhìn xuống mà bị hù dọa, yên lặng đem bước chân đã bước ra một nửa rụt trở về.
 
"Em không định đi." Cô nhỏ giọng thì thầm, sau đó cô chạy về phía con đường nhỏ, càng thêm nhu thuận cùng Tiết Kì đứng song song.
 
Đúng lúc này, giao lộ nhấp nhoáng hai ngọn đèn xe sáng ngời, âm thanh động cơ vang to, rõ ràng xe này đang tăng tốc lái lại đây, đồng thời đèn trên xe thay đổi ánh sáng chói mắt.
 
Yến Hồi Ôn theo bản năng dùng tay ngăn trở ánh đèn, híp mắt lại, đại khái nhận ra là xe vũ cảnh của Lục Sơ Dương .
 
Mấy tên cướp thấy xe lại đây, bị dọa choáng váng: "Mẹ kiếp, dừng xe."
 
Nhưng chiếc xe này cũng không giảm tốc độ chút nào, bọn chúng quay ngược lại nhanh chân chạy, kêu gào cứu mạng: "Mày mẹ nó chờ đó cho lão tử, tao thành quỷ cũng sẽ không buông tha cho mày."
 
Ngay sau đó, một âm thanh hãm xe bén nhọn vang lên.
 
Chờ xe dừng lại, Lâm Tại Ngôn nhảy xuống xe, một tay đóng sầm cửa xe, đi tới: "La hét cái gì mà la hét, còn vang xa như vậy."
 
Lục Sơ Dương nghiêng đầu với cậu ta.
 
Lâm Tại Ngôn nhanh chóng đi qua đem bọn chúng trói lại.
 
Lúc này, ở đầu đường kia, xe công an đi tới, đội trưởng Tần là người đầu tiên xuống xe: "Cá lọt lưới đều ở trên xe ." Ông cùng Lục Sơ Dương bắt tay, hai người chào hỏi một hồi, lại cùng nhau đứng ở bên đường hút thuốc.
 
Cuối cùng, đội trưởng Tần quyết định dẫn bà cụ lên xe cảnh sát, cùng đưa bà trở về.
 
Yến Hồi Ôn vội vàng chạy tới ôm bà cụ, cằm mới vừa để lên vai bà ấy, vẫn là không thể nhịn được mà hốc mắt chua xót. Cô nhanh chóng hít hít mũi, che giấu xúc động đứng yên.
 
Lúc bà cụ đi, Yến Hồi Ôn lưu luyến nhìn bên đó vẫy tay.
 
Đội trưởng Tần trượt cửa kính xuống, cười với cô nói: "Cô gái nhỏ dũng cảm đáng khen thưởng, nhưng mà lần sau phải chú ý an toàn của chính mình."
 
Yến Hồi Ôn ra sức gật đầu, giơ tay cam đoan.
 
Chờ công an bên kia đi rồi, Lục Sơ Dương bọn họ cũng tính toán rời đi. Yến Hồi Ôn có chút chột dạ đi nhìn lén anh, bị anh vừa vặn bắt gặp, anh đi đến bên cạnh xe hỏi: "Tôi tiễn bọn em một đoạn nhé?"
 
Trong đầu Yến Hồi Ôn đang một bên nhớ đến ngày hôm qua, một bên nghĩ chuyện hôm nay.
 
Từ quần áo huấn luyện đến vũ cảnh thường phục của anh.
 
Anh càng thêm kiên nghị.
 
Rất đẹp trai.
 
Lục Sơ Dương gõ cửa xe nhắc nhở.
 
Yến Hồi Ôn lập tức hoàn hồn, vậy nên bất ngờ không đề phòng chạm vào đôi mắt đen của anh. Cô hai tay bóp mặt, vùi đầu do dự đi qua đi, sau đó đặc biệt nhỏ giọng hỏi: "Chuyện kia, anh còn nhớ em sao?"

 
Nói xong, cô vô cùng muốn cắn đầu lưỡi của mình một phát, ngày hôm qua Lục Sơ Dương chỉ là thuận tay đem cô xuống núi, ai lại nhớ kỹ một người qua đường?
 
Lục Sơ Dương liếc mắt trên dưới đánh giá cô, cuối cùng ánh mắt dừng trên mặt cô.
 
Giống như trẻ con, anh cảm thấy vậy.
 
Anh tiện tay chỉ mái tóc cô thay câu trả lời.
 
Yến Hồi Ôn kích động, chớp chớp đôi mắt.
 
Lục Sơ Dương cho rằng cô không hiểu, chỉ có thể lục lọi trong não một điểm duy nhất liên quan tới cô, mở miệng hỏi: "Họ Chu?"
 
Yến Hồi Ôn trợn tròn mắt: . . . . . .
 
Chờ đã, cô tại sao lại họ Chu?
 
Lục Sơ Dương dùng ánh mắt hướng về lỗ tai chó trên chìa khóa của cô, mặt trên là thêu chữ "Chu" không sai.
 
Yến Hồi Ôn lập tức hiểu.
 
Nhưng họ "Chu" là họ của ông bà ngoại, hai người ở phía nam là thế gia vọng tộc Chu gia, bà ngoại vốn phải thêu chữ "Yến", sau đó cô quấn lấy bà ngoại đòi đổi thành chữ "Chu" .
 
Lục Sơ Dương thấy vẻ mặt của cô còn thất thần, không quan tâm nữa, dùng cằm hướng về phía sau cửa xe: "Đi, lên xe đi." Anh tự quay đầu lách lên phía trước, đến kéo cánh cửa ghế phụ.
 
Đột nhiên, một cánh tay chắn lấy trước anh.
 
Anh dừng lại, cười cười hỏi: "Hả? Còn có việc?"
 
Cô đương nhiên có chuyện rồi!
 
Yến Hồi Ôn gần như một mạch nói ra: "Em không phải họ Chu, em họ Yến, Yến trong yến thù. Em tên là Yến Hồi Ôn, Hồi Ôn chính là. . . . . . Mặt trời xuất hiện bốn phía lập tức ấm áp, chính là nghĩa này ."
 
Cô thở ra một hơi, giải thích rõ ràng.
 
Nhưng ở bên trong xe cảnh sát bên cạnh này, nhóm đội viên đội đặc chiến quả thực sợ ngây người.
 
Lặng lẽ trao đổi ánh mắt.
 
Cô tên là gì?
 
Yến Hồi Ôn.
 
. . . . . . Họ Yến.
 
Có phải là sau khi đội trưởng tránh thoát được 6 lần coi mắt, cuối cùng không thoát được lần này?
 
. . . . . .
 
Khuôn mặt vô cùng ngọt ngào.
 
Đôi mắt cực to.
 
Đội trưởng khi nào thì đi coi mắt vậy?
 
. . . . . .
 
Lục Sơ Dương dùng đầu lưỡi chạm vào khóe miệng, trong lòng phức tạp.
 
Cô là Yến Hồi Ôn. . . . . .
 
Anh ý vị thâm trường nhìn cô một cái, vỗ vỗ cửa xe: "Lên xe đi, cô gái nhỏ."