Chuyện Xưa Vị Mật Ong

Chương 34





Chương 34: Họp lớp ( thượng)
 
Thứ bảy, Yến Hồi Ôn ở trước khi đồng hồ báo thức reo lên, liền từ giường ngồi dậy. Cô tắt hết mười cái chuông báo mà hôm qua đã đặt, kéo màn cửa sổ ra, để ánh mặt trời tinh mơ chiếu vào bên trong căn phòng màu xanh lam.
 
Sau đó, cô nhanh chóng đi rửa mặt đánh răng, thay chiếc váy mà bản thân đã chọn vào mấy ngày trước.

 
Chờ đến khi làm xong, Yến Hồi Ôn ngồi bên bàn nâng má, không lòng dạ nào mà làm việc khác, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu vẽ tranh lên cuốn sổ tay. Một người tí hon tròn tròn mặc quần áo rằn ri, cùng với một người tí hon tròn vo khác mặc một chiếc váy, đang ôm nhau. Dưới ánh đèn đường, côn trùng đang đuổi bắt nhau, hai người tí hon đang dựa sát...
 
Dựa sát...
 
Yến Hồi Ôn cầm lấy cuốn sổ úp lên mặt.
 
Cứ như vậy chậm chạp vẽ xong, nếu như không phải bản dương cầm phía đối diện mười giờ hằng ngày vang lên, cô còn cho rằng bây giờ cũng là buổi trưa rồi chứ.
 
Một buổi sáng tựa hồ đặc biệt dài đằng đẵng.
 
Yến Hồi Ôn dứt khoát thu dọn những thứ trên bàn, ra bên ngoài chờ Lục Sơ Dương trước.
 
Đi ra đại viện, cổng là một con đường lớn vô cùng vắng vẻ, hai bên đường những tán lá của hàng cây bạch quả đang rung xào xạc. Đi ra con đường này, mới là con đường chính đông nghịt.
 

Yến Hồi Ôn liền ở trên con đường nhỏ gần sát với con đường chính, ngồi vào một chiếc ghế dài dưới cây bạch quả. Trên đường không một bóng người, cô không có việc gì làm mà cúi đầu đếm những chú kiến.
 
Vốn cho rằng Lục Sơ Dương sẽ lái chiếc xe việt dã tiến vào, Yến Hồi Ôn đang nghe thấy động tĩnh. Kết quả, chờ một lúc, một đôi giày màu đen đang tiến tới gần.
 

Còn chưa chờ đến lúc dừng lại trước mặt cô.
 
Yến Hồi Ôn phản xạ có điều kiện mà ngẩng đầu lên, đột nhiên, nụ cười trên cả khuôn mặt cười ngọt đến mức làm cho người khác tâm hoa nộ phóng*. Cô chống lại ánh mắt cười mỉm của Lục Sơ Dương, sau đó không thể chờ đợi mà bật lên, nhảy đến trong lồng ngực anh.
 
*Tâm hoa nộ phóng (心花怒放): Làm cho người khác cực kì cao hứng, vui vẻ
 
Lục Sơ Dương duỗi tay ôm lấy cô.
 
"Gấp như vậy?" Anh đem đồ trong tay để lên ghế dài, giọng nói vui vẻ đang dán sát vào đỉnh đầu mềm mại của cô.
 
Yến Hồi Ôn cười, lặng lẽ nắm chặt lấy góc áo của anh: "Em nhớ anh rồi." Sau đó, Lục Sơ Dương hình như hôn cô, bởi vì Yến Hồi Ôn cảm thấy hô hấp nóng bỏng của anh từ trên đỉnh đầu cô dần dần nóng đến bên vành tai.
 
Cô rụt lại cổ, Lục Sơ Dương dừng lại.
 
Chờ vài giây sau, Yến Hồi Ôn mới vô cùng ngại ngùng nắm chặt lấy áo của anh, dùng lực nhón chân, lặng lẽ nghiêng mặt qua, nhẹ nhàng hôn anh một cái.
 
Lục Sơ Dương cười thành tiếng, ấn chặt lấy cô mà hôn.
 
. . . . .
 
Lúc đến cửa nhà, Yến Hồi Ôn mặt vẫn còn nóng lên lôi kéo Lục Sơ Dương mè nheo một lát, mới lấy ra chìa khóa đi mở cửa. Cô cúi đầu xuống, dẫn anh tiến vào trong cửa, tìm cho anh một đôi dép lê mới.
 
Cuối cùng, nhìn thấy anh thay dép xong, cong lưng đem đôi giày của anh bày lại ngăn nắp.
 
Ở trong phòng khách, ba Yến đang ngồi ở trên sô pha đọc một tờ báo quân sự, ông từ tờ báo ngẩng mặt lên, lập tức bỏ tờ báo xuống, cười chào hỏi: "Tiểu Lục à, nhanh lại đây ngồi."
 
Lục Sơ Dương đáp ứng, đi qua ngồi xuống bên cạnh ba Yến.
 
Biết được trong thành phố sắp tới sẽ mở một hội nghị quan trọng, ba Yến liền một mặt ân cần quan tâm đến công việc của anh. Lục Sơ Dương nghiêm túc trả lời, thỉnh thoảng gật đầu cười.
 
Anh hôm nay mặc một thân quần áo thoải mái, tuy rằng không có sự phụ trợ của quân phục, nhưng lúc giơ tay nhấc chân vẫn như cũ tràn đầy mùi vị nam tính.
 
Yến Hồi Ôn cứ mãi lén nhìn anh, cô pha trà cho hai người đang ngồi trên sô pha, lại cầm lấy ấm trà quân dụng mà bản thân vẽ hình ảnh truyện tranh lên, đứng ở sau lưng hai người họ, một bên giả vờ uống nước, một bên vểnh lỗ tai lên nghe.
 
Thẳng cho đến lúc nghe thấy hai người nói đến chuyện quân sự, vừa vặn mẹ Yến bưng trái cây từ trong nhà bếp đi ra, Yến Hồi Ôn dứt khoát chạy vào trong nhà bếp, hỗ trợ chuẩn bị cơm trưa. Trong thời gian đó, Lục Sơ Dương tiến vào muốn phụ giúp, liền bị mẹ Yến phất tay kêu ra ngoài.
 
Sau đó trong khi ăn cơm, ba Yến mẹ Yến nhìn thấy dáng vẻ tương đối săn sóc của Lục Sơ Dương đối với con gái mình , liền ngay cả những thói quen nhỏ kiêng ăn của cô đều tự nhiên lại rõ ràng rành mạch, ở trong lòng liền nhẹ nhàng thở ra một hơi.
 
Thêm vào đó, Lục Sơ Dương vô cùng nghiêm túc biểu đạt tâm ý của mình đối với Yến Hồi Ôn, vốn ba Yến đối với quân nhân vô cùng có hảo cảm, lúc này tự mình gặp mặt, lại càng cảm thấy yên lòng.
 
Ăn xong bữa cơm lại nói chuyện thêm một lúc, lúc Yến Hồi Ôn dẫn Lục Sơ Dương ra ngoài tham gia buổi họp lớp, mẹ Yến vẫn không quên tiễn hai người ra cửa, cười híp mắt dặn dò anh, nếu rảnh thường ghé lại nhà ăn cơm.
 
Lục Sơ Dương nghiêm túc đáp ứng.
 
Chờ ra khỏi cửa, Yến Hồi Ôn người có chút lâng lâng cùng với anh đi đến đường chính bên ngoài con đường nhỏ để lái xe. Hôm nay thuận lợi như vậy, cô âm thầm vui vẻ đến sắp ngất rồi.
 
Thẳng đến lúc Lục Sơ Dương dẫn cô đến nơi họp mặt mà lớp trưởng đã đặt, cô mới chú ý, thời gian nắm bắt vừa vặn.
 
Lớp trưởng đã bao một gian phòng ở một câu lạc bộ ở trên đoạn đường vắng vẻ trong nội thành, câu lạc bộ gọi là Utopia, bên trong mọi nơi đều có đủ loại màu sắc niên đại. Nghe nói, ông chủ nơi này tạo ra câu lạc bộ thuần túy bởi vì yêu thích.
 

Cho nên, đây là nơi tụ tập hội họp vô cùng tốt, tuy rằng câu lạc bộ ở một nơi vắng vẻ, nhưng cũng thường xuyên đông nghẹt người.
 
Lục Sơ Dương đem xe lái qua tìm vị trí đỗ xe, ở trước câu lạc bộ, bãi đỗ xe không tính là lớn gần như đã đầy chỗ. Bên trong những chiếc xe này, Yến Hồi Ôn vừa liếc mắt liền nhìn thấy, ở vị trí vô cùng dễ chú ý, chiếc coupe màu đỏ của Cảnh Nam đang đỗ ở đó.
 
Cô liếc nhìn một vòng, chỉ có bên cạnh chiếc coupe là có vị trí trống, vô cùng hẹp.
 
Yến Hồi Ôn không chắc chắn chiếc xe việt dã này của Lục Sơ Dương có thể đỗ vào không, đang chuẩn bị xuống xe giúp anh nhìn một lát, tay liền bị anh nắm lấy. Lục Sơ Dương ý bảo không cần, sau đó xoay hai vòng bánh lái, xe đi lùi vào.
 
Vô cùng ngay ngắn, quả thật giống như dùng tay bỏ xe vào trong, lại xếp lại ngay ngắn.
 
"Đậu xe rất tốt." Yến Hồi Ôn bản thân ngược lại giống như học sinh nhỏ thi được 100 điểm. Sau khi cô xuống xe, từ phía sau xe lấy ra phần quà cưới cho Cảnh Nam, đóng cửa lại, xoay đầu nhìn thấy tấm bảng tên của câu lạc bộ, "Không ngờ rằng lớp trưởng của bọn em còn rất biết chọn chỗ nha."
 
Mà cô sở dĩ đem quà cưới cho Cảnh Nam, hoàn toàn bởi vì Cảnh Nam gửi thiệp mời đến tất cả bạn học thiệp mời hôn lễ ở Hawaii. Nhưng Yến Hồi Ôn cũng không có dự định tham gia, liền nhân cơ hội lần này đem quà cưới qua
 
Một phần quà cưới không có gì đặc biệt, thoạt nhìn vô cùng lễ độ khách sáo.
 
Hai người cầm đồ đi vào bên trong.
 
"Anh từ trong máy tính của Lâm Tại Ngôn xem qua nơi này." Lục Sơ Dương đổi tay xách đồ, dùng tay phải dắt cô đi,"Bởi vì các phương diện tiêu chuẩn đều rất cao, cho nên người khá đông."
 
Lục Sơ Dương đẩy mở cửa kính thủy tinh, bọn họ tiến vào đại sảnh hướng về phong cách phục cổ. Chờ báo xong tên của lớp trưởng, hai người trực tiếp đi thang máy lên tầng 3, tìm đến căn phòng bao tên "Tiểu Đường Nhân" , đẩy cửa tiến vào.
 
Lúc này, trước mắt là một màu vàng ấm áp.
 
Yến Hồi Ôn vẫn cho rằng "Tiểu Đường Nhân" sẽ là một gian phòng kẹo bảy sắc mộng ảo cơ!
 
Kết quả cô nhìn thấy một nơi tràn đầy hồi ức tuổi thơ, trong phòng bao toàn thể ánh đèn đều nghiêng về màu hoàng hôn, ở chính giữa là một chiếc bàn bi-a lẳng lặng đứng ở phía dưới ba bóng đèn phục cổ.
 
Nơi ăn cơm ở bên phía tay trái, là một chiếc bàn gỗ dài, mà bên tay phải, lộ vẻ là nơi phương tiện giải trí, trên tấm thảm sàn lông mềm còn thưa thớt vài nhạc cụ cỡ nhỏ.
 
Giống như mỗi năm, những bạn học đến tham gia họp lớp cũng không có nhiều thay đổi.
 
Chỉ là năm nay Cảnh Nam quay về rồi, cô ấy đang ngồi ở chiếc ghế sô pha bằng da đằng sau bàn bi-a, mỉm cười đánh giá chiếc đồng hồ màu vàng nhạt ở trên cánh tay. Bên cạnh cô ấy, một tên đại lão hơn 30 tuổi mặc tây trang đang cùng nói chuyện với cô ấy.
 
Đó là anh họ của Cảnh Nam, Yến Hồi Ôn từng gặp qua.
 
Từ sắc mặt đắc ý của đại lão, Yến Hồi Ôn đoán, chiếc đồng hồ trên tay của Cảnh Nam có lẽ là do anh ta tặng.
 
Lúc cô cùng Lục Sơ Dương tiến vào, Cảnh Nam vừa vặn ngẩng đầu nhìn cô, lập tức giống như tình cảm thân thiết, nở ra nụ cười:"Hi! Hồi Ôn, nhanh lại đây ngồi."
 
Yến Hồi Ôn cười cười, cô mới không đi qua, cô lại không ngốc.
 
"Hồi Ôn, bên kia đang gọi em." Lục Sơ Dương nâng đầu nhỏ của cô lên, cô vừa xoay qua liền nhìn thấy nữ thần lúc nhỏ đang vẫy tay với cô, vẫn là cử chỉ phóng khoáng như vậy.
 
"Em dẫn anh đi nhận thức." Yến Hồi Ôn vừa vui vẻ, kéo Lục Sơ Dương chạy qua bên đó.
 
Nữ thần nhìn thấy cô đi qua, bỏ ly cocktail trong tay xuống, từ ghế sô pha đơn đứng lên, mở rộng cánh tay, cho cô một cái ôm niềm mở.
 
"Tiểu vô lương tâm." Nữ thần cười, sau đó mới nhìn kỹ Lục Sơ Dương vài lần: "Cuối cùng nhìn thấy người nhà cậu rồi."
 

. . . . .
 
Mặt của Yến Hồi Ôn lại muốn đỏ bừng lên, đặc biệt là bây giờ, tất cả ánh mắt đều dồn lên trên người cô cùng Lục Sơ Dương, lớp trưởng vẫn là dẫn đầu đùa giỡn : "Quá đẹp trai rồi nha có phải không."
 
Sau đó, mọi người xung quanh cùng cười trêu chọc.
 
Anh sẽ không bực mình đi?
 
Yến Hồi Ôn cẩn thận dùng ánh mắt lén nhìn Lục Sơ Dương.
 
Kết quả Lục Sơ Dương nhìn thấy cười thành tiếng, một tay vuốt tóc cô, sau đó từ đầu đến cuối nắm chặt tay cô, vô cùng khiêm tốn nội liễm mà đáp lại lời chào hỏi.
 
Lúc này, mọi người đã quen ồn ào nhịn không được hô lên: "Vô cùng đàn ông, vô cùng có khí chất!" Sau đó, đem hai người kéo đến ghế dành cho tình lữ mà ngồi.
 
"Đại Đại, cuốn truyện tranh kia trên báo quân sự, quả nhiên là bày tỏ!"
 
. . . . .
 
Bầu không khí thật tốt.
 
Cảnh Nam đang ngồi trong sô pha nghịch đồng hồ cuối cùng không nhịn được yếu ớt ho khan một tiếng, cô ta cho anh họ đại lão bên cạnh một ánh mắt, đại lão lập tức ngầm hiểu mà đứng dậy, hướng về phía Lục Sơ Dương đi qua.
 
Anh ta đảo mắt một vòng, nhìn thấy trong phòng bao chỉ có anh ta và Lục Sơ Dương là thuộc diện người nhà bị dẫn tới.
 
"Xin chào xin chào, trước tiên tôi xin giới thiệu một chút." Đại lão đứng trước mặt Lục Sơ Dương, duỗi tay,"Tiểu đệ họ Hoàng, là cổ đông của bất động sản Chính Dương, là người Hoa quốc tịch Mỹ, bởi vì công ty mới ở Hội Thành vừa mới ra thị trường, vừa vặn trở lại quản lý một số chuyện."
 
"Nghe nói anh là vũ cảnh nha." Đại lão vỗ tay một cái, tiếp tục giả vờ nói: "Ai da, tôi khâm phục nhất là quân nhân."
 
"Ừm." Lục Sơ Dương ngồi trên sô pha tình lữ nhàn nhạt cười một tiếng, tùy ý bắt tay anh ta, bất động thanh sắc chờ anh ta tiếp tục.
 
Quả nhiên, tên đại lão đó liền đổi chủ đề, giả bộ nghi hoặc: "Nhưng có điều bây giờ tiền phụ cấp của quân nhân cũng không cao, còn không được xuất ngoại, như vậy hôn lễ của hai người có phải chỉ có thể tổ chức ở trong nước?"
 
Lục Sơ Dương nâng mí mắt liếc nhìn anh ta, tỏ ý anh ta tiếp tục.
 
Đại lão giống như suy nghĩ: "Chờ đến hôn lễ của hai người, Nam Nam nói là bạn học bọn tôi đều nên đến tham gia. Nhưng nếu hai người tổ chức ở trong nước, bọn tôi cần phải sắp xếp trước để về nước...Đúng rồi, nếu như không xuất ngoại, cậu không thể cho bạn gái mình một tuần lãng mạn, rất ủy khuất nha..."
 
Yến Hồi Ôn bỗng nhiên căng thẳng, bởi vì cô nhìn thấy sắc mặt của Lục Sơ Dương thay đổi rồi.
 
Còn về cô...
 
Điểm yếu, cô tuyệt đối là điểm yếu của Lục Sơ Dương.