Chuyện Xưa Vị Mật Ong

Chương 47-48




Chương 47: Tiểu lão bà


 


Ngay cửa phòng chăm sóc đặc biệt, có một đôi nam nữ trung niên đang đứng nghiêng với cửa kính thủy tinh, ở chính giữa vài đội viên đội đặc chiến.


 


Người đàn ông mặc âu phục giày da, một dáng vẻ thương gia, nhưng thoạt nhìn vô cùng buồn phiền trầm mặc. Chỉ có người phụ nữ ông ta đang ôm lấy đồng dạng mặc quần áo khéo léo sang trọng, đang lau nước mắt truy hỏi: "Lãnh đạo của các cậu ở đâu? Tôi muốn gặp lãnh đạo của các cậu."


 


Lúc này, Lục Sơ Dương dắt Yến Hồi Ôn vừa ra khỏi góc cầu thang, đội viên đội đặc chiến nghe thấy âm thanh, dồn dập liếc mắt nhìn: "Đội trưởng."


 


Người phụ nữ nghe thấy, cũng xoay đầu qua.


 


Bây giờ, Yến Hồi Ôn nhìn thấy rõ ràng, bà ấy với Lâm Tại Ngôn có khuôn mặt vô cùng giống. Đôi vợ chồng trung niên đó là cha mẹ của Lâm Tại Ngôn không có gì nghi ngờ.


 


Lục Sơ Dương trầm ổn đi qua, duỗi tay ra : "Chào dì, cháu là đội trưởng của Lâm Tại Ngôn."


 


Tiếng khóc nức nở của mẹ Lâm càng thêm không nhịn được nữa, tay phải run rẩy duỗi ra chỉ bắt tay một chút: "Đội trưởng Lục, tôi biết cháu, tiểu Ngôn bình thường luôn nhắc đến cháu."


 


"Dì à, chuyện này...."


 


"Không, tôi không muốn nghe cái gì quá trình, nguyên nhân." Mẹ Lâm kích động ngắt lời anh,"Tôi chỉ biết con trai tôi toàn thân toàn là máu bị đưa vào đây, nó suýt nữa thì mất mạng, nó.... chỉ là con trai của tôi."


 


. . . . .


 


"Vâng." Lục Sơ Dương mở miệng, lại cắn chặt lấy răng.


 


Vừa nãy, anh rõ ràng bắt giữ được loại đau khổ trên khuôn mặt của mẹ Lâm, đó là tình cảm của một người mẹ đối với con trai.


 


Mẹ Lâm không ngừng khóc thút thít, có chút đứng không vững mà được ba Lâm đỡ lấy, lúc Lục Sơ Dương mời bọn họ ngồi xuống, bác sĩ lại thở dài: "Vừa nãy cãi nhau cái gì, nơi này cần yên tĩnh, đừng ồn đến bệnh nhân."


 


"Người nhà đến rồi sao?" Bác sĩ lúc này nhìn quanh một vòng, ánh mắt tập trung vào đôi vợ chồng trung niên đang ngồi.


 


"Vâng, là tôi."


 


Lập tức, mẹ Lâm nắm lấy cánh tay ba Lâm kiên cường đứng lên.


 


Bác sĩ gật đầu, bắt đầu lần nữa nói về bệnh tình của Lâm Tại Ngôn, mỗi vết thương đều ở mỗi nơi trọng yếu, ông đều giải thích vô cùng cặn kẽ mà chuyên nghiệp. Yến Hồi Ôn ở bên cạnh một chút cũng nghe không hiểu, chỉ nhìn chằm chằm vào miệng đang khép vào mở ra của ông ấy.


 


Chỗ này rất nghiêm trọng, chỗ kia cũng không lạc quan.....


 


Sau hơn mười phút.


 


"Đương nhiên, phương án có thể chọn lựa tĩnh dưỡng một chút, cũng có thể làm phẫu thuật, nhưng phẫu thuật lần hai có nguy hiểm." Cuối cùng, bác sĩ nghiêm túc tổng kết.


 


"Vậy anh ấy vẫn có thể lưu lại đội đặc chiến không?" Triệu Nhiên tiến về phía trước một bước, khẩn thiết hỏi.


 


"Nếu như chỉ tịnh dưỡng, không làm phẫu thuật, không được."


 


"Những lời vừa này của bác sĩ có ý là phẫu thuật cũng có thể không thành công..." Triệu Nhiên phản ứng lại, càng thêm bức thiết, "Cho nên nếu như không thành công, anh ấy liền.... rất không xong."


 


Bác sĩ gật đầu, là vô cùng không xong.


 


Bọn họ liền rõ ràng, mà cha mẹ của Lâm Tại Ngôn mãnh liệt ngẩng đầu.


 


"Chúng tôi không làm phẫu thuật, tĩnh dưỡng có thể, chúng tôi chăm sóc tiểu Ngôn không có vấn đề." Giống như chỉ sợ có người ngăn cản, mẹ Lâm điên cuồng nắm lấy cánh tay của bác sĩ, "Nhanh để tôi ký tên đi."


 


Bác sĩ đau đến nhíu mày, không có tức giận mà đi nhìn Lục Sơ Dương, gần như muốn biết được ý kiến của vị đội trưởng này.


 


Lục Sơ Dương đứng thẳng tắp, chỉ có Yến Hồi Ôn được anh nắm lấy mới biết, toàn thân anh mỗi một cơ bắp đều đang căng lên. Bởi vì anh ở nơi này có một khí thế mạnh mẽ làm cho người khác không cách nào xem nhẹ, mẹ Lâm không thể không thương tâm mà xoay người lại.


 


"Đội trưởng Lục, cậu đừng trách tôi giác ngộ không cao, trước khi tiểu Ngôn trở thành một đội viên đội đặc chiến, nó trước tiên là con trai tôi. Đội đặc chiến thiếu một mình nó có thể, nhưng chúng tôi thiếu nó, làm sao có thể sống tiếp đây. Tiểu Ngôn mới 27 tuổi, bạn gái của nó vẫn còn đang chờ nó kết hôn, hai đứa nhỏ từ nhỏ liền ở bên nhau, cậu nói tiểu Ngôn nếu như có chuyện gì bất trắc, đây làm cho bạn gái nó làm sao chịu được đây?"


 


Mẹ Lâm gắt gao nắm lấy cánh tay của Lục Sơ Dương, cầu xin như vậy.


 


Nhất định là bị cấu đỏ lên, Yến Hồi Ôn im lặng nhìn.


 


"Dì, chúng cháu hiểu." Lục Sơ Dương không động đậy, lên tiếng an ủi.


 


"Được, đội trưởng Lục cậu là người biết lẽ phải, tôi còn một yêu cầu." Mẹ Lâm cuối cùng thấp giọng nói,"Tôi thay con trai mình đề nghị chuyển ngành."


 


Bà chậm rãi buông Lục Sơ Dương ra, nâng tay lên, học theo dáng vẻ của quân nhân, có chút run rẩy đối với anh cúi chào theo nghi thức quân đội. Vừa nhìn một cái, liền giống như một cọng rơm lẻ loi run rẩy ở trong gió lạnh.


 


Lục Sơ Dương nhanh chóng đỡ bà : “Dì đừng như vậy, chúng cháu.... tôn trọng quyết định của người nhà."


 


"Cảm ơn."


 


Khác với việc dời đội, chuyển ngành có nghĩa là triệt để cởi ra một thân quân trang.


 


Yến Hồi Ôn lần này cũng nhịn không được, đem đầu xoay qua một bên, thông qua bức tường thủy tinh nhìn hai người một đứng một nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt.


 


Vừa nãy, ánh mắt cô lung lay liếc nhìn một cái, bạn gái Lâm Tại Ngôn sắc mặt cứng đờ, mà Lâm Tại Ngôn khó khăn xoay đầu đi.


 


. . . . .


 


Cửa phòng chăm sóc đặc biệt chậm rãi mở ra, Yến Hồi Ôn nhường đường, mắt nhìn thấy cô gái cao gầy lại có khí chất đang nhẹ nhàng lướt qua, sau đó không nói tiếng nào thông qua hành lang, xuống lầu.


 


Yến Hồi Ôn dùng ánh mắt dặn dò Lục Sơ Dương, cũng đi theo.


 


Cuối cùng, cô ở trên bãi cỏ phía sau bệnh viện tìm thấy được bạn gái của Lâm Tại Ngôn. Yến Hồi Ôn ngừng bước chân một chút , tiến lên phía trước, song song ngồi xuống: "Cái đó, Lâm Tại Ngôn nhất định nói gì đó, ví dụ cô không cần quan tâm anh ta đi."


 


"Đúng vậy, cô thấy tôi đau lòng đều trốn ở chỗ này rồi." Cô gái ôm lấy đầu gối than thở.


 


Yến Hồi Ôn vốn cho rằng cô ấy nhất định sẽ vô cùng mất tinh thần, đem khăn tay ở trong balo cũng lấy ra rồi.


 


Nhưng không ngờ cô ấy chỉ thống khoái mà đem Lâm Tại Ngôn mắng một trận, cuối cùng tỏ ra lạc quan, tuyệt đối sẽ cùng Lâm Tại Ngôn kết hôn, anh ta không kết hôn liền đánh anh ta, đánh đến anh ta chịu thì thôi.


 


Nghe xong, Yến Hồi Ôn cuối cùng cười thành tiếng: "Lúc kết hôn, chúng tôi đều đến giúp đỡ."


 


Hai người nhìn nhau, móc ngoéo.


 


"Cái đó, tôi tên là Yến Hồi Ôn."


 


"Tần Các." Cô ấy nói.


 


Lần nữa trở lại trên lầu, bởi vì Lâm Tại Ngôn nơi này có người nhà chăm sóc, đội viên đội đặc chiến không thể không trở về đội. Lục Sơ Dương trước tiên đưa Yến Hồi Ôn về nhà, nói với cô, mấy ngày này anh phải ở trong đội đặc chiến.


 


Yến Hồi Ôn nghe lời đáp ứng.


 


Kỳ thật căn nhà của hai người vẫn chưa trang trí xong, cô tạm thời cũng chỉ ở trong nhà mẹ.


 


Yến Hồi Ôn vẫy tay với anh, xoay người đi vào trong bóng đêm, nhưng lập tức liền cảm nhận được cánh tay mình bị kéo lại, Lục Sơ Dương vô cùng dùng lực đem cô kéo vào ngực, ôm lấy.


 


Nghe thấy tiếng tim đập của anh, Yến Hồi Ôn dùng mặt cọ qua cọ lại.


 


Thẳng đến khi cọ đến Lục Sơ Dương nhịn không được nâng mặt cô lên, hôn xuống, mút lấy môi cô: "Không có cách nào đi du lịch rồi."


 


Cô ôm lấy cổ anh, nhẹ lắc đầu.


 


"Có thể năm nay đều không có cách nào đi rồi." Lục Sơ Dương chặn mở miệng cô, hôn sâu.


 


Yến Hồi Ôn hít thở, vẫn nhẹ nhàng lắc đầu.


 


"Vợ ơi..." Lục Sơ Dương thấp giọng gọi cô.


 


Cô: "Dạ." Lúc nghiêng đầu, đầu lưỡi nhỏ không cẩn thận cuốn lấy lưỡi anh, ngay sau đó bị anh áp chặt lưỡi mà mút vào.


 


"Đừng khóc nha." Anh nhẹ giọng nói.


 


"Em mới không khóc!"


 


"Ừm." Lục Sơ Dương đem cô vuốt ve ở trong lòng, "Anh sợ em khóc."


 


Lúc này, Yến Hồi Ôn vốn là vừa nãy đã đi, lúc này dựa vào người anh không động đậy. Anh vừa nói câu "tiểu vô lại". cô liền dùng hai móng vuốt ôm lấy anh, bắt đầu giống như một tiểu lão bà dặn dò.


 


Cái này không được có áp lực, cái kia không cho phép thức quá khuya..... lầu bầu một đống.


 


Lục Sơ Dương đáp ứng.


 


Ngay sau đó, Lục Sơ Dương vội về đội họp, phía trên đối với tình huống đột nhiên phát sinh này vô cùng coi trọng, đã từ trong miệng mấy tên bị đem về thẩm tra ra địa điểm hang ổ của nhóm tội phạm này, chuẩn bị thu lưới vây bắt.


 


Nhưng thông qua phân tích của bọn họ, đây chưa phải là người thao túng ở phía sau.


 


Bởi vậy, đối mặt với người phía sau màn không có một chút manh mối, phía trên cho đội đặc chiến áp lực vô cùng lớn. Bởi vì hoàn toàn không biết manh mối, bọn tội phạm có thể tùy lúc thực hiện các loại hành động khủng bố.


 


Mà nhiệm vụ hàng đầu của đội đặc chiến là chống khủng bố, bảo vệ sự yên bình của thành phố này cùng người dân.


 


Hội nghị liên quan liên tiếp tiến hành vài ngày, liền ngay cả đồng chí cục tình báo ở phía trên cũng vài đêm chưa chợp mắt qua. Bên trong cả căn cứ đặc chiến đi đi vào vào, lâm vào sự bận rộn ùn ùn kéo đến.


 


Lúc này, lại không biết ai làm lộ ra phương án trị liệu cho Lâm Tại Ngôn.


 


Bởi vì lần phẫu thuật thứ hai có thể lưu lại đội đặc chiến, anh ta thế nhưng tuyệt thực kháng nghị. Bác sĩ không biết làm sao, chỉ có thể tiêm vào cho anh ta dịch dinh dưỡng, cha mẹ anh ta cũng vài lần tìm tới Lục Sơ Dương.


 


Lục Sơ Dương đang vì hai chuyện này mà tâm tình và sức lực vô cùng mệt mỏi, cúi đầu đi về phía phòng làm việc, kết quả vừa lấy chìa khóa mở cửa, phát hiện cửa cũng không có khóa.


 


Có người đến?


 


Anh nắm lấy nắm cửa, đi vào, ở trước bàn có một người đang ngồi đưa lưng về phía anh.


 


Nghe thấy tiếng bước chân, người ngồi trên ghế xoay lại.


 


"Ông nội." Không biết ông cụ lúc này đến để làm gì, nhưng Lục Sơ Dương vẫn là vững vàng đi qua,"Ông có việc gọi điện, hoặc kêu tiểu Trương qua đây làm là được rồi."


 


Tiểu Trương là cảnh vệ của ông cụ, đang dùng tư thế quân đội đứng ở bên cạnh.


 


Lục Sơ Dương muốn pha trà cho ông nội, cầm lấy ly trà mới phát hiện ông đã pha xong rồi, thế là bỏ ly trà xuống. Vừa nãy vừa đụng vào, nước trong ly cũng không có nóng, xem ra hai người họ đến được một lúc rồi.


 


"Việc xử lý như thế nào rồi?" Ông cụ ngẩng đầu chau mày hỏi.


 


"Có chút phiền phức." Lục Sơ Dương trả lời.


 


Ông cụ hơi gật đầu, vẫy tay với tiểu Trương, người phía sau láp tức từ trong túi công văn lấy ra một túi giấy da, bỏ lên trên ban đẩy đến trước mặt Lục Sơ Dương.


 


"Đây là cái gì?" Lục Sơ Dương nhìn hỏi.


 


"Đưa cháu báo cáo chuẩn bị rời đội, cháu kí tên đi, lần này ông tự mình đưa lên, cái khác cháu không cần quan tâm." Ông cụ truyền đạt mệnh lệnh.


 


"Tại sao?" Lục Sơ Dương bình ổn hỏi, nhìn chằm chằm đôi mắt của ông.


 


"Việc này trong đội của cháu, cháu không cần tiếp tục tiếp nhận, chỉ quan tâm làm tốt giao nhận công việc, sau đó chuẩn bị đến đơn vị mới báo cáo." Ngữ khí của ông cụ không cho phép nghi ngờ.


 


"Cháu không đồng ý."


 


Lục Sơ Dương vừa nói xong, một cái nắp bình trà liền nhanh chóng hướng về phía anh bay qua. Anh cũng không tránh đi, nắp bình trà sượt qua chân mày của anh, vỡ trên nền đất.


 


Ông cụ dùng gậy gõ lên mặt đất, nổi giận:"Cháu không đồng ý? Lúc trước cháu dày vò coi như như xong đi, bây giờ cháu lập gia đình rồi. Ông hỏi cháu, cháu đặt tiểu Ôn ở vị trí nào, từ đầu đến cuối còn từng hỏi qua cảm nhận của tiểu Ôn, một cô gái nhà người ta, gả cho cháu để đến lo lắng sợ hãi sao?"


 


Lục Sơ Dương sờ chân mày, rách rồi, nếu như cô gái nhỏ thấy lại đau lòng một trận.


 


"Cháu nếu như ngay cả hỏi cũng không hỏi qua người ta, lúc đầu liền không nên cưới, bây giờ cưới rồi lại đem người ta gạt qua một bên, cháu đây là đang chậm trễ tiểu Ôn." Ông cụ càng nói càng tức giận.


 


Lục Sơ Dương cả người đều căng lên, xoay người rời đi.


 


"Cháu đứng lại cho ông." Ông cụ tức đến đập bàn, đứng dậy.


 


"Tên cháu sẽ không ký, vợ cháu cũng để ở trong lòng, ông nội, cháu đi trước."


 


"Cháu...."


 


Lục Sơ Dương ra ngoài, trở tay đem cửa khép lại mới hít một hơi sâu. Nhưng lần nữa nâng mắt lên, liền nhìn thấy đội viên của anh đều chưa kịp chạy đi, toàn bộ đều bất ngờ không kịp đề phòng vù một cái căng người đứng thẳng dựa sát lên tường.


 


Bọn họ vốn cho rằng lần này hành động thu lưới yêu cầu tham gia chiến đấu, vì Lâm Tại Ngôn trút giận, nhưng ai biết vậy mà nghe thấy những điều này.


 


Lúc này, toàn bộ đội viên đều lâm vào sự tuyệt vọng sâu sắc.


 


Khuôn mặt của mỗi người đều rõ ràng viết lên muốn đánh nhau, những trung đội khác nhìn thấy đều nhanh chóng đi đường vòng. Liền ngay cả đội trưởng trung đội ba Cổ Thú thích nhất là trêu mèo ghẹo chó cũng không dám đến bắt chuyện, nhiều nhất là cười hai tiếng khích lệ.


 


Đặc biệt là ngay sau khi nhận mệnh lệnh của chi đội trưởng, đem hành động thu lưới lần này giao cho trung đội ba. Cổ Thú cả người đều sợ hãi rồi, lúc nhìn thấy đám tiểu tử này, đặc biệt muốn mặc lên quần áo chống đạn.


 


Ánh mắt đó, giống như súng máy mà quét lên người anh ta, anh ta cũng rất oan uổng.


 


Cổ Thú cảm nhận sâu sắc được sự tuyệt vọng của đám tiểu tử này, nhưng anh ta tốt xấu gì cũng là đội trưởng một đội. Đến khi cuối cùng chịu không được những ánh mắt rửa tội đó, anh ta điên cuồng nháy mắt với Lục Sơ Dương.


 


Kêu đội viên của cậu dịu dàng một chút!


 


Lại chờ thêm hai ngày, Lục Sơ Dương mới đem đội viên của anh tập hợp lại trên bãi tập, anh để tay sau lưng đứng thẳng, như một cọc ngắm: "Muốn xuất chiến, thay Lâm Tại Ngôn trút giận?"


 


"Đội trưởng, tại sao không phải là chúng ta, hay là anh thật sự muốn...."


 


"Không có tại sao." Lục Sơ Dương cắt ngang, ánh mắt quét qua từng người, "Quân nhân lấy phục tùng mệnh lệnh làm thiên chức."


 


. . . . . 


 


"Chi đội trưởng có phải cho rằng đội chúng ta không được không?" Triệu Nhiên ủ rũ hỏi.


 


"Không được?" Lục Sơ Dương vặn hỏi,"Từ ngày các cậu tham gia quân đội bắt đầu, liền không có hai chữ không được."


 


"Nhưng mà...."


 


"Nhưng mà cái gì?"


 


"Các cậu chính là viên đạn lao ra từ nòng súng, không ra thì thôi, đã ra thì nhất định thắng. Không có nhưng mà, các cậu chờ chính là một tiếng ra lệnh, rõ chưa?" Lục Sơ Dương trầm tĩnh ra lệnh,"Đều đi huấn luyện."


 


Anh vô cùng rõ ràng ý đồ của chi đội trưởng, đội viên của anh có cảm xúc, nhưng cảm xúc này vẫn chưa kí.ch thích đúng chỗ.


 


Cung phải kéo căng, mới sắc bén.


 


"Vâng!"


 


 Âm thanh vang vọng trong không trung.


 


Ở phía sau, Cổ Thú đi ra cảm khái: "Có thể nha, đủ mạnh mẽ."


 


Lục Sơ Dương liếc nhìn anh ta, cũng không muốn nói chuyện.


 


"Ông cụ nhà các cậu thật sự kiên trì." Cổ Thú đụng vào vai anh,"Nhưng mà cậu càng bướng bỉnh, à đúng rồi, vài ngày không gặp nàng dâu rồi? Việc này của cậu ở trong căn cứ cũng được xem là truyền kì rồi, tân hôn ngày đầu tiên...."


 


"Ai da! Cậu đừng dùng loại ánh mắt ác liệt đó nhìn tôi." Cổ Thú than thở,"Tôi cũng rất lâu không về nhà rồi, hy vọng lần này tập thể thu lưới trở về có thể bàn giao thứ có giá trị, nếu không trong lòng này thật sự không ổn định, áp lực của phía trên càng lớn."


 


"Ừm." Lục Sơ Dương gật đầu, cùng anh ta đi về phòng hội nghị, "Anh cẩn thận."

Chương 48: Lợi thế
 
Ngày trung đội ba tiến hành hành động thu lưới, vừa khéo là ngày Lâm Tại Ngôn làm phẫu thuật, không biết cậu ta dùng biện pháp gì, khiến cho cha mẹ kí xuống giấy đồng ý phẫu thuật.
 
Chi đội trưởng tay to vừa vẫy, Lục Sơ Dương liền dẫn theo đội viên của anh chạy đến bệnh viện.

 
Yến Hồi Ôn cùng với họa sĩ Italy đó hẹn sẵn thời gian, vốn là ngày 1 tháng 9. Bởi vì tận mắt nhìn thấy Lâm Tại Ngôn làm phẫu thuật, bây giờ đã qua hai ngày.
 
Sáng sớm, cô ăn qua loa hai miếng bánh mì, vừa rút nguồn điện máy tính ra, vừa xác định với trợ lý của Mr.Dean ở bên Italy, chuyến bay sẽ là 4 giờ chiều.
 
Thời điểm 8 giờ sáng, cô xách lên hành lý vội vàng ra cửa trước tiên đến bệnh viện.
 
"Hồi Ôn." Ở trong phòng khách, ba Yến ngẩng đầu gọi cô lại,"Vị đồng chí đó như thế nào rồi?"
 
"Dạ, còn tốt, hôm nay làm phẫu thuật ạ." Yến Hồi Ôn cũng không biết cụ thể nói làm sao, nói cho cùng ai cũng không biết sau khi phẫu thuật, Lâm Tại Ngôn còn có thể một lần nữa đứng dậy không.
 
Loại chuyện có tính xác suất này là đáng giận nhất.
 
TV ở trước mặt đang chiếu lại tin thời sự của chính phủ, giọng nói của chuyên nghiệp của nữ dẫn chương trình kèm theo hình ảnh. Chính khách nước khác đến thăm Trung Quốc đã kết thúc, ông ấy đối với quan hệ ngoại giao hai nước tỏ ra vô cùng thành ý và mong muốn mãnh liệt.
 

Chính khách nói, Trung Quốc là một quốc gia hòa bình và lớn mạnh.
 
Tiếp theo đó, trong tin tức là một bầu không khí vui vẻ.
 
Yến Hồi Ôn dụi mắt: "Ba, con đi trước."
 
Lần này, phẫu thuật của Lâm Tại Ngôn được sắp xếp ở tầng 12, là phòng giải phẫu chuyên môn. Cả một tầng lầu toàn bộ đóng kín lại, chỉ có vài nhân viên có liên quan có thể tiến vào, có thể thấy được phía trên cũng tạo áp lực đến bệnh viện.
 
Ra khỏi thang máy, vừa tiến vào tầng 12, Yến Hồi Ôn liền nhìn thấy một chỗ khác của hành lang, đội viên đội đặc chiến đang đứng dựa vào tường ở cửa thang máy chuyên dụng, sắc mặt mỗi người đều căng chặt.
 
Lục Sơ Dương cùng với bác sĩ từ văn phòng đi ra, nhìn thấy Yến Hồi Ôn, liền vẫy tay để cô đi qua.
 
Lập tức, Yến Hồi Ôn hướng về phía của anh cất bước chạy qua, sau đó hành lý nhỏ ở trong tay được anh nhận lấy, Lục Sơ Dương nâng tay sờ tóc cô.
 
Lúc này ting một tiếng, cửa thang máy chuyên dụng chậm rãi mở ra.
 
Lâm Tại Ngôn được y tá đẩy ra, cha mẹ anh ta một tấc không rời đi theo ở phía sau, từ đôi mắt họ có thể nhìn ra, ba Lâm mẹ Lâm có lẽ là khóc cả một đêm. Yến Hồi Ôn nhìn xung quanh một vòng, không phát hiện ra Tần Các.
 
Đang nghi hoặc, bác sĩ bên này gật đầu, y tá bắt đầu đẩy Lâm Tại Ngôn vào phòng phẫu thuật. Đội viên đội đặc chiến ồn ào vây qua, mở miệng muốn nói lại thôi.
 
Triệu Nhiên trực tiếp khóc, Lâm Tại Ngôn liếc nhìn cậu ta một cái, vô lực xua tay: "Haizz, được rồi, dưỡng tốt vết thương của cậu đi!"

 
"Tôi, tôi sớm đã khỏe rồi."
 
Lúc này, Lâm Tại Ngôn dứt khoát ưu sầu cũng không tiếp lời, ánh mắt rơi lên trên mặt của Lục Sơ Dương, lại chuyển đến Yến Hồi Ôn: "Xin lỗi." Làm rối loạn tân hôn của hai người.
 
Yến Hồi Ôn nỗ lực để bản thân nhuận khí, không thể chấp nhặt với bệnh nhân.
 
Để anh ta nói, để anh ta nói.....
 
Lục Sơ Dương suýt nữa đánh anh ta: "Làm tốt phẫu thuật của cậu."
 
Lâm Tại Ngôn cười, băng ca liền được đẩy vào trong phòng phẫu thuật, nhưng người đang nằm trên băng ca đột nhiên xoay đầu lại. Đôi mắt hoa đào huênh hoang của anh ta, lúc này đang xuyên qua bóng tất cả mọi người, không chớp mắt mà nhìn chằm chằm cửa thang máy.
 
Thang máy yên tĩnh không có chút tiếng động.
 
Lúc này, xung quanh cũng lạnh ngắt như tờ, cảm nhận được loại tình cảm chưa thực hiện xong của bệnh nhân, ngay cả y tá cũng đem băng ca dừng lại.
 
"Cần chờ một chút sao?" Bác sĩ khó xử hỏi người nhà ở bên cạnh.
 
"Không cần." Lâm Tại Ngôn lại nhắm lại đôi mắt.
 
Sau một lúc lâu, anh ta phát hiện bản thân vẫn ở chỗ cũ, nghi hoặc mà mở mắt ra xoay đầu lại, nhìn thấy đồng đội của anh ta đều đang nhường một con đường ở chính giữa. Tần Các từ trong con đường trực tiếp đi qua, một mạch đi đến ngồi lên ghế màu xám ở khu chờ.
 
Sau đó, cô ấy làm bộ điềm nhiên như không từ trong túi lấy di động ra nhìn, ai cũng không nhìn.
 
Đây..... là chuyện gì? Mọi người ngơ ngác nhìn nhau.
 
"Tiểu Các Tử." Cuối cùng, Lâm Tại Ngôn lên tiếng gọi cô ấy.
 
Từ lúc Tần Các tiến vào, trong đôi mắt hoa đào của anh ta chỉ còn lại hình bóng cô gái này.
 
Tần Các im lặng không lên tiếng, cúi đầu nhìn điện thoại.
 
"Tiểu Các Tử." Lâm Tại Ngôn lại gọi.
 
Cô ấy phớt lờ.
 
. . . . 
 
Yến Hồi Ôn liền rõ ràng, nhìn thấy Lâm Tại Ngôn lúc này bởi vì Tần Các mà thu liễm lại thái độ sống chết không sợ lúc trước, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, cô hít một hơi sâu, xoay người dựa lên người Lục Sơ Dương.
 
Còn cho rằng đại thiếu gia thật sự trời không sợ đất không sợ.
 
Quả nhiên, Lâm Tại Ngôn im lặng một hồi lâu, vẫn là thở dài: "Tiểu Các Tử, em chờ đó cho anh."
 
. . .  .
 
Đèn đỏ bên ngoài phòng phẫu thuật soạt một cái sáng lên, Tần Các lúc này mới thu lại di động, nắm chặt tay thành đấm, nhìn vào đèn đỏ không động đậy.
 
Yến Hồi Ôn ngồi lên chiếc ghế lạnh băng, cúi đầu ngón tay đảo loạn vòng quanh.
 
Bỗng nhiên, tay bị một lòng bàn tay phủ lấy.
 
Lục Sơ Dương nắm lấy tay cô để lên trên đùi, ngón tay mềm mại đó bất an động đậy. Anh nhíu mày, có chút suy nghĩ bắt đầu trỗi dậy ở trong lòng, cô gái nhỏ rất sợ hãi, vậy nếu như người bên trong đổi thành anh?
 
Anh cũng không dám nghĩ.
 
Lục Sơ Dương đem eo cô ôm lấy, Yến Hồi Ôn chậm nửa nhịp ngẩng đầu lên, sau đó đầu nhỏ bị anh ấn lên trên vai.
 
Cô dựa vào dụi dụi.
 
Cô vừa động, Lục Sơ Dương dùng lòng bàn tay che đi mắt cô, giọng nói ở trên đỉnh đầu cô: "Không phải còn phải ngồi máy bay sao, trước tiên nghỉ ngơi một chút, đừng sợ, đi ra thì anh gọi em."
 
Cô nhẹ nhàng "ừm", đổi một tư thế, sau đó hơi thở nhẹ nhàng xuất hiện ở cổ anh.
 
Qua một hồi, Lục Sơ Dương đem tay trên mắt cô lấy xuống, dọc theo bờ vai, cánh tay, trượt xuống eo cô, đem cô lại hướng phía mình ôm lấy.
 
Bên trong hành lang yên tĩnh, tâm tình Lục Sơ Dương lại có chút không tốt.
 
Mấy ngày nay, trái tim vô cùng mạnh mẽ của anh đều ở bên bờ biên giới tự phủ nhận bản thân, anh tuyệt đối không thể rời khỏi đội đặc chiến, nhưng ông nội nhắc nhở..... anh đang chậm trễ cô?
 
Sau vài tiếng đồng hồ.
 
Ở bên ngoài phòng phẫu thuật, khi đèn đỏ soạt một tiếng vụt tắt, người trong lòng Lục Sơ Dương gần như trong nháy mắt bừng tỉnh.
 
Cửa vừa mở ra, đội viên đội đặc chiến hỏa tốc chạy qua.
 
Bác sĩ vừa mới đi ra, liền bị bọn họ vây quanh lại, ông mệt mỏi tháo khẩu trang xuống, lập tức, tất cả ánh mắt đều vô cùng lo lắng nhìn chằm chằm lên mặt ông, ngoại trừ Tần Các.
 
Những người này ở trước mặt Tần Các lắc lư qua lại, từ trong bóng người, cô dừng lại ở cánh cửa phòng phẫu thuật, giống như muốn từ bên trong cửa nhìn thấy Lâm Tại Ngôn.
 
Mẹ Lâm có chút yếu ớt hỏi: "Bác sĩ, con trai tôi.... như thế nào rồi?"
 
Tất cả mọi người nhìn chằm chằm ông.
 

Bác sĩ ngẩng đầu lên, ánh mắt  cứng rắn của những người này làm cho ông không đành lòng thao thao bất tuyệt.
 
"Phẫu thuật thành công." Ông trực tiếp nói.
 
"Cảm ơn, cảm.....ơn." Mẹ Lâm khóc thành tiếng.
 
Bác sĩ sau đó dặn dò một chuỗi dài, nhưng căn bản không có người nghe vào. Lúc ông đang thở dài, xung quanh bản thân đang lùi lại một vòng, giây tiếp theo, người đang lùi lại liền giải tán ngay lập tức, hướng về phòng bệnh mà chạy nhanh như bay.
 
Nhìn thấy tình đồng đội của người ta, bác sĩ lại thở dài, hoạt động cổ, lúc này cuối cùng có thể cùng dễ báo cáo lên phía trên.
 
Ở trong hành lang còn dư lại hai người không động đậy.
 
Yến Hồi Ôn kích động vừa khóc vừa cười, Lục Sơ Dương bưng mặt cô lên nhìn kỹ, chê cười cô. Cô liền đem hai móng vuốt giơ lên, nắm lấy cổ tay áo thun ngắn tay của anh, lầu bầu: "Anh như thế nào cũng không có căng thẳng."
 
Lục Sơ Dương đem cô hướng đến trước người ôm lấy, làm sao không căng thẳng?
 
Anh không những căng thẳng, tất cả mọi việc cộng lại, mấy ngày nay đều gần như sắp nổ tung rồi.
 
Cuối cùng, lúc Lục Sơ Dương đưa cô đến sân bay, bởi vì trên đường kẹt xe, làm xong thủ tục đăng ký, đã gần tới giờ máy bay cất cánh rồi.
 
Yến Hồi Ôn nhanh chóng tiếp nhận lại hành lý nhỏ của cô, đặt ở trên mặt đất, rút ta tay cầm, vừa xoay đầu nhìn đường kiểm tra an ninh, vừa gấp gáp không nhịn được nhón chân hôn một ngụm lên mặt của Lục Sơ Dương.
 
"Em đi nha." Cô nhẹ giọng nói, cảm thấy mặt mình đều nóng bừng lên.
 
Nhưng trong nháy mắt, cánh tay lại bị anh kéo lại.
 
"Hồi Ôn."
 
"À đúng rồi, em hai tháng liền trở lại rồi, ừm.... nhiều nhất là hơn hai tháng một chút." Yến Hồi Ôn duỗi tay tính toán, chỉ nhiều hơn một chút, nhưng thấy vẻ mặt ngưng trọng của anh, "Làm sao vậy?"
 
"Em muốn ly hôn không?" Lục Sơ Dương ma xui quỷ khiến hỏi ra một câu mà anh hối hận nhất trong đời này.
 
******
 
Trở về căn cứ đặc chiến lại là một vòng hội nghị mới, phía trên từ trong miệng của mấy tên tội phạm mà trung đội ba bắt được, thẩm tra ra hai nhân vật lớn nhất ở trong đám bọn chúng.
 
Bóng tối trong phòng chỉ huy tác chiến, tiếng dụng cụ tỉ mỉ phối hợp với tiếng bàn phím đơn điệu, vang lên không ngừng. Chi đội trưởng đem màn hình chiếu vừa thay đổi, trong màn hình lớn xuất hiện một nhân vật có khuôn mặt vô cùng lạnh nhạt.
 
"Sơn Ưng, nhân vật số hai, là lính đánh thuê." Chi đội trưởng giới thiệu,"Mà nhân vật số một Cách Nhĩ, chưa bao giờ lộ mặt, tạm thời không rõ."
 
Thông qua tư liệu mà cấp trên nắm được, nhóm người này ngoài mặt là thương nhân làm ăn ở Bắc Âu. Nhưng trên thực tế, bọn chúng đã ở trong ngoài biên giới trù hoạch nhiều lần nổi lên hoạt động khủng bố.
 
Mà đa số bia đỡ đạn bị bắt lại vẫn chưa có người gặp qua khuôn mặt thật của Cách Nhĩ.
 
Nhưng ở vài ngày trước, Cách Nhĩ vậy mà có năng lực chỉ huy thuộc hạ, ở trên xe mà trung đội ba vây bắt tội phạm trở về lắp đặt máy nghe trộm vô cùng tiên tiến.
 
Xe tiến vào khu vực quản lý của căn cứ, lập tức bị bắt được tín hiệu dị thường, phát hiện ra máy nghe trộm này.
 
Bởi vậy, bọn họ phân tích.
 
Cách Nhĩ đã bắt đầu chuẩn bị hành động, cũng đem bàn tay phản động duỗi đến đội đặc chiến.
 
Lục Sơ Dương chẳng nói câu nào mà nghe, từ hôm từ sân bay trở về, anh liền trở nên trầm mặc, trên mặt rõ ràng như sắp hỏng mất, nhưng anh vẫn trấn tĩnh dị thường.
 
Cổ Thú nhìn ra được, sợ đến nỗi từ bên cạnh anh di chuyển đến chỗ ngồi xa hơn.
 
"Tên đầu sỏ ở Bắc Âu, chúng ta trước mắt không cách nào vây bắt." Cuối cùng, chi đội trưởng nhấn mạnh,"Nhưng thông qua máy nghe lén này,chúng ta đã đang chậm rãi thu lưới, mọi người luôn luôn phải chuẩn bị, chờ thời cơ chín muồi, đem phần tử phạm tội một mẻ hốt gọn."
 
"Xin chú ý, tổ quốc cùng thành phố của chúng ta, không cho phép xâm phạm."
 
. . . . . 
 
Lúc Cổ Thú ở phía sau núi tìm thấy được Lục Sơ Dương, anh đang đứng ở trong trời mưa lớn tầm tã không động đậy.
 
"Cậu làm sao vậy?" Cổ Thú vốn định xoa dịu một chút bầu không khí, nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt sụp đổ của anh, lời nói đùa đến bên miệng vẫn là lại nuốt trở về,"Cùng vợ cãi nhau rồi?"
 
"Không phải." Lục Sơ Dương đáp, trong mắt là căn cứ đặc chiến ở dưới núi đã lâm vào bóng đêm.
 
Tim cũng là một mảnh tro tàn.
 
Ở sân bay, anh vừa nói ra câu đó liền hối hận rồi, nhưng gần như tức khắc, cô gái nhỏ giống như bị dọa, đầu cũng không xoay lại trốn tránh tiến vào đường kiểm tra an ninh.
 
Trên đường trở về, anh một mình ngồi xổm ở bên đường hút thuốc. Bị khói thuốc sặc mới phát hiện, hóa ra bản thân cũng sẽ sợ hãi, sợ làm chậm trễ cô, càng sợ cô không bao giờ muốn ở cùng anh nữa.
 
Trước khi gặp Yến Hồi Ôn, anh chưa từng nghĩ qua muốn nói chuyện yêu đương.
 
Lần đầu tiên yêu một người như vậy, thế cho nên căn bản không hiểu nên đối xử với cô thế nào mới tốt.
 
"Đánh một trận đi." Cổ Thú cũng không hỏi nữa, cảm thấy Lục Sơ Dương nếu không phát tiết, người sẽ phế luôn.
 
Nhưng không ngờ rằng.
 
Anh ta mới nhấc tay một cái, Lục Sơ Dương liền đánh thật.
 
"Ai da, mẹ nó, cậu điên rồi!" Cổ thú cùng anh đồng thời tiến vào đội, cùng nhau huấn luyện không có bảy năm cũng có tám năm, quá quen thuộc của động tác của đối phương, Lục Sơ Dương đây là cách đánh không muốn mạng.

 
. . . . .
 
Nước mưa giống như đá lách tách rơi lên mặt bọn họ, trên người bị đánh, tiếng mưa quá to che đi âm thanh nấm đấm nện vào cánh tay.
 
Hai người thoát lực nằm trên mặt đất.
 
"Mẹ kiếp!" Cổ Thú vừa mắng một câu, thật con mẹ nó đau.
 
******
 
Liên tiếp hai tháng, thời tiết đã vô cùng lạnh, Yến Hồi Ôn ngoài đi đến phòng làm việc của Mr.Dean ra, mỗi ngày đều đem bản thân trốn trong khu nhà ở nhỏ, ngay cả di động cũng không dám mở máy.
 
Khu nhà ở ở đại học mà Mr.Dean giảng dạy, môi trường vô cùng tốt.
 
Ngày này, cô hít nước mũi dùng điện thoại bàn của khu nhà ở gọi điện thoại cho Tiết kì, bên kia lập tức nghe máy: "Vẫn còn sống nha."
 
Yến Hồi Ôn: "Ừm..."
 
"Chừng nào trở về?" Bên kia hỏi.
 
Nhắc đến chuyện đau lòng, Yến Hồi Ôn duỗi tay rút khăn giấy từ trong hộp ra, chặn lên cái mũi đang không ngừng chảy nước mũi, đáng thương tích tụ lại: "Tớ sợ anh ấy cùng tớ ly hôn, không dám trở về..."
 
Ngữ khí bên kia đã không vui: "Anh ta dám! Còn có thể ép buộc cậu hay sao?"
 
"Không phải...." Yến Hồi Ôn không có cốt khí ngồi ở trên giường,"Anh ấy vừa hạ mệnh lệnh, tớ liền khống chế không được mà nghe theo."
 
"Cô gái, hôm nào tớ đi thay cậu nghe ngóng." Bên kia cạn lời.
 
"Cậu.... cậu len lén đi nha." Yến Hồi Ôn ồ ồ nói.
 
Chờ cúp máy xong, cô xuống lầu đi mua thuốc cảm, kết quả lúc cầm thuốc trở về, bị một vị nam sĩ vô cùng thân sĩ gọi lại, anh ta dùng tiếng anh lễ phép hỏi đường.
 
Yến Hồi Ôn vừa chỉ đường vừa choáng váng ngẩng đầu lên.
 
Vừa nhìn một cái, kinh sợ!
 
Dung mạo của anh ta, nói như thế nào... cũng so với con gái còn muốn tuấn mỹ hơn, đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách, câu đi hồn người.
 
Anh ta là con lai, vả lại còn biết tiếng trung.
 
Lấy được chỉ thị, anh ta đối với Yến Hồi Ôn gật đầu nói cảm ơn, lúc rời đi, vô ý nhìn thấy thuốc cảm trên tay cô, liền mỉm cười nhắc nhở: "Tôi là nghiên cứu sinh ngành sinh vật học, thuốc này nên uống ít."
 
"À...." Yến Hồi Ôn hồi thần, nhìn thuốc ở trong tay,"Ồ, cảm ơn."
 
Chờ Yến Hồi Ôn hoàn toàn biến mất trong dòng người, chậm rãi từ phía sau góc đường có hai người  xuất hiện, trong đó có một tên khuôn mặt lạnh nhạt.
 
Bọn họ đi tới hai bên của anh ta, mà trên mặt người đàn ông xinh đẹp nụ cười dần dần lạnh xuống.
 
Bọn họ đi đến hai bên của người đàn ông, mà nụ cười trên mặt người đàn ông xinh đẹp từ từ lạnh xuống.
 
"Cách Nhĩ, là cô ta sao, là vợ vị đội trưởng đặc chiến đó?" Tên mặt lạnh hỏi.
 
Người đàn ông được gọi là Cách Nhĩ dùng ngón tay trắng nõn giống như một tác phẩm nghệ thuật từ trong ngực lấy ra vài tấm hình. Anh ta đáng tiếc nhìn, giao cho thuộc hạ bình thường ở bên phải: "Trước tiên nhìn chằm chằm vào."
 
"Vâng, vâng...."
 
Tên thuộc ha khúm núm nhận lấy, hai ông chủ vậy mà tự mình từ Bắc Âu đến đây. Hắn ta nhanh chóng liếc nhìn tấm hình, ngoại trừ cô gái vừa nãy, còn có một bức có con nít, một bức có cụ già.
 
Đại khái đều là người một nhà.
 
"Nhưng mà.... ông, ông chủ, nhìn chằm chằm vào ai?"
 
"Nhìn ai?" Cách Nhĩ cười lên, dùng hai ngón tay nâng cằm đối phương lên, lạnh như băng nói: "Tùy tiện một người, chỉ cần tôi đến lúc có người có thể bắt. Nhưng cậu không nên giống đám phế vật đó, đâm người rồi vẫn còn chạy không kịp, hửm?"
 
"Nhưng, nhưng mà, người trong đội đặc chiến thật sự quá lợi hại rồi."
 
"Cho nên..."
 
Cách Nhĩ cười mỉm: "Tôi mới cần nắm một chút lợi thế."